Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 25: Điều Trị
Cập nhật lúc: 29/03/2026 05:07
Tiết Bình Nho xuất thân từ dân gian, không có quá nhiều yêu cầu về môi trường điều trị nhưng sau bao năm bôn ba nam bắc, tiếp thu một số tư tưởng vật lý trị liệu của Tây y, ông thấy yêu cầu về môi trường vô trùng của họ là có lý.
Nhà họ Lục có điều kiện sắp xếp việc này, dưới sự bố trí của họ, Lục Lẫm mượn danh nghĩa an dưỡng để nhập viện tiến hành phục hồi chức năng.
Ngày điều trị, tất cả người nhà họ Lục đều có mặt, Cố Minh Nguyệt căng thẳng nhìn chằm chằm vào phòng phẫu thuật.
Lục Uyển Uyển bóp nhẹ tay cô, an ủi: “Chị dâu yên tâm đi, anh cả nhất định sẽ không sao đâu.”
Cô bé nói lời an ủi nhưng thực ra trái tim cũng đang treo lơ lửng.
Cố Minh Nguyệt gật đầu, cô biết Lục Lẫm sẽ không sao, trong nguyên tác chính anh là người sau khi chữa khỏi chân đã mang tro cốt nguyên chủ về.
Tuy miệng nói yên tâm nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi lo lắng. Đây chính là ân nhân cứu mạng là cái đùi vàng tương lai của cô, nếu xảy ra chuyện gì thì cô biết làm sao.
Từ phòng phẫu thuật truyền ra những tiếng rên rỉ đau đớn bị kìm nén, đó là quá trình Lục Lẫm thực hiện đập xương để tái tạo lại.
Vài tiếng đồng hồ sau, Tiết Bình Nho thu dọn đồ đạc bước ra với vẻ mệt mỏi rã rời. Ca phẫu thuật này không chỉ là thử thách với bệnh nhân mà còn là thử thách đối với bác sĩ.
Lục Lẫm cũng được đẩy ra ngay sau đó.
Sắc mặt anh trắng bệch, không còn chút huyết sắc, hai mắt nhắm nghiền, giữa hai hàng lông mày vẫn còn vương nét đau đớn.
“Anh cả, anh không sao chứ? Chân thế nào rồi? Còn khó chịu không?”
Lục Lẫm đang mơ màng ngủ, chỉ cảm thấy bên tai có một con quạ cứ kêu quang quác không ngừng.
“Ây da, anh hai! Anh cả dùng t.h.u.ố.c mê vẫn chưa tỉnh đâu, anh đừng có làm ồn ở đó nữa.”
Lục Uyển Uyển kéo tay ông anh họ lôi ra chỗ khác.
Lục Trạch gãi đầu, hình như là thế thật, em gái thông minh ghê, hắn quên béng mất chuyện này.
Cố Minh Nguyệt đau lòng lau mồ hôi trên trán cho Lục Lẫm.
Trước khi vào anh đã thay bộ đồ phẫu thuật chuyên dụng, bộ quần áo vốn khô ráo thoáng mát giờ đã ướt đẫm mồ hôi.
Khi về đến phòng bệnh đã có người chăm sóc chuyên nghiệp đợi sẵn ở đó. Đợi Lục Lẫm thay quần áo xong xuôi, nhóm Cố Minh Nguyệt mới đi vào.
Lúc này Lục Lẫm vẫn chưa tỉnh nhưng dù vậy, nhìn đôi chân được băng bó kỹ càng của anh, trong lòng mọi người đều thắp lên hy vọng. Đứa trẻ này đã chịu khổ nhiều như vậy, mong rằng sẽ có một kết quả tốt đẹp.
Bà nội Lục lau khóe mắt, nói nhỏ: “Tiểu Lẫm vẫn chưa tỉnh, mọi người cũng đừng đứng đây nữa, ai làm việc nấy đi, đợi nó tỉnh rồi chúng ta lại vào thăm.”
Chung Dục Tú không yên tâm để con trai ở đây, muốn ở lại chăm sóc.
Cố Minh Nguyệt cảm thấy đây là cơ hội để mình thể hiện, bèn vỗ n.g.ự.c đứng ra xin được ở lại chăm sóc, bảo mọi người cứ yên tâm.
“Dục Tú, cứ để Nguyệt Nguyệt ở lại đi.”
Hạ Tuệ Anh kịp thời lên tiếng quyết định thay con dâu.
Bà đã quan sát cháu trai và Nguyệt Nguyệt mấy ngày nay, cảm thấy hai đứa đang có mầm móng yêu đương. Là bậc trưởng bối, đương nhiên phải tạo không gian riêng cho bọn trẻ. Những lúc thế này là thời điểm dễ bồi đắp tình cảm nhất.
Bà kéo con dâu ra một góc thì thầm to nhỏ một hồi, khi quay lại Chung Dục Tú liền đồng ý ngay tắp lự.
Thế là Cố Minh Nguyệt giành được cơ hội chăm sóc tạm thời. Nhà họ Lục đã thuê hộ lý chuyên nghiệp lo liệu mọi việc cho Lục Lẫm, bao trọn gói từ A đến Z.
Cố Minh Nguyệt chẳng có cơ hội động tay vào việc gì, cùng lắm chỉ là rót cho Lục Lẫm cốc nước.
Trong phòng phẫu thuật Lục Lẫm đã dùng t.h.u.ố.c mê nhưng cơn đau do đập xương tái tạo thì dù có t.h.u.ố.c mê cũng khó mà chống đỡ nổi, những tiếng rên rỉ đau đớn anh phát ra đều là trong vô thức.
Khi t.h.u.ố.c mê hết tác dụng, cơn đau xé gan xé ruột ập đến như sóng thần. Lông mày anh nhíu c.h.ặ.t, không kìm được mà rên lên khe khẽ.
Cố Minh Nguyệt chú ý tới động tĩnh của anh, ghé sát vào tai anh, nhẹ nhàng gọi tên anh. Đây là lời dặn của Tiết lão, ngủ say còn đau đớn hơn là tỉnh.
Lục Lẫm mơ mơ màng màng, tỉnh lại thì thấy trước mắt có một cái đầu đầy tóc. Mãi đến khi ánh mắt trở nên rõ ràng, anh mới nhận ra Cố Minh Nguyệt đang đứng trước mặt mình.
Cố Minh Nguyệt nhìn anh với đôi mắt đầy vẻ vui mừng, hớn hở nói: “Lục Lẫm, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi.”
Sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật, Lục Lẫm ngủ li bì suốt ba tiếng đồng hồ.
Ba tiếng này Cố Minh Nguyệt chán quá chẳng biết làm gì, suýt chút nữa thì đếm rõ mồn một xem anh có bao nhiêu sợi lông mi.
Lâu quá không uống nước, Lục Lẫm cảm thấy cổ họng khô khốc, anh chống tay định ngồi dậy.
Thấy vậy, Cố Minh Nguyệt vội vàng đỡ lấy vai anh, kê gối sau lưng, dìu anh ngồi dậy: “Anh muốn làm gì? Để tôi giúp cho, bác sĩ bảo anh tốt nhất khoan hãy cử động.”
Lục Lẫm mím đôi môi khô nẻ, nói: “Tôi hơi khát nước.”
Uống nước? Chuyện này thì đơn giản.
Trong cốc có nước đun sôi để nguội đã chuẩn bị sẵn, Cố Minh Nguyệt rót thêm chút nước nóng, pha xong sờ thử thấy nhiệt độ vừa phải mới đưa cho anh.
Lục Lẫm uống một hơi cạn sạch mới nhận ra có gì đó sai sai, uống nhiều nước thế này, lát nữa nhỡ muốn đi vệ sinh thì phải làm sao?
Nghĩ đến việc Cố Minh Nguyệt vẫn còn ở đây, chẳng lẽ lại bảo cô dìu anh đi, thế thì xấu hổ c.h.ế.t mất.
“Có muốn uống thêm chút nữa không?”
Thấy anh uống một hơi hết sạch cốc nước, Cố Minh Nguyệt nghĩ chắc anh khát lắm nên hỏi tiếp.
Lục Lẫm vội vàng lắc đầu, nếu còn uống nữa thì thật sự sẽ thành trò cười mất.
“Ông bà nội, cô chú, với cả hai bác đều về rồi. Nếu biết anh tỉnh lại chắc chắn mọi người sẽ vui lắm, lát nữa hộ lý về tôi sẽ đi báo tin tốt này cho họ.”
Hóa ra họ có thuê hộ lý, Lục Lẫm thở phào nhẹ nhõm, thế là không phải đối mặt với tình huống xấu hổ kia rồi.
Chỉ là không biết tại sao, trong lòng lại có chút hụt hẫng.
Căn phòng chìm vào im lặng trong chốc lát, Cố Minh Nguyệt không biết nói gì, đành nói một câu nhạt nhẽo: “Lúc nãy Lục Trạch còn bảo đợi anh tỉnh lại sẽ mang đồ ăn ngon với đồ chơi vui cho anh đấy.”
Nhớ đến bộ dạng Lục Trạch bị Lục Uyển Uyển tẩn cho một trận, Cố Minh Nguyệt không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Không ngờ một người to xác như thế mà đứng trước mặt Lục Uyển Uyển lại như em trai nhỏ, chẳng có chút phong thái anh trai nào.
