Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 564
Cập nhật lúc: 20/01/2026 22:29
Cho nên bên phía Triệu Kim Hoa hai trăm cân lạp xưởng thịt hun khói của hai khách hàng kia còn chưa làm xong, đơn đặt hàng phía sau lại tới tấp mà đến rồi.
Triệu Kim Hoa vừa nghe đương nhiên là vui vẻ, nhưng vui vẻ thì vui vẻ, vấn đề mới lại đến rồi, đó chính là thịt này không đủ a!
Bà không muốn chia làm mấy đợt làm, nghĩ dứt khoát một lần làm xong lô hàng phía sau này luôn, nhưng thịt không đủ, ông chủ sạp thịt trên trấn đều kinh ngạc đến ngây người, thấy Triệu Kim Hoa thời gian trước mới đến mua một đống thịt, bây giờ lại đến, chỉ đành tiếc nuối nói cho bà biết trong tay không có nhiều thịt như vậy, bảo bà dứt khoát trực tiếp đi mua mấy con heo sống, như vậy cũng khá có lời.
Triệu Kim Hoa nghĩ lại, cũng quả thực là đạo lý này.
Chỉ là sau khi bà mua xong, lại ý thức được một chuyện, sau này việc làm ăn này nếu làm lâu dài, có phải luôn cần thịt heo không, vậy heo người ta tự nuôi trong nhà cũng sẽ luôn có ngày bị bà mua hết a.
Cho nên, hay là đi hợp tác với trại nuôi heo? Hoặc là nói, nhờ người giúp nuôi heo?
Triệu Kim Hoa nói chuyện này với Đỗ Kiến Quốc xong, Đỗ Kiến Quốc nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nói.
"Tôi nhớ trong đội chúng ta có mấy hộ gia đình nuôi heo, nhưng chỉ nuôi một con, hầu hạ một con cũng rất phiền phức, hay là dứt khoát chúng ta khởi đầu, xây một cái trại nuôi heo đi."
Bây giờ người đi làm trồng trọt trong đại đội thật ra không nhiều nữa, rất nhiều người hoặc là đi làm buôn bán nhỏ, hoặc là đi ra ngoài làm thuê rồi, người ở lại trong nhà đều là một số người không có cách nào rời khỏi nhà.
Chủ yếu là bên quê nhà cũng quả thực không có cách nào kiếm tiền gì, nuôi heo quanh năm suốt tháng cũng chỉ kiếm chút tiền cắt cỏ heo, nếu có thể gom heo lại một chỗ nuôi, nuôi nhiều rồi, thịt cũng nhiều rồi, cho dù là lợi nhuận nhỏ, cũng có thể dựa vào bán nhiều lợi nhuận thấp kiếm nhiều tiền hơn.
Chỉ là ông làm đại đội trưởng bao nhiêu năm như vậy, bây giờ trong tay nhất thời cũng không có bao nhiêu việc nữa, trong lòng còn khá trống rỗng, cảm thấy mình chẳng có tác dụng gì nữa.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, cho dù là không thể dẫn dắt mọi người cùng nhau trồng trọt nữa, thì cũng có thể nghĩ cách tiếp tục dẫn dắt mọi người sống tốt hơn!
Triệu Kim Hoa rốt cuộc ở bên Đỗ Kiến Quốc bao nhiêu năm như vậy, biết ông là có một trái tim muốn giúp đỡ mọi người, nghĩ nghĩ, vẫn quyết định ủng hộ quyết định của người đàn ông nhà mình.
Cho nên cuối cùng Đỗ Kiến Quốc ra mặt, trực tiếp đi liên hệ mấy người nuôi heo trong đại đội, sau khi giao lưu với bọn họ một phen, thành công tổ chức thành một trại nuôi heo loại nhỏ.
Mấy hộ gia đình kia vừa nghe Đỗ Kiến Quốc giúp đỡ nâng đỡ, lập tức cảm động không thôi.
Bọn họ quyết định sau này nhất định phải nuôi heo thật tốt, kiên quyết không phụ sự kỳ vọng của đại đội trưởng.
Mà Đỗ Minh Nguyệt biết chuyện này xong, không thể không lần nữa cảm thán trái tim giúp dân của ba Đỗ Kiến Quốc.
Có lẽ không chỉ đơn thuần là trái tim giúp dân, còn có rất nhiều trí tuệ ở trong đó, ví dụ như sau này cả đại đội chỉ có hai ba hộ gia đình điều kiện tốt, tốt đến mức vượt trội, vậy những người khác sẽ nghĩ thế nào đây?
Khoảng cách giàu nghèo quá lớn trước sau không phải là một chuyện tốt, sau này không biết chừng sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện đâu.
Cho nên chỉ dựa vào chút nhìn xa trông rộng này của ba Đỗ Kiến Quốc, cô liền càng thêm khâm phục ông.
Một tháng sau, Đỗ Minh Nguyệt bên này nhận được lạp xưởng thịt hun khói mẹ Triệu Kim Hoa gửi tới, sau đó nhanh ch.óng đưa đến tay người dùng tương ứng.
Lô hàng này đưa qua xong, Đỗ Minh Nguyệt vẫn luôn nhìn chằm chằm phản hồi bên kia, cũng may kết quả cuối cùng xêm xêm với cô đoán, đại bộ phận người ăn qua đều nói thích, tất nhiên cũng có người không thích, cũng đều chỉ là không quen mùi vị này mà thôi.
Tóm lại, món thịt hun khói mới của xưởng hải sản đã nhận được sự công nhận của mọi người, ngay cả những khách hàng ở nơi khác cũng nghe nói xưởng hải sản đã ra sản phẩm mới, nhưng họ chờ mãi, chờ mãi mà vẫn không thấy bên mình có hàng mới, thế là có người cố ý chạy đến hải đảo để dò la tình hình.
Đỗ Minh Nguyệt biết chuyện thì dở khóc dở cười, nhưng thấy khách hàng ngoại tỉnh tha thiết muốn nếm thử sản phẩm mới như vậy, cô đành phải nghĩ cách chia một ít thịt hun khói cho họ.
Vốn dĩ chỉ định để khách hàng ngoại tỉnh nếm thử cho đỡ thèm, kết quả vừa nếm xong thì thôi rồi, điện thoại văn phòng của Đỗ Minh Nguyệt bị gọi đến cháy máy!
Người bên ngoài nhao nhao yêu cầu Đỗ Minh Nguyệt mau ch.óng chuẩn bị hàng cho họ, mọi người đều đặc biệt thích ăn.
Đỗ Minh Nguyệt lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác bị hối thúc lên hàng này, vừa buồn cười vừa cảm thấy áp lực, ở quê nhà Triệu Kim Hoa cũng có cảm giác tương tự, nhưng bà vui mừng nhiều hơn, dù sao thì đồ mình làm ra được nhiều người yêu thích như vậy, luôn có một cảm giác rất thỏa mãn, làm việc cũng tràn đầy động lực!
Xưởng hải sản vốn đã nổi tiếng, kinh doanh cũng rất tốt, bây giờ lại có thêm món thịt hun khói mới lên kệ, càng thu hút thêm nhiều khách hàng hơn.
Đỗ Minh Nguyệt phát hiện bây giờ mình dường như còn bận rộn hơn cả lúc trước khi mở xưởng, về cơ bản cứ nửa tháng là phải đi công tác bên ngoài một chuyến, cứ bận rộn như vậy suốt hai tháng, Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy cả người mình dường như rất mệt mỏi.
Khó khăn lắm mới kết thúc một chuyến công tác ngoại tỉnh trở về hải đảo, Đỗ Minh Nguyệt nằm trên sofa trong phòng khách, nhắm mắt nghỉ ngơi thư giãn.
Ngoài sự mệt mỏi do di chuyển bằng xe và tàu, cô còn cảm thấy dạ dày mình hơi khó chịu, không biết là say xe hay say sóng nữa.
Lúc Hoắc Kiêu tan làm về nhà, nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt nhắm mắt nghiêng đầu gục trên sofa, sắc mặt không được tốt lắm.
Anh lập tức nhíu mày, vội vàng đặt đồ trong tay xuống rồi đi đến bên cạnh cô, vốn định gọi cô dậy, hoặc là bế cô vào phòng, nhưng thấy cô mệt mỏi như vậy, cuối cùng đành phải từ bỏ ý định này, rồi vào phòng lấy một chiếc chăn, nhẹ nhàng đắp lên người Đỗ Minh Nguyệt.
Đắp xong, Đỗ Minh Nguyệt không tỉnh, Hoắc Kiêu nhìn gò má cô, sờ thử, phát hiện nhiệt độ cơ thể bình thường, lúc này mới yên tâm.
