Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 108: Rời Đi
Cập nhật lúc: 30/03/2026 10:04
Anh lau mồ hôi tay, đi đến bên cạnh Lục Uyển Uyển, giọng nói dịu dàng: “Uyển Uyển, anh phải về Bắc Kinh một chuyến, em có muốn về cùng anh không?”
Tay cầm kim chỉ của Lục Uyển Uyển khựng lại, mắt sáng rực lên, quay sang nhìn Cố Minh Nguyệt dò hỏi đầy mong đợi.
Cố Minh Nguyệt cười đẩy nhẹ cô bé một cái: “Về đi, tiện thể thăm nhà, nhớ mang ít đặc sản ở đây về biếu anh trai em.”
Chuyện này truyền đến tai Lục Lẫm, anh vừa huấn luyện về, nghe tin Lục Uyển Uyển định theo Hạ Tiêu về Bắc Kinh thì cười híp cả mắt, vỗ vai Hạ Tiêu trêu chọc: “Được đấy cậu em, cuối cùng cũng rước được của nợ đi rồi.”
Đợi Hạ Tiêu và Lục Uyển Uyển đi thu dọn hành lý, anh sán lại gần Cố Minh Nguyệt, vòng tay ôm eo cô, giọng nói không giấu được vẻ vui sướng:
“Thế là xong, không ai tranh giành địa bàn với chúng ta nữa, đợi hai người đó đi rồi, vợ chồng mình cũng được yên tĩnh mấy hôm.”
Cố Minh Nguyệt bị anh nói đến đỏ mặt, khẽ đ.á.n.h vào tay anh: “Lớn đầu rồi mà còn nói linh tinh.” Miệng thì trách yêu nhưng đáy mắt lại ánh lên nụ cười.
Trong sân, Lục Uyển Uyển đang bàn bạc với Hạ Tiêu xem nên mang theo những gì, Lục Lẫm nhìn bóng lưng hai người lại quay sang nhìn Cố Minh Nguyệt bên cạnh, chỉ cảm thấy ngay cả trong gió cũng mang theo sự nhẹ nhõm.
Đợi hai cái “bóng đèn” này đi rồi, anh có thể yên tâm tận hưởng những ngày tháng thanh bình bên vợ yêu rồi.
Đêm trước ngày lên đường, đèn trong phòng Cố Minh Nguyệt sáng đến tận khuya.
Cố Minh Nguyệt lấy từ trong tủ ra hai hũ mắm thịt và một gói giấy dầu, nhét xuống đáy túi hành lý.
Lục Uyển Uyển tò mò hỏi: “Chị dâu, cái gì thế ạ?”
“Là bánh mật chị làm cho em đấy, đi đường đói bụng thì lấy ra ăn, về đến Bắc Kinh cũng có cái mời mọi người nếm thử.”
Cố Minh Nguyệt giúp cô bé buộc c.h.ặ.t túi hành lý, đưa tay vén lọn tóc lòa xòa trước trán em: “Về đến nhà nhớ gọi điện báo bình an, đi theo anh Hạ đừng chạy lung tung.”
Lục Uyển Uyển gật đầu, bỗng nhào vào lòng Cố Minh Nguyệt, giọng nghẹn ngào: “Chị dâu, em sẽ nhớ chị lắm.”
Cố Minh Nguyệt vỗ vỗ lưng cô bé, mắt cũng cay cay: “Con bé ngốc này, có phải đi luôn đâu mà, bao giờ em lại đến, chị lại may quần áo mới cho.”
Hai chị em tỉ tê tâm sự đến nửa đêm từ chuyện ăn uống ở Bắc Kinh đến những vật dụng nhỏ cần mang theo.
Sáng sớm hôm xuất phát, trời vừa tờ mờ sáng, Lục Lẫm đã vác bao tải hành lý to đùng của Hạ Tiêu đi trước.
Hạ Tiêu xách túi vải nhỏ của Lục Uyển Uyển còn Lục Uyển Uyển nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Minh Nguyệt, bước một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần.
Đến bến cảng còn mười lăm phút nữa tàu chạy, Cố Minh Nguyệt chỉnh lại cổ áo cho Lục Uyển Uyển, quay sang dặn dò Hạ Tiêu: “Đường xá đông đúc, cậu trông chừng Uyển Uyển cẩn thận nhé.”
Hạ Tiêu gật đầu chắc nịch: “Chị yên tâm, em sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo.”
Lúc này Lục Lẫm kéo Hạ Tiêu ra một góc, vỗ vai cậu ta, hạ giọng nói:
“Về Bắc Kinh đừng có chỉ mải mê nhiệm vụ, Uyển Uyển còn nhỏ, tính tình lại hay e thẹn, cậu để ý đến nó một chút. Nếu để nó chịu ấm ức thì tôi không tha cho cậu đâu.”
Lời nói mang vẻ nghiêm khắc của người anh trai nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự quan tâm lo lắng cho em gái.
Hạ Tiêu cười đáp: “Em đảm bảo sẽ đưa cô ấy về bình an vô sự, trả lại cho anh một cô em gái vui vẻ hoạt bát.”
Tiếng còi tàu vang lên, Lục Uyển Uyển theo Hạ Tiêu lên tàu, nhoài người ra lan can vẫy tay chào anh chị.
Lục Lẫm nắm tay Cố Minh Nguyệt, nhìn con tàu từ từ rời bến, đến khi khuất bóng mới quay người: “Đi thôi, về nhà, lần này được yên tĩnh mấy ngày rồi.”
Cố Minh Nguyệt cười lườm anh một cái, trong lòng cũng thầm mong hai người đi đường thuận lợi, bình an trở về.
Hôm nay Lục Lẫm về báo phải đi làm nhiệm vụ lại đi rất gấp, Cố Minh Nguyệt chỉ kịp chuẩn bị ít đồ ăn cho anh mang theo.
Ngày đầu tiên Lục Lẫm đi vắng, Cố Minh Nguyệt đang ngồi khâu áo trong sân thì nghe thấy tiếng gọi lanh lảnh của Dương Dương ngoài cổng: “Cô ơi!”
Hạ Thanh Hà dắt tay Dương Dương bước vào, tay kia xách nửa túi bánh vừng vừa nướng xong: “Lục Lẫm đi làm nhiệm vụ, biết em ở nhà buồn nên chị đưa Dương Dương sang chơi với em này.”
Dương Dương giằng tay mẹ ra, chạy đến bên bàn, lôi vở và b.út chì trong cặp sách ra: “Mẹ bảo con phải ngoan ngoãn luyện chữ, không được làm phiền cô khâu vá ạ.”
Cố Minh Nguyệt cười cất bánh vừng vào nhà, lấy một tấm gỗ sạch làm bàn học nhỏ cho Dương Dương ngồi viết.
Một lát sau, ngoài cổng lại có người thò đầu vào là Đàm Hồng Mai: “Minh Nguyệt, Thanh Hà, hai em đều ở đây cả à!”
Chị bước vào, liếc nhìn vào trong nhà rồi hạ giọng nói: “Kể cho hai em nghe chuyện lạ này, khu gia binh mới có một hộ chuyển đến, nghe nói chồng là cán bộ mới điều chuyển về, mang theo cả vợ con, chiều nay chắc dọn vào rồi.”
Hạ Thanh Hà dừng tay kim chỉ: “Thế à? Vậy là khu gia binh mình lại có thêm hàng xóm mới rồi.”
Cố Minh Nguyệt cũng gật đầu: “Đợi họ ổn định chỗ ở xong, chị em mình tranh thủ sang chơi làm quen nhé.”
Chuyện này chưa nói được hai ngày, sáng sớm Cố Minh Nguyệt đã bị tiếng động ngoài sân đ.á.n.h thức.
Mở cửa ra thì thấy cái sân bỏ không bên cạnh có mấy chiến sĩ đang khuân hòm gỗ vào.
Một người phụ nữ mặc áo xanh nhạt đứng ở cổng chỉ đạo, tay còn dắt theo một cô bé tết tóc sừng trâu.
“Chắc là hàng xóm mới chuyển đến đấy.” Hạ Thanh Hà không biết đã đứng ở cổng từ bao giờ, trên tay vẫn cầm chiếc khăn thêu dở, kim chỉ cũng dừng lại.
Cố Minh Nguyệt gật đầu, vừa định mở lời thì người phụ nữ kia quay lại, bắt gặp ánh mắt của hai người.
Người phụ nữ ngẩn ra một chút rồi cười vẫy tay, bế con đi lại gần: “Chào hai đồng chí, chúng tôi mới chuyển đến, tôi tên là Lâm Tuệ.”
Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà cũng vội vàng bước tới.
Cố Minh Nguyệt cười đáp: “Chào chị, em là Cố Minh Nguyệt, đây là Hạ Thanh Hà. Bọn em ở ngay cạnh đây, đang tính đợi anh chị ổn định rồi sang chơi, không ngờ lại gặp ở đây.”
Hạ Thanh Hà cũng cười: “Đúng đấy, sau này là hàng xóm rồi, có gì cần giúp đỡ chị cứ bảo nhé.”
Cô bé trong lòng Lâm Tuệ tò mò nhìn hai người, tay nhỏ nắm c.h.ặ.t vạt áo mẹ.
Trông cô bé ngoan ngoãn đáng yêu quá. Cố Minh Nguyệt sờ túi thấy còn hai miếng khoai lang khô thì lập tức lấy ra: “Khoai lang khô cô làm ngon lắm, cháu nếm thử xem có thích không.”
