Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 19: Tình Hình Chuyển Biến Tốt
Cập nhật lúc: 29/03/2026 05:06
Công việc ưng ý đâu dễ tìm như vậy, con gái còn nhỏ, nếu có cơ hội, ông bà vẫn mong con bé có thể tiếp tục đi học để mở mang tầm mắt.
“Uyển Uyển, lần này chị đi bệnh viện với anh trai em, nếu em ở nhà chán quá thì đi cùng cũng được, có điều đến đó cũng chán lắm đấy.”
Cố Minh Nguyệt đã “làm cá mặn” nằm nhà khá lâu rồi, cảm thấy không thể cứ tiếp tục như vậy mãi được.
Đã quyết tâm chữa khỏi chân cho Lục Lẫm thì phải có hành động thực tế.
Cô vẫn lén cho anh uống linh tuyền nhưng theo quan sát của cô thì chân của Lục Lẫm có vẻ chưa có chuyển biến gì lớn. Nhân cơ hội đi bệnh viện lần này, cô muốn quan sát kỹ hơn xem rốt cuộc tình hình thế nào.
Nếu Lục Uyển Uyển ở nhà không có việc gì làm thì đi cùng cũng tốt, thêm một người là thêm một trợ thủ. Mình cô xoay xở với Lục Lẫm, nhỡ có chuyện gì lại không trở tay kịp.
Lục Lẫm nghe cô nói vậy liền bảo: “Không cần lo, Lý Minh sẽ đi cùng chúng ta.”
Trong đầu Cố Minh Nguyệt hiện lên hình ảnh người đàn ông cô gặp lần đầu tiên đến nhà họ Lục, anh ta vóc dáng cao lớn, có anh ta giúp đỡ thì đỡ vất vả hơn nhiều.
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Lý Minh từ bên ngoài bước vào, cười chào Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển sau đó quay sang nói với Lục Lẫm đang ngồi trên xe lăn: “Chuẩn bị xong hết chưa, giờ chúng ta đi bệnh viện nhé?”
Lục Lẫm: “Được.”
Cảnh vệ của Lục Lẫm cũng đi theo hỗ trợ nên Cố Minh Nguyệt hoàn toàn không phải động tay động chân gì.
Đến bệnh viện, mấy người đi thẳng đến phòng làm việc của bác sĩ.
Do thân phận của Lục Lẫm cũng như những đóng góp của anh cho quân đội, cấp trên đã cử bác sĩ chuyên trách điều trị cho anh.
“Ủa? Tình trạng lần này của cậu tốt lên một chút rồi là do tìm được vị cao nhân kia rồi sao?”
Sau khi Lục Lẫm bị thương, nhà họ Lục đã tìm đủ mọi cách để giúp anh hồi phục.
Nhưng hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Vết thương của Lục Lẫm quá nặng, chỉ có thể ngồi xe lăn.
Sau đó vô tình nghe người ta nói ở đâu đó có một vị cao nhân rất giỏi chữa trị những ca bệnh như thế này.
Nhà họ Lục vẫn chưa liên lạc được, đến tận bây giờ vẫn không ngừng tìm kiếm người này nhưng ông ta cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy, không để lại chút dấu vết nào.
Bác sĩ tưởng tình hình Lục Lẫm chuyển biến tốt là do họ đã tìm được vị cao nhân kia nên vui vẻ hỏi địa chỉ để đến bái phỏng.
“Bác sĩ, bác nói chân anh trai cháu đỡ hơn rồi ạ?!”
Lục Uyển Uyển căng thẳng nhìn chằm chằm bác sĩ, sợ mình nghe nhầm.
“Đúng vậy. Vừa rồi lúc kiểm tra cho đồng chí Lục, tôi phát hiện tình trạng teo cơ của cậu ấy không những không nặng thêm mà còn thuyên giảm, có xu hướng tốt lên. Một số phản ứng đều theo chiều hướng tích cực, biết đâu có ngày sẽ đứng lên lại được.”
Sẽ đứng lên lại được.
Sáu chữ ngắn ngủi lọt vào tai Lục Lẫm như tiếng chuông gõ vào đại não khiến anh hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Sao thế? Vui quá hóa ngốc rồi à?”
Cố Minh Nguyệt thấy Lục Lẫm cứ nhìn chằm chằm vào một chỗ, cả buổi không có phản ứng gì bèn đưa tay khua khua trước mặt anh.
Lục Lẫm quả thực rất vui mừng.
Kể từ khi bị thương, đây là tin tức tốt nhất anh được nghe.
Suốt một năm qua, dù là người nhà hay bên quân đội đều rất quan tâm đến tình hình của anh.
Bệnh viện lớn nhỏ, chỉ cần có hy vọng là họ đều đưa anh đi, thậm chí không tiếc tiền của công sức chạy vạy khắp cả nước.
Thần may mắn chưa bao giờ mỉm cười với anh, những ngày tháng như vậy kéo dài hơn nửa năm trời.
Lục Lẫm không muốn vì bệnh tình của mình mà lãng phí tài nguyên nữa nên đã chủ động xin xuất ngũ.
Đúng lúc này có người mách ở miền Bắc có vị cao nhân giỏi chữa trị ca bệnh như anh, mọi người lại bắt đầu rục rịch, dốc toàn lực tìm kiếm vị cao nhân này.
Giờ cao nhân chưa tìm thấy mà chân anh đã có dấu hiệu tốt lên, sao có thể không vui cho được.
Cố Minh Nguyệt cũng thấy vui lây.
Xem ra linh tuyền vẫn có tác dụng, ít nhất mọi thứ đang chuyển biến theo chiều hướng tốt.
Tiếc là hiện giờ trong nước chưa nhập máy CT về, nếu không Lục Lẫm có thể chụp cắt lớp toàn thân để quan sát vết thương rõ hơn.
“Tốt quá rồi, nếu ông bà nội và cô chú biết tin này chắc chắn sẽ vui lắm.”
Cố Minh Nguyệt đặt tay lên vai Lục Lẫm vỗ nhẹ, mỉm cười nói.
Ánh mắt Lục Lẫm dừng lại trên nụ cười của cô giây lát, dường như bị lây lan niềm vui ấy, khóe miệng anh khẽ cong lên, đáp lại một tiếng “ừ” thật mạnh.
Thời thế thay đổi, Lục Lẫm cảm thấy từ khi cô đến nhà, vận may ngày càng nhiều, không khí trong nhà cũng hòa thuận hơn.
Trên mặt mọi người không còn vẻ u sầu lo lắng nữa mà thay vào đó là tiếng cười nói rộn ràng. Đôi khi anh còn trộm nghĩ, cứ sống những ngày tháng thế này cũng tốt.
“Chuyện vui như vậy, chúng ta phải ăn một bữa ra trò để chúc mừng mới được.”
Vừa bước ra khỏi bệnh viện, Cố Minh Nguyệt đã nôn nóng nói, cô đã nghĩ sẵn lát nữa đến tiệm cơm sẽ gọi món gì rồi.
“Được đấy, được đấy, em cũng lâu lắm rồi chưa được ăn món Tứ hỉ hoàn t.ử.”
Lục Uyển Uyển là người thích ăn thịt, mỗi lần đến tiệm cơm quốc doanh cô bé đều nhất định phải gọi món thịt viên Tứ hỉ.
Hai người càng nói chuyện càng ứa nước miếng, hận không thể lao ngay đến tiệm cơm để đ.á.n.h chén một trận.
Mây mù trong lòng Lục Lẫm đã tan đi phần nào, khóe môi anh cong lên: “Đi thôi, anh mời.”
“Anh cả muôn năm!”
Hai cô gái mỗi người một bên vây quanh Lục Lẫm, cùng nhau đi đến tiệm cơm quốc doanh.
“Sáng nay đi sớm quá nên đồ ăn sáng tiêu hóa hết rồi, lát nữa chúng ta gọi nhiều một chút, tiện thể mang về cho ông bà nội nữa.”
Hai vị trưởng bối vốn cũng định đi theo đến bệnh viện nhưng Lục Lẫm đã từ chối. Suốt một năm qua vì đôi chân của anh mà ông bà ở cái tuổi an hưởng tuổi già lại phải chạy vạy ngược xuôi lo lắng.
Để ông bà nghỉ ngơi được lúc nào hay lúc ấy.
Đến tiệm cơm, Lý Minh đẩy Lục Lẫm đi tìm chỗ ngồi trước.
Đúng giờ cơm trưa nên khách khứa khá đông, Lục Lẫm đợi vài phút mới có người ăn xong đứng dậy nhường chỗ.
“Chúng ta ngồi đây nhé?”
Lý Minh đẩy xe lăn vào vị trí ổn định rồi nói: “Để tôi đi bưng thức ăn giúp hai cô ấy, cậu ngồi đây đợi một lát.”
Lục Lẫm gật đầu, anh gọi trước một ấm trà, nhấp một ngụm làm ướt môi.
Cả buổi sáng không uống nước khiến môi anh khô khốc, vài ngụm nước trôi xuống, cổ họng đang bốc khói như được cứu rỗi.
