Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 169: Giấy Báo Nhập Học
Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:44
Được rồi, Cố Minh Nguyệt hiểu rồi, hóa ra là đến khoe khoang.
“Khu nhà tôi có người nhận được giấy báo rồi đấy, cháu thi trường nào? Sao giờ vẫn chưa có tin tức gì thế?”
Chung Dục Tú không nhịn được nữa: “Nói trường nào bà cũng có biết đâu, hỏi nhiều làm gì?”
Phó Ái Lan nghe thế không vui: “Tôi quan tâm đến con cháu tí mà chị cũng cấm à.”
“Thôi đi, quan tâm kiểu bà tôi lạ gì, đừng có lượn lờ trước mặt tôi nữa, không có việc gì thì về đi, đừng làm gai mắt tôi.”
Bố mẹ chồng không có nhà, Chung Dục Tú là chủ nhà, bà không giống các cụ nể nang mặt mũi, không nỡ xé rách mặt.
Loại người như Phó Ái Lan thì cứ phải dằn mặt, không là được đằng chân lân đằng đầu ngay.
Bị mắng té tát trước mặt con cháu, Phó Ái Lan cũng thấy mất mặt, lầm bầm: “Oai phong cái gì chứ? Đỗ hay trượt còn chưa biết đâu.”
“Ai bảo không đỗ?”
Lục Cần Minh sải bước từ ngoài vào, ánh mắt không thiện cảm nhìn Phó Ái Lan, nhắc lại: “Bà bảo ai không đỗ?”
Trong cái nhà này Phó Ái Lan sợ nhất là Lục Cần Minh.
Bà ta có tác oai tác quái, có không não đến đâu cũng không dám ho he trước mặt Lục Cần Minh.
Lục Cần Minh lạnh lùng liếc bà ta một cái sau đó dịu mặt xuống, nở nụ cười, đưa phong bì trên tay cho Cố Minh Nguyệt.
“Minh Nguyệt, giấy báo trúng tuyển của con đây, bố về ngang qua phòng bảo vệ thấy nên mang vào luôn.”
“Giấy báo của chị dâu đến rồi ạ?!” Lục Uyển Uyển mừng rỡ reo lên, liếc nhìn vẻ mặt lúng túng của Phó Ái Lan, hừ lạnh một tiếng: “Lúc nãy có người còn bảo không đỗ cơ mà, giờ thì sáng mắt ra chưa.”
Phó Ái Lan biết mình đuối lý, không còn mặt mũi nào ở lại, lủi thủi ra về.
Cái gai trong mắt đi rồi, cả nhà vui vẻ mở giấy báo trúng tuyển.
Lúc đăng ký, Cố Minh Nguyệt chọn khoa Quản lý Kinh tế, Lục Uyển Uyển chọn khoa Văn, hai người đăng ký cùng một trường.
Lục Uyển Uyển nhìn mà thèm, nghĩ đến mình vẫn chưa có tin tức gì, đầu cúi gằm xuống: “Chắc con trượt rồi.”
Đang lúc thất vọng, đôi tay mũm mĩm bám lấy cô bé: “Cô~”
Thần Thần vịn vào người cô bé đứng dậy, ôm c.h.ặ.t không buông, bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ vào tay cô bé như an ủi.
Trái tim Lục Uyển Uyển tan chảy, cô bé hôn chụt vào má Thần Thần: “Cục cưng an ủi cô đấy à? Đáng yêu quá đi mất.”
Thần Thần thấy cô bé cười cũng cười khanh khách theo.
“Chắc chắn em đỗ rồi, thi xong chị em mình so đáp án rồi còn gì, điểm số không chênh lệch mấy đâu, chắc tại khác khoa nên giấy báo về chậm thôi, đợi thêm chút nữa xem sao.” Cố Minh Nguyệt an ủi.
Lục Uyển Uyển gật đầu, giờ chỉ còn biết đợi thôi.
Đúng lúc đó điện thoại reo, Chung Dục Tú bắt máy, đầu dây bên kia là giọng con rể.
“Mẹ ơi, Uyển Uyển có đó không ạ?”
“Giấy báo của con bé ghi địa chỉ ở ngoài hải đảo.”
Nghe Chung Dục Tú chuyển lời lại thì Lục Uyển Uyển mới vỗ trán cái đét bởi cô chợt nhớ ra hôm thống nhất điền thông tin cùng chị dâu thì bản thân vẫn dùng địa chỉ ngoài đảo chứ chưa kịp đổi sang bên Bắc Kinh.
Vốn dĩ hai chị em đã bàn bạc là đằng nào cũng về quê ăn Tết nên cô muốn tự tay nhận giấy báo trúng tuyển và đổi địa chỉ về Bắc Kinh. Thật không ngờ chỉ vì một chút nhầm lẫn nhỏ này mà xảy ra sai sót khiến cô suýt nữa tưởng mình đã thi trượt.
Giờ đây khi chính thức nhận được giấy báo trúng tuyển thì người vui mừng nhất không ai khác ngoài Chung Dục Tú, bởi gia đình bỗng chốc có đến hai sinh viên đại học nên nói ra ngoài vô cùng hãnh diện.
Cố Minh Nguyệt nóng lòng bấm máy gọi cho Lục Lẫm trong khi đầu ngón tay vẫn nhẹ nhàng miết lên tờ giấy báo còn giọng nói thì không giấu nổi nụ cười: “Lục Lẫm, em nhận được giấy báo trúng tuyển rồi! Là khoa Quản trị Kinh doanh đấy!”
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói cao v.út đầy bất ngờ và vui sướng của Lục Lẫm: “Thật sao? Tốt quá rồi! Anh biết ngay là em chắc chắn sẽ thi đỗ mà!”
Anh khựng lại một nhịp rồi vội vàng hỏi han: “Cơ thể em không bị mệt mỏi quá độ chứ? Đợi anh hoàn thành xong nhiệm vụ bên này thì sẽ về nhà để ăn mừng cùng em thật đàng hoàng.”
Nghe được sự hân hoan trong giọng điệu của chồng khiến trái tim Cố Minh Nguyệt dâng lên một cỗ ấm áp: “Anh cứ yên tâm vì em vẫn rất khỏe. À đúng rồi, Uyển Uyển cũng nhận được giấy báo và trúng tuyển cùng trường với em nhưng học khoa Ngữ văn.”
“Thế thì càng tuyệt vời hơn!” Giọng Lục Lẫm càng thêm phấn khởi. “Sau này hai chị em ở trường có thể giúp đỡ lẫn nhau nên anh cũng thấy yên tâm hơn nhiều.”
Hai vợ chồng lại thủ thỉ tâm tình với nhau một lúc lâu từ chuyện chuyên ngành đại học cho đến những dự định sau khi khai giảng, mãi cho đến khi đầu dây bên kia vang lên tiếng hối thúc thì anh mới lưu luyến cúp máy.
Sau khi đặt ống nghe xuống, Cố Minh Nguyệt nhìn tờ giấy báo trên bàn với nụ cười vương vấn mãi trên môi.
Khi Hạ Tuệ Anh về đến nhà và nghe được tin vui lớn như vậy thì bà mừng rỡ đến mức không khép được miệng, thậm chí chưa kịp nghỉ ngơi lấy một lát đã lại chắp tay sau lưng đi dạo ra ngoài.
Lục Lợi Dân thấy thế liền bật cười: “Đã có tuổi rồi mà bà ấy vẫn còn bốc đồng như thế. Thôi được rồi, tôi ra ngoài tìm lão Từ làm vài ván cờ đây nên mọi người cứ ăn cơm trước đi chứ đừng đợi tôi.”
Nói xong thì ông cụ cũng chắp tay sau lưng rồi vừa ngâm nga khúc hát vừa bước ra khỏi cửa.
Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển nhìn nhau mỉm cười bởi hai ông bà cụ đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Dưới sự tuyên truyền “vô tình” của hai vị trưởng bối, cả khu gia binh đều biết nhà họ Lục có hai nữ sinh viên đại học nên mọi người thi nhau đến tận cửa để chúc mừng.
Trước đây từng có người độc mồm nói họ không thi đỗ nhưng giờ thì bị vả mặt đôm đốp, bởi người ta không phải thi trượt mà chỉ là khiêm tốn để âm thầm làm nên chuyện lớn mà thôi.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán nên khắp khu gia binh đã phảng phất mùi thịt bay nghi ngút.
Trong lúc Cố Minh Nguyệt đang bận rộn dán câu đối xuân thì chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên trước cổng sân và đó chính là Lục Lẫm cùng Hạ Tiêu vừa vội vã từ hải đảo trở về.
Ngay khi vừa đặt hành lý xuống, Lục Lẫm đã sải bước đi thẳng về phía Thần Thần rồi nhấc bổng cậu nhóc lên cao quá đầu khiến thằng bé bật cười khanh khách: “Bố về để cùng Thần Thần tham gia lễ thôi nôi đây!”
Hạ Tiêu đứng bên cạnh cũng mỉm cười đưa những món đặc sản hải đảo vừa mang về: “Từ sớm em đã nghe nói mọi người định tổ chức tiệc thôi nôi cho Thần Thần nên em đặc biệt chạy về để được dính chút hỉ khí.”
