Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng - Chương 53: Muốn Nắm Bắt Trái Tim Người Phụ Nữ, Trước Tiên Phải Nắm Bắt Dạ Dày Của Cô Ấy
Cập nhật lúc: 31/12/2025 19:36
Sau khi Thịnh Trạch Tích đồng ý không chút do dự, Cố Gia Ninh giơ ngón tay cái lên với anh, nụ cười trên mặt không sao giấu được.
Thịnh Trạch Tích nhìn dáng vẻ kiều diễm của cô vợ nhỏ, suýt chút nữa thì ngẩn ngơ.
Vợ anh, đẹp thật!
Chỉ là hơi ngốc nghếch một chút.
Cô vợ ngốc chắc vẫn chưa biết đâu, vì cô mà anh đã đặc biệt đi tìm đầu bếp học một thời gian.
Lúc đó bị thương được Cố Gia Ninh nhặt về, trong khoảng thời gian sống ở nhà họ Cố, anh dần dần thích cô, mặc dù sau đó vì lý do cơ thể vô sinh nên chưa tỏ tình đã rời đi.
Trở về đơn vị, anh đã từng muốn thử cắt đứt tơ tưởng với Cố Gia Ninh, nhưng trái tim một khi đã rung động thì bóng hình ấy bắt đầu vương vấn trong mơ, chỉ ngày càng sâu đậm hơn, sao có thể cắt đứt được.
Sau nửa năm đấu tranh do dự, cuối cùng Thịnh Trạch Tích quyết định cho mình một cơ hội.
Lúc đó anh muốn lập tức đến thôn Hòe Hoa, đến bên cạnh Cố Gia Ninh, nhưng khi ấy anh không xin nghỉ phép được, chỉ đành tạm thời kìm nén.
Đúng lúc đó đi làm nhiệm vụ gặp được một đầu bếp, nhớ tới mẹ vợ tương lai từng lải nhải rằng Cố Gia Ninh kén ăn lại ham ăn, nhưng không thích nấu nướng.
Bà nói sau này phải chọn cho cô một người chồng biết nấu ăn.
Thịnh Trạch Tích nghĩ, nếu mình nấu ăn ngon thì đi cầu hôn, tỷ lệ thành công cũng sẽ cao hơn.
Thế là, sau khi giúp vị đầu bếp kia một việc lớn, lại trả thù lao, Thịnh Trạch Tích hễ đi làm nhiệm vụ về có thời gian là lại chạy đến học nghề với đầu bếp.
Đừng nói chứ anh ở phương diện này còn đặc biệt có năng khiếu, cộng thêm sự nỗ lực, đến cuối cùng vị đầu bếp kia còn muốn nhận anh làm đồ đệ, thậm chí còn muốn gả cháu gái cho anh.
Thịnh Trạch Tích đương nhiên từ chối, sau khi biết anh học nấu ăn vì cô gái mình thích, vị đầu bếp kia cũng giơ ngón tay cái lên với anh.
"Muốn nắm bắt trái tim người phụ nữ, trước tiên phải nắm bắt dạ dày của cô ấy. Cậu có suy nghĩ và hành động này, rất tốt."
Nhớ năm xưa, ông ấy cũng nhờ tài nấu nướng ngon lành mà cưa đổ cô gái đẹp nhất vùng, nay cô gái ấy đã là người bạn đời gắn bó mấy chục năm, cùng ông đi qua hơn nửa đời người.
"Gia Ninh, em có nhà không?"
Đang mải mê suy nghĩ, tiếng gọi bên ngoài bỗng cắt ngang dòng suy tư của Thịnh Trạch Tích.
"Chắc là chị Thư Uyển, để em ra xem." Cố Gia Ninh nhận ra giọng của Trương Thư Uyển, vội đi ra mở cửa.
Vừa mở cửa đã thấy Trương Thư Uyển cười tươi rói, đưa một cái bát đến trước mặt cô.
"Gia Ninh, chưa ăn cơm phải không, chị vừa làm một đĩa bắp cải xào thịt hun khói, nghĩ bụng mang sang cho em một bát."
Trong bát trước mặt, bên trên lớp bắp cải xếp không ít thịt hun khói, mùi thơm bay trong không khí, có thể thấy tay nghề của Trương Thư Uyển cũng rất khá.
"Thế này sao được ạ, chị Thư Uyển, chị giữ lại cho chị và Quả Quả ăn đi." Cố Gia Ninh biết thịt luôn là thứ hiếm hoi, vùng Tây Bắc này vật tư lại khan hiếm, sao có thể lấy thịt hun khói của người ta được.
"Ôi dào, Gia Ninh, em đừng từ chối nữa, chưa nói đến chuyện em cứu Quả Quả nhà chị, chỉ riêng bản thân chị, chị quý em như vậy, cho em là chị vui lòng, em cứ nhận đi."
Từ chối vài lần, rốt cuộc Cố Gia Ninh cũng không từ chối nổi.
Nghĩ đến điều gì, Cố Gia Ninh nói: "Thế này đi, chị Thư Uyển, chị vào đây với em."
Hả?
Trương Thư Uyển hơi thắc mắc, sau đó bị Cố Gia Ninh kéo về phía bếp, chưa đến gần đã nghe thấy tiếng động bên trong, cùng mùi thơm nức mũi.
Đây cũng là đang nấu thịt mà.
Vừa theo vào bếp, cô ấy đã thấy một bóng dáng cao lớn đang đeo tạp dề, bận rộn trước bếp lò.
Nhìn kỹ lại, thế mà là Thịnh Trạch Tích!
Trời ơi! Nhà này là Doanh trưởng Thịnh nấu cơm xào rau sao!
Thịnh Trạch Tích ngẩng đầu lên thì thấy ngoài vợ còn có Trương Thư Uyển, bèn gật đầu chào: "Chị Thư Uyển."
"Ừ."
"Anh Tích, chị dâu mang cho chúng ta bắp cải xào thịt hun khói, món thịt thỏ xào cay của anh xong chưa, cũng múc một ít ra đi."
Cố Gia Ninh lấy bát nhà mình, đổ phần bắp cải xào thịt hun khói mà Trương Thư Uyển đưa ra, rồi đưa cái bát không về phía Thịnh Trạch Tích.
Thịnh Trạch Tích: Đừng nói chứ, món thịt thỏ xào cay của anh vừa vặn xong.
Thế là Thịnh Trạch Tích cầm lấy bát, định múc thịt thỏ.
Đã là vợ nói muốn cho thì anh cũng sẽ không tiếc rẻ, hơn nữa, có qua có lại mà.
"Không cần đâu, Gia Ninh, Doanh trưởng Thịnh, thật sự không cần đâu." Trương Thư Uyển thấy thế thì hoảng hốt, vội từ chối.
Cố Gia Ninh đâu cho cô ấy từ chối, tuy cô không phải kiểu người hào phóng quá mức, nhưng đạo lý có qua có lại cô vẫn hiểu.
Hơn nữa, cô có ấn tượng rất tốt với gia đình ba người Trương Thư Uyển.
"Chị Thư Uyển, chị vừa cho bọn em thịt hun khói, giờ sao có thể từ chối đồ em biếu lại chứ?"
"Nếu chị từ chối, sau này em không dám nhận đồ của chị nữa đâu."
Vừa nói, Thịnh Trạch Tích đã múc xong một bát thịt thỏ đầy, đưa cho Cố Gia Ninh.
Cố Gia Ninh cũng nhét cả bát lẫn thịt vào tay Trương Thư Uyển không cho từ chối, vừa đi cùng cô ấy ra ngoài.
"Mang về, cùng Quả Quả và Doanh trưởng Lâm nếm thử tay nghề của Doanh trưởng Thịnh nhà em."
"Em ngửi mùi thơm lắm, chắc là ngon đấy."
Cố Gia Ninh đã nói đến nước này, Trương Thư Uyển cũng đành phải nhận.
Chỉ là cảm thấy thế này Cố Gia Ninh thiệt thòi quá, cô ấy biếu bắp cải xào thịt hun khói, thịt hun khói nhiều nhất cũng chỉ chiếm một phần ba đến một phần tư, còn bát thịt thỏ này thì đầy ắp toàn là thịt thỏ.
Trương Thư Uyển cảm thấy Cố Gia Ninh thực sự rất tốt, người bạn này đáng kết giao.
Chỉ là trước khi đi, Trương Thư Uyển kéo Cố Gia Ninh lại thần bí hỏi: "Ở nhà em, là Doanh trưởng Thịnh nhà em xuống bếp à?"
Cố Gia Ninh chớp chớp mắt: "Đúng rồi ạ, em không biết nấu cơm, anh ấy nói anh ấy thích xuống bếp nấu đồ ăn cho em."
Trương Thư Uyển: Trời đất ơi, lần đầu tiên thấy đàn ông thích xuống bếp đấy.
Trương Thư Uyển cảm thấy Doanh trưởng Thịnh này xem ra yêu Gia Ninh đến c.h.ế.t đi sống lại rồi.
Cảnh tượng vừa rồi nếu để người khác nhìn thấy, chắc chắn cũng sốc như cô ấy.
Cho đến khi bưng bát về đến nhà, Trương Thư Uyển vẫn chưa hoàn hồn.
"Em đi đưa đồ ăn cơ mà? Sao lại bưng về rồi?" Lâm Hạnh và Quả Quả đã bày bát đũa xong đang đợi cô ấy về ăn.
Vừa ngẩng đầu đã thấy cô ấy vẫn bưng cái bát, không biết đang nghĩ gì mà thất thần như vậy.
Trương Thư Uyển lập tức hoàn hồn, vội đặt bát xuống, rồi ngồi xuống theo.
"Anh xem đây là cái gì?"
"Đây là thịt thỏ, Gia Ninh biếu lại cho em đấy."
"Hả, sao em có thể nhận!" Lâm Hạnh cau mày, chỗ thịt thỏ này cũng nhiều quá rồi.
"Không còn cách nào khác, em không từ chối được. Gia Ninh là người tốt, sau này có gì em sẽ nghĩ đến cô ấy nhiều hơn." Trương Thư Uyển không phải kiểu người thích chiếm hời của người khác.
"Anh nếm thử xem thịt thỏ này có ngon không?" Trương Thư Uyển gắp một miếng thịt thỏ cho Lâm Hạnh.
Còn phần Quả Quả, vì thịt thỏ này có cho ớt, trẻ con không ăn được nên Trương Thư Uyển tráng qua nước sôi cho bớt vị cay rồi mới đưa cho Quả Quả.
Lâm Hạnh tiện tay gắp lên ăn, vừa vào miệng, mắt đã sáng lên, đừng nói chứ, ngon thật, mặn thơm vừa phải, vị cay kích thích vị giác, đương nhiên vì bản thân nó là thịt, mà thịt thì ai chẳng thích ăn.
