Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 59: Kết Hôn - 2
Cập nhật lúc: 29/03/2026 05:13
Tay cô hơi run, vừa hồi hộp vừa mong chờ.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân rộn rã, tiếp đó là giọng nói của Lục Lẫm.
“Vợ ơi chuẩn bị xong chưa? Anh đến đón em về nhà đây!”
Lục Uyển Uyển và Tống Diệu Du dẫn theo mấy người bạn chặn cửa đòi lì xì: “Không có lì xì không mở cửa đâu nha!”
Lục Lẫm cười lấy trong túi ra một nắm to kẹo hỷ và phong bao lì xì: “Các cô nương nương tay cho.”
Cửa cuối cùng cũng mở, Lục Lẫm liếc mắt cái đã thấy Cố Minh Nguyệt đang ngồi bên giường.
Cô mặc bộ váy cưới đỏ thắm từng đường kim mũi chỉ do chính tay cô thêu dệt, tay áo và vạt áo thêu họa tiết hoa mẫu đơn giản dị mà tinh tế.
Gương mặt cô dưới ánh nắng trở nên trắng ngần không tì vết, mày ngài mắt phượng, khóe môi vương nụ cười e thẹn.
Lục Lẫm ngẩn người, đứng chôn chân tại chỗ.
Lục Uyển Uyển cười khúc khích, ghé vào tai Cố Minh Nguyệt trêu: “Anh cả em nhìn đến ngẩn người rồi kìa.”
Được mọi người nhắc nhở, Lục Lẫm mới sực tỉnh.
Khóe miệng anh nhếch lên thật cao, đưa tay về phía Cố Minh Nguyệt, dịu dàng nói: “Minh Nguyệt, anh đến đón em.”
Cố Minh Nguyệt chậm rãi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, hai người nhìn nhau cười tình tứ.
Trong tiếng reo hò của mọi người, Cố Minh Nguyệt bước lên xe hoa.
Chiếc xe được trang trí bằng dải lụa đỏ thắt nơ hỷ khí, nhà họ Lục thuê hẳn sáu chiếc xe, lấy con số may mắn.
Dù tình hình hiện tại không cho phép phô trương nhưng anh vẫn muốn trong khả năng của mình mang lại cho Cố Minh Nguyệt một hôn lễ khó quên.
Đoàn xe nhanh ch.óng dừng trước cửa nhà mới, các bậc trưởng bối trong nhà họ Lục đã đợi sẵn ở đó.
Trong sân chật kín người, trên tường dán chữ Hỷ đỏ ch.ót, trên cửa sổ dán giấy cắt hình song hỷ, cá chép và hoa sen, ngụ ý niên niên hữu dư, sớm sinh quý t.ử.
Mọi người cười nói vui vẻ nhường đường, Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt sóng vai bước vào.
Anh lén siết nhẹ tay cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh khiến trái tim đang căng thẳng của cô dần bình tĩnh lại.
Do tình huống đặc biệt, sau khi hai người cúi đầu chào các vị trưởng bối, Cố Minh Nguyệt được đưa về phòng tân hôn nghỉ ngơi.
Bị dựng dậy từ sáng sớm để rửa mặt trang điểm, cô mới ăn được hai quả trứng gà, lúc này bụng đã đói cồn cào.
“Chị dâu.”
Đang lúc Cố Minh Nguyệt phân vân có nên ra ngoài tìm đồ ăn không thì Lục Uyển Uyển từ ngoài bước vào, trên tay bưng một bát mì trứng, bên trên còn có một cái đùi gà to đùng.
“Mẹ đoán chị đói rồi nên bảo em mang vào cho chị.”
Cố Minh Nguyệt ngẩn ra một chút rồi vội vàng nhận lấy, bát mì nóng hổi thơm phức mùi trứng gà hòa quyện với mùi nước dùng gà béo ngậy.
Cô không kìm được nuốt nước miếng: “Cảm ơn Uyển Uyển nhé.”
Lục Uyển Uyển nháy mắt tinh nghịch: “Đùi gà là em đặc biệt xin thêm cho chị đấy.”
Cố Minh Nguyệt bật cười, cúi đầu c.ắ.n một miếng đùi gà, thịt gà mềm ngọt, nước dùng đậm đà, sưởi ấm cả dạ dày lẫn trái tim cô.
Đang ăn dở thì Lục Lẫm đẩy cửa bước vào, liếc mắt cái đã thấy cái đùi gà trong bát cô, giả vờ bất mãn nói: “Được lắm, hai chị em hợp sức lại bắt nạt anh đấy à.”
Lục Uyển Uyển lè lưỡi trêu anh: “Ai bảo anh không về sớm, cái này là của chị dâu.”
Lục Lẫm đi tới ngồi xuống bên cạnh Cố Minh Nguyệt, đưa tay nhéo nhẹ dái tai cô thì thầm: “Ăn từ từ thôi kẻo bỏng.”
Cố Minh Nguyệt ngước mắt nhìn anh, trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua.
Đây chính là cảm giác gia đình, có cơm nóng canh ngọt và có người luôn nhớ đến mình.
Đợi Cố Minh Nguyệt ăn xong, Lục Lẫm dọn bát đũa mang ra ngoài, bảo em gái ở lại trò chuyện với vợ mình thêm một lúc.
Lục Uyển Uyển cảm thán: “Không ngờ anh cả em lại có lúc tâm lý thế này, đúng là đàn ông có vợ có khác.”
Tai Cố Minh Nguyệt nóng lên, giả vờ giận dỗi: “Giỏi nhỉ, giờ còn biết trêu cả chị nữa cơ đấy.”
Cô cố tình cù vào eo Lục Uyển Uyển, hai chị em cười đùa vui vẻ.
Nếu không có tiếng gõ cửa thì chắc hai người còn nô đùa nữa.
Người đến là Hạ Tuệ Anh và Chung Dục Tú.
“Bà nội, cô...”
Chung Dục Tú cười ngắt lời: “Còn gọi là cô à, phải đổi cách xưng hô rồi chứ.”
Cố Minh Nguyệt đỏ mặt, lí nhí gọi: “Mẹ.”
Chung Dục Tú: “Ơi!”
Hạ Tuệ Anh hôm nay cười không khép được miệng, bà nắm tay Cố Minh Nguyệt nói: “Cuối cùng Nguyệt Nguyệt cũng trở thành con dâu nhà ta rồi.”
Tuy trước đây khi cô đến, nhà họ Lục đã coi cô như con dâu trong nhà nhưng có nghi thức kết hôn này thì danh chính ngôn thuận hơn nhiều.
Chung Dục Tú nhét một chiếc hộp vào tay cô: “Đây là của hồi môn mẹ tích cóp từ thời trẻ, hôm nay chính thức trao lại cho con.”
Cố Minh Nguyệt có chút ngại ngùng: “Mẹ ơi, cái này quý quá.”
“Đứa trẻ ngốc này, con là con dâu nhà họ Lục rồi, cầm lấy đi.” Chung Dục Tú vỗ nhẹ vào tay cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Hạ Tuệ Anh cũng bảo cô nhận lấy: “Đây là bảo vật gia truyền của nhà ta, truyền từ đời này sang đời khác, mẹ truyền cho Dục Tú, giờ Dục Tú truyền lại cho con, sau này con lại truyền cho con cháu.”
Lúc này Cố Minh Nguyệt mới chịu nhận.
Sau khi hai vị trưởng bối rời đi, Tôn Thiến Thiến và Tống Minh Vũ cũng vào trò chuyện với cô.
Mãi đến khi mặt trời xuống núi, không khí náo nhiệt mới dần lắng xuống.
Lục Lẫm bị bạn bè chuốc cho mấy ly rượu, mặt hơi chếnh choáng hơi men trở về phòng tân hôn.
“Em dâu, ngại quá, bọn anh lỡ tay chuốc hơi mạnh, Lục Lẫm say mất rồi.”
Hình Nghị gãi đầu áy náy, đêm tân hôn mà chú rể say bí tỉ thì còn ra thể thống gì nữa.
Cố Minh Nguyệt giúp anh ta đỡ Lục Lẫm nằm xuống giường rồi mới hỏi: “Anh ấy uống bao nhiêu ạ?”
Hình Nghị gãi đầu: “Chắc tầm một cân rượu trắng?”
Không thể nào, với t.ửu lượng của Lục Lẫm thì ngần ấy sao say được nhưng nhìn bộ dạng anh lại không giống đang giả vờ.
“Thế này nhé em dâu, đợi cậu ấy tỉnh lại em đừng mắng cậu ấy nhé, có trách thì trách anh đây này.”
Cố Minh Nguyệt cười bất lực, cô trông dữ dằn lắm hay sao mà lại mắng người chứ.
Hình Nghị xác nhận đi xác nhận lại là cô sẽ không mắng Lục Lẫm mới yên tâm rời đi.
Hình Nghị vừa đi khỏi, Cố Minh Nguyệt đã rơi vào vòng tay ấm áp của ai đó.
Cô ngơ ngác nhìn người trước mặt: “Hả? Anh cố ý à?”
Lục Lẫm ôm c.h.ặ.t vợ, vùi đầu vào hõm cổ cô, giọng nói khàn khàn: “Đương nhiên là giả vờ rồi, nếu không bọn họ chuốc anh say thật thì sao.”
Với t.ửu lượng của anh, một hai cân rượu nhằm nhò gì nhưng đúng như Hình Nghị nói, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, anh không muốn người nồng nặc mùi rượu về với vợ.
