Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 59
Cập nhật lúc: 20/01/2026 20:21
Còn có đồng hồ và những thứ linh tinh khác có thể trao đổi, cho nên tiền cô là không thiếu, nhưng bây giờ năm tháng này có tiền cũng không mua được đồ, phải cần phiếu a!
Cho nên cô cần phải nghĩ cách kiếm được phiếu mới được.
Hôm nay thời gian quá vội vàng, cô không thể thăm dò thật tốt trên trấn, Đỗ Minh Nguyệt quyết định ngày kia lại tìm cơ hội đi trấn trên một chuyến.
Cơm làm xong, không bao lâu sau ba Đỗ Kiến Quốc liền cùng anh hai về rồi, hai người đi rửa mặt xong thay bộ quần áo sạch sẽ, anh cả Đỗ Vũ Kỳ cũng từ công xã tan làm về rồi.
Tuy rằng anh cả là đi làm ở công xã, nhưng bởi vì phúc lợi của công xã vốn dĩ không bằng nhân viên công gia trên trấn, cho nên phiếu định mức anh đến tay mỗi tháng rất ít, cũng là hoàn toàn không đủ cho một đại gia đình dùng.
Nhưng đơn vị anh cả không phát được bao nhiêu phiếu, anh ở công xã cũng từng kiến thức không ít người và không ít tình huống, hẳn là biết ở đâu có thể kiếm được phiếu.
Cho nên sau khi ăn cơm tối xong, Đỗ Minh Nguyệt liền tìm được anh cả Đỗ Vũ Kỳ, nghe ngóng chuyện này với anh.
Giờ phút này sắc trời đã tối, nhưng ánh trăng chiếu rọi trên cao, vẫn chiếu rõ ràng thần tình kinh ngạc của Đỗ Vũ Kỳ.
"Minh Nguyệt, em hỏi chuyện này làm gì? Là muốn mua cái gì sao, trong tay anh cả còn có một ít phiếu vải, em nếu không đủ dùng thì ngày mai anh đi công xã tìm người đổi một chút."
Anh theo bản năng tưởng Đỗ Minh Nguyệt là muốn mua quần áo mới rồi, nhưng phiếu vải lại không đủ, liền vô cùng tri kỷ định cống hiến toàn bộ phiếu vải của mình ra.
Dù sao trước kia lúc Lâm Thi Thi còn ở nhà, cũng sẽ thường xuyên làm nũng tới đòi anh phiếu này phiếu kia thậm chí là đòi tiền.
Nể tình cô ta là em gái duy nhất của mình, Đỗ Vũ Kỳ tuy rằng sẽ cảm thấy số lần cô ta mua những thứ này quá thường xuyên, nhưng cuối cùng cũng vẫn sẽ cho.
Bất quá bây giờ mà, Minh Nguyệt hiểu chuyện như vậy, cộng thêm là mới về nhà không lâu, người làm anh như anh đương nhiên sẽ không từ chối rồi.
Chỉ là anh không ngờ mình hoàn toàn hiểu sai ý rồi.
Đỗ Minh Nguyệt giải thích nói: "Anh, anh hiểu lầm rồi, em không phải muốn phiếu vải, em chỉ là muốn ăn thịt rồi, cho nên muốn hỏi xem ở đâu có thể kiếm được phiếu thịt các loại."
Nếu cô trực tiếp nói với Đỗ Vũ Kỳ là muốn mua thịt để cải thiện thức ăn trong nhà, cô đoán chừng anh cả Đỗ Vũ Kỳ là tuyệt đối sẽ không nói cho cô đáp án, cho nên dứt khoát dùng cái cớ mình thèm thịt để mở miệng, anh cả chắc chắn sẽ không giấu giếm.
Sự thật cũng không sai biệt lắm so với cô đoán, Đỗ Vũ Kỳ vừa nghe là cô muốn ăn thịt rồi, phản ứng đầu tiên chính là anh đi kiếm phiếu, sau đó liền nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt trực tiếp lấy ra năm tờ đại đoàn kết.
"Anh cả, em có tiền, anh đừng lo lắng nữa."
Nhìn em gái dường như giàu có hơn mình, Đỗ Vũ Kỳ lần đầu tiên cảm thấy có chút túng quẫn.
Anh bây giờ tiền lương mỗi tháng mười lăm đồng, cộng thêm một ít trợ cấp phiếu, nhưng bởi vì mấy anh em đều chưa kết hôn, cho nên chưa ở riêng, tiền lương mỗi tháng của anh sẽ nộp lên một nửa cho Triệu Kim Hoa làm gia dụng, một nửa còn lại anh còn phải thỉnh thoảng tiếp tế Lâm Thi Thi, sau đó tự mình lại tiêu một chút, thật ra trong tay thật sự không còn lại bao nhiêu tiền.
Ngừng một lát sau, anh rốt cuộc vẫn nói cho cô biết phương pháp đổi phiếu.
Bất quá sau khi nói xong, anh còn không quên nghiêm túc dặn dò Đỗ Minh Nguyệt.
"Lúc muốn đi đổi phiếu nhất định phải nói cho anh, anh tới giúp em bắt mối."
Các công nhân viên chức trên trấn mỗi tháng đều sẽ phát một ít trợ cấp phiếu, nhưng không ít người sẽ lựa chọn giữ phiếu lại đổi tiền hoặc là đổi đồ với các xã viên nông thôn.
Dù sao bọn họ tuy rằng có thể phát phiếu, nhưng phiếu là có rồi, nhưng lương thực cung ứng trong thành phố mỗi tháng chỉ có bấy nhiêu, thật ra rất nhiều người đều là ăn không đủ no, cho nên đại bộ phận người đều sẽ lén lút lựa chọn trao đổi đồ vật với người mình quen biết.
Bọn họ đổi phiếu, người khác đổi thức ăn hoặc là tiền, như vậy bọn họ cũng có cái ăn rồi, người nông thôn cũng có phiếu có thể mua đồ rồi.
Đỗ Minh Nguyệt cẩn thận ghi nhớ chuyện Đỗ Vũ Kỳ kể trong lòng, đối với lời dặn dò của anh cũng gật đầu tỏ vẻ mình sẽ cẩn thận.
Hai anh em hẹn xong ngày kia thì do Đỗ Vũ Kỳ đưa cô đi gặp người quen đáng tin cậy, Đỗ Minh Nguyệt vui vẻ nói được, sau đó hai người liền tản ra.
Mà lúc hai người bọn họ nói những lời này là ở góc sân, tưởng rằng sẽ không có ai biết, lại không ngờ cách vách vừa khéo đứng một Hoắc Kiêu tới phơi quần áo.
Anh quả thật không phải cố ý nghe lén cuộc nói chuyện của hai anh em, thật sự là thói quen sai khiến, thính lực nhạy bén hơn người thường một chút, cho nên gần như không sót chữ nào nghe rõ ràng rành mạch lời của hai người.
Nghĩ đến vừa rồi sau khi Đỗ Minh Nguyệt nói cô có tiền, cách vách quỷ dị yên tĩnh vài giây, anh đã đoán được hơn phân nửa là Đỗ Vũ Kỳ nhìn thấy tiền Đỗ Minh Nguyệt lấy ra.
Hồi tưởng lại lai lịch số tiền này, hình ảnh mấy ngày trước cô ở nhà họ Lâm giảo hoạt như con hồ ly nhỏ nhảy nhót trước mắt.
Lúc đó anh liền nhận ra, Đỗ Minh Nguyệt là một cô nương thông minh, sở dĩ làm ra bộ tư thái đó, nhìn như là ở vào vị trí yếu thế thấp kém, nhưng lại là một chút chỗ tốt không rơi lấy được không ít đồ tốt và tiền từ nhà họ Lâm tới tay.
Bất quá ngẫm lại những thứ đó cũng là cô đáng được, dù sao nhà họ Lâm quả thật đối xử với cô không tính là tốt.
Chỉ là anh vốn tưởng rằng cô nương nhỏ sẽ cẩn thận giấu kỹ những số tiền và đồ vật đó, lại không ngờ cô thế mà sớm lấy ra rồi.
Mặc dù cô nói là cô muốn ăn thịt, nhưng cả nhà ngồi trên một cái bàn ăn cơm, chẳng lẽ Đỗ Minh Nguyệt sẽ trơ mắt nhìn một mình mình ăn?
Cho nên cô thật ra cũng là muốn giúp cải thiện thức ăn trong nhà.
Cũng là một nha đầu tâm thiện.
Đáy mắt Hoắc Kiêu bất giác toát ra sự vui mừng và tán thưởng, đồng thời cũng nghĩ tới mình có thể cảm ơn Đỗ Minh Nguyệt thế nào, cảm ơn nhà họ Đỗ lần này ra tay giúp đỡ rồi.
......
Buổi tối hôm đó, Hoàng Linh và Hoắc Dũng Đào bước những bước chân thắng lợi từ bên phía nhà họ Hoàng trở về.
