Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 17: Yểu Điệu Thục Nữ
Cập nhật lúc: 29/03/2026 05:06
Không cần trang điểm cầu kỳ, bản thân cô đã toát lên vẻ đẹp thanh khiết như đóa sen mới nở.
Lục Uyển Uyển cũng chải chuốt tỉ mỉ, đây là lần đầu tiên cô bé ra mắt họ hàng sau khi được “cải tạo”, nhất định phải thể hiện thật tốt để mọi người lác mắt!
Người đến đầu tiên là gia đình bác cả Lục Cần Đức, anh họ của Lục Cần Minh.
“Bố mẹ, con đi tìm anh cả đây.”
Một giọng nói trong trẻo vui tươi vang lên, Cố Minh Nguyệt nhìn theo hướng âm thanh phát ra thì thấy một chàng thanh niên mặc áo sơ mi hoa, quần ống loe bước vào, giọng nói đầy vẻ hân hoan.
Cố Minh Nguyệt hơi mở to mắt, không ngờ thời đại này lại có kiểu ăn mặc sành điệu thế này, Bắc Kinh quả không hổ danh là thành phố lớn.
Lục Trạch vừa bước vào cửa đã phát hiện ra người đẹp đang ngồi trên ghế sô pha.
Mắt hắn sáng lên, bước nhanh tới ngồi xuống cạnh Cố Minh Nguyệt, không biết từ đâu lôi ra một bông hoa tươi.
“Chào nữ đồng chí xinh đẹp, không biết tôi có vinh hạnh được biết quý danh của cô không?”
“Anh hai, anh làm cái gì thế!”
Lục Uyển Uyển bị hắn chen mạnh sang một bên, tức giận phồng má trừng mắt nhìn hắn.
Lục Trạch dường như không hề hay biết, bỏ ngoài tai lời em gái, cứ nhìn chằm chằm vào Cố Minh Nguyệt, thỉnh thoảng lại nháy mắt với cô.
Cố Minh Nguyệt ngẩn người, không phải chứ người anh em, thế này có ổn không đấy? Không sợ bị gán tội lưu manh à?
Cái đầu nhỏ của cô chứa đầy những dấu hỏi to đùng.
“Lục Trạch, con làm cái gì thế hả, đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, xiêu xiêu vẹo vẹo ra cái thể thống gì.”
Lục Cần Đức đi vào sau, nhìn thấy bộ dạng của con trai thì day trán ngán ngẩm không nỡ nhìn.
Lục Trạch đối mặt với gương mặt lạnh tanh của bố mình thì cũng có chút sợ sệt, hắng giọng chỉnh lại quần áo rồi đứng dậy.
“Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu. Bố không thể ngăn cản quyền theo đuổi hạnh phúc của con được.”
“Hầy, cái thằng này.”
Lục Uyển Uyển thật sự không nhịn nổi nữa, nhảy cẫng lên cốc đầu hắn một cái rõ đau.
“Đây là chị dâu em đấy, anh mơ tưởng hão huyền cái gì thế, có tin em bảo anh cả tẩn cho anh một trận không.”
Lục Uyển Uyển có anh cả chống lưng nên chẳng sợ gì hắn.
“Chị dâu á?!”
Lục Trạch kinh ngạc há hốc mồm, run rẩy chỉ tay vào Cố Minh Nguyệt: “Chị dâu mà em nói, không phải là cô ấy chứ?”
Lục Uyển Uyển hất cằm, ném cho hắn cái nhìn “anh c.h.ế.t chắc rồi”.
“Lát nữa anh cả ra thì anh tiêu đời.”
Vừa dứt lời, tiếng bánh xe lăn vang lên sau lưng mấy người. Lục Trạch nghe thấy âm thanh này thì sống lưng lạnh toát, da gà da vịt nổi lên từng đợt.
Trong lòng hắn không ngừng cầu nguyện anh cả chưa nghe thấy những lời mình vừa nói.
Hắn quyết định chủ động tấn công, nịnh nọt tiến lên cười lấy lòng: “Anh mệt rồi phải không để em đẩy cho.”
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Lục Lẫm nghi ngờ nhìn hắn, hỏi thẳng: “Mày lại gây ra chuyện thất đức gì rồi?”
Lục Trạch cảm thấy như có mấy mũi tên xuyên thẳng vào tim, hình tượng của hắn trong lòng anh cả lúc nào cũng tệ hại thế này sao? Thật sự quá đau lòng.
Hắn nhìn Lục Lẫm với ánh mắt oán trách, giọng đầy tủi thân: “Anh cả, sao anh có thể nói thế được chứ? Tấm lòng của em đối với anh trời đất chứng giám, hoàn toàn không có chút ý xấu nào cả.”
“Mới không phải thế, anh cả em bảo anh nhé, lúc nãy anh hai ưm ưm ưm...”
Lời Lục Uyển Uyển còn chưa nói hết đã bị Lục Trạch nhanh tay bịt miệng lôi ra ngoài.
“Anh cả, lúc nãy không có chuyện gì xảy ra đâu, anh cứ ngồi một lát nhé, em với em gái có chuyện cần nói.”
Lục Uyển Uyển đưa mắt cầu cứu: Chị dâu cứu em!
Cố Minh Nguyệt lên tiếng: “Có chuyện gì thì cứ nói ở đây đi, chẳng lẽ bọn tôi là người ngoài à?”
Cô nhìn Lục Trạch đầy ẩn ý, thầm nghĩ nhóc con, có bản lĩnh thì nói lại câu vừa nãy trước mặt Lục Lẫm xem nào.
Lục Trạch đương nhiên không dám, cho hắn mười nghìn lá gan cũng chẳng dám, ai mà dám vuốt râu hùm chứ.
Nhân lúc hắn lơ là Lục Uyển Uyển vùng thoát ra, chạy biến đến trước mặt Cố Minh Nguyệt, khoác tay cô rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa nãy.
Lục Lẫm ghét nhất là kẻ không biết tôn ti trật tự, Cố Minh Nguyệt dù sao cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh. Trước mặt người nhà hay người ngoài, anh đều phải bảo vệ cô.
Chỉ một ánh mắt của anh, lông tóc toàn thân Lục Trạch dựng đứng cả lên, cả người căng cứng, bông hoa trong túi cũng bị hắn nhân cơ hội ném vào góc tường.
Thấy Lục Trạch cứ lảng tránh ánh mắt mình, Lục Lẫm quay sang chào hỏi Lục Cần Đức đang đứng xem kịch vui.
Lục Cần Đức cười hà hà: “Mấy ngày không gặp, tinh thần Tiểu Lẫm tốt lên nhiều đấy.”
Nhìn thấy con khỉ nghịch ngợm nhà mình bị Lục Lẫm “trấn áp” dưới Ngũ Hành Sơn, Lục Cần Đức vui mừng khôn xiết.
Thằng nhóc này từ bé đã trèo tường lật ngói, xuống sông bắt cá, không nơi nào là không dám đi, chỉ khi đứng trước mặt Lục Lẫm mới chịu ngoan ngoãn.
“Cô bé này là Minh Nguyệt phải không?”
Lục Lẫm giới thiệu Lục Cần Đức với Cố Minh Nguyệt: “Đây là chú Đức.”
Cố Minh Nguyệt hiểu ý, mỉm cười dịu dàng: “Cháu chào chú Đức ạ, cháu là Cố Minh Nguyệt, chú cứ gọi cháu là Minh Nguyệt là được ạ.”
Lục Cần Đức đưa món quà đã chuẩn bị sẵn cho cô: “Đây là chút lòng thành của chú và thím, thím con đi họp lát nữa sẽ qua ngay.”
Cố Minh Nguyệt nhìn sang Lục Lẫm, thấy anh khẽ gật đầu mới yên tâm nhận lấy. Không biết chú tặng gì mà nặng tay phết.
Lục Lẫm ngồi chơi cờ với Lục Cần Đức, Lục Trạch ngồi không yên bèn đóng vai tiểu đệ rót trà rót nước cho hai người.
Cố Minh Nguyệt nhìn mà tấm tắc lấy làm lạ, thế này thì còn đâu dáng vẻ công t.ử bột nữa, trông y hệt cậu tiểu nhị quán trà.
“Tò mò lắm phải không?”
Lục Uyển Uyển ghé sát tai Cố Minh Nguyệt thì thầm kể chuyện về hai ông anh.
“Tò mò chứ.”
Lục Uyển Uyển ra vẻ thần bí: “Chẳng có bí quyết gì đâu, chủ yếu là dựa vào cái này.”
Cô bé giơ nắm đ.ấ.m nắm c.h.ặ.t lên.
Anh cả hoàn toàn dùng thực lực để áp chế, nắm đ.ấ.m to như bao cát giơ ra trước mặt anh hai, lần nào anh ấy cũng sợ đến mức không dám ho he một tiếng còn dám phản bác nỗi gì?
Họ hàng thân thích nhà họ Lục cũng lần lượt kéo đến.
Bộ quần áo Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển dày công chuẩn bị nhận được cơn mưa lời khen từ mọi người. Hai cô gái mặt đỏ hây hây, ai nấy đều vui như mở cờ trong bụng.
Chẳng có gì vui hơn khi những thứ mình dốc lòng chuẩn bị được người khác khen ngợi.
