Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 90: May Đồ Bơi
Cập nhật lúc: 29/03/2026 09:05
Cố Minh Nguyệt cười lắc đầu: “Làm gì đến mức đó, trước mặt người khác cô ấy cũng chẳng dám làm gì đâu, hơn nữa em cũng đâu phải dạng vừa.”
Cô và một miếng cơm, cố ý trêu chọc anh: “Em lại tò mò đấy, hồi đó nhiều người giới thiệu đối tượng thế sao anh từ chối tất?”
Lục Lẫm buông bát, đưa tay xoa nhẹ đầu cô, ánh mắt dịu dàng hẳn đi:
“Hồi đó nhiệm vụ ở đơn vị nhiều, trong đầu toàn chuyện tập luyện với làm nhiệm vụ, tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương, cứ cảm thấy công việc mình không ổn định, không nên làm lỡ dở con gái nhà người ta.”
Anh ngừng một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Cố Minh Nguyệt, giọng điệu trở nên nghiêm túc:
“Mãi cho đến khi gặp lại em, anh mới cảm thấy chỗ trống trong tim mình được lấp đầy. Từ lúc đó anh mới thực sự muốn có một mái nhà, muốn cùng em sống những ngày tháng yên bình.”
Cố Minh Nguyệt nghe vậy hai má nóng bừng, đưa tay véo nhẹ cánh tay anh: “Hóa ra anh đã để ý em từ lúc đó rồi à?”
Lục Lẫm cười khẽ, múc thêm nửa muôi cháo vào bát cô: “Chứ sao nữa? Chẳng lẽ để em chạy thoát à?”
Thời tiết ngày càng nóng bức, ngay cả chiếu trúc trong nhà cũng tỏa nhiệt, Cố Minh Nguyệt nằm một lúc lại phải ngồi dậy, không chịu nổi cái nóng hầm hập này.
Nghe mấy chị em trong khu gia binh bảo bãi biển gần đó mát lắm, nhiều người hay ra đó tắm biển giải nhiệt, cô cũng thấy ham, định bụng đi cùng cho vui.
Nhưng lục tung tủ quần áo lại chẳng tìm thấy bộ đồ bơi nào ra hồn.
Đồ bơi thời này kiểu dáng đơn giản, trong hợp tác xã cũng hiếm có size vừa vặn.
Cố Minh Nguyệt dứt khoát lôi tấm vải bông xanh hôm nọ mới mua ra, tìm thêm ít chỉ cũ mềm mại, định tự tay may một bộ.
Cô nhớ lại kiểu dáng đồ bơi trong ký ức, vẽ phấn lên vải rồi cắt theo đường vẽ, cổ áo và tay áo đều được viền mép cẩn thận để không cọ vào da.
Sợ xuống nước vải dính vào người khó chịu, cô còn cố ý may rộng phần eo một chút, đính thêm bông hoa vải nhỏ làm điểm nhấn.
Hì hục cả buổi chiều, cuối cùng bộ đồ bơi đơn giản mà vừa vặn cũng hoàn thành, sờ vào thấy mềm mại, màu sắc lại mát mắt, Cố Minh Nguyệt soi gương ngắm nghía thành quả, hài lòng mỉm cười.
Sáng sớm hôm sau, cô mang theo đồ bơi đi rủ Hạ Thanh Hà và Đàm Hồng Mai cùng đi bơi.
Vừa ra đến cổng thì gặp thím Lý và La Thái Linh cũng đang chuẩn bị đi, mấy người rủ nhau cùng đi, tiếng cười nói rộn rã xua tan cái nóng oi ả.
Cố Minh Nguyệt thay bộ đồ bơi màu xanh, hơi ngượng ngùng nhìn xung quanh.
Phụ nữ thời này mặc đồ bơi rất giản dị, đa phần là tự may bằng vải bông, kín đáo từ cổ xuống tận đầu gối.
Cùng lắm là thêu thêm bông hoa nhỏ ở tay áo hay eo làm điệu, chẳng ai thấy ngại ngùng gì, ngược lại còn túm tụm lại so xem ai khéo tay hơn.
Chị Đàm kéo vạt áo bơi màu xám của mình, cười trêu Cố Minh Nguyệt: “Em mặc màu xanh này trông mát mắt quá, hơn đứt bộ vải thô của chị rồi.”
Cố Minh Nguyệt đang định đáp lại thì thấy La Thái Linh đỏ mặt kéo vạt áo bơi, bộ của cô ấy là do thím Lý may cho, vải màu hồng phấn viền trắng, tuy đơn giản nhưng lại rất thanh tú.
“Thời này làm gì có đồ bơi hoa hòe hoa sói.” thím Lý ngâm mình dưới nước, vuốt nước trên mặt cười nói: “Cứ mặc thoải mái, xuống nước mát mẻ là được, ai cũng thế cả, chẳng có gì phải ngại.”
Bà hất hàm về phía cánh đàn ông: “Đàn ông cũng toàn mặc quần đùi dài, quy củ lắm.”
Cố Minh Nguyệt rón rén bước xuống nước, chân trượt một cái, cả người chúi về phía trước.
Ngay khi cô hoảng hốt nhắm mắt lại thì một đôi tay rắn chắc đã đỡ lấy eo cô, mùi hương quen thuộc ập vào mũi.
“Cẩn thận chút.” Giọng nói trầm ấm của Lục Lẫm vang lên bên tai, anh vừa tập luyện xong, vẫn mặc nguyên bộ đồ rằn ri, ống quần xắn lên đến đầu gối ướt sũng nước.
Cố Minh Nguyệt bám vào tay anh đứng vững, mặt đỏ bừng: “Sao anh lại ở đây?”
“Nghe nói em đi học bơi nên anh qua xem.” Lục Lẫm nói rồi buông tay lùi lại nửa bước: “Để anh dạy em, trước tiên bám vào bờ tập nín thở đã.”
Xung quanh toàn là các chị em đang cười đùa, trên bờ dưới nước đâu đâu cũng thấy bóng dáng phụ nữ, Lục Lẫm đứng giữa thấy không tự nhiên chút nào, vành tai cũng âm thầm đỏ lên.
Anh vội kéo Cố Minh Nguyệt lại, nói nhỏ: “Chỗ này đông người quá, anh đưa em ra chỗ kia.”
Hai người chào mọi người một tiếng rồi đi dọc theo bờ biển, đi được một đoạn ngắn thì thấy một tảng đá lớn.
Tảng đá vừa khéo tạo thành một góc khuất, che chắn tầm nhìn, vừa tránh được đám đông lại vừa có không gian riêng tư.
Lục Lẫm thử độ sâu của nước trước rồi mới quay lại đưa tay cho Cố Minh Nguyệt: “Chỗ này vắng người, em cứ yên tâm tập, anh ở bên cạnh em.”
Cố Minh Nguyệt nhìn bộ dạng lúng túng của anh, không nhịn được cười: “Hồi ở doanh trại huấn luyện có thấy anh căng thẳng thế này đâu, giờ lại xấu hổ rồi à?”
Lục Lẫm ho khan một tiếng, quay mặt nhìn ra mặt nước: “Toàn là người nhà cả, không tiện.”
Nói rồi anh vững vàng đỡ lấy cánh tay cô, giúp cô từ từ xuống nước.
Anh đứng ở vùng nước nông, kiên nhẫn làm mẫu: “Hít sâu một hơi từ từ úp mặt xuống nước, đừng hoảng.”
Cố Minh Nguyệt làm theo hai lần, vẫn không nhịn được sặc nước, ho sù sụ, được anh vỗ nhẹ lưng giúp thuận khí.
“Có sao không? Hay là để lúc khác học tiếp?”
Lục Lẫm thấy cô sặc đến chảy cả nước mắt thì xót xa vô cùng.
“Không được.”
Cố Minh Nguyệt gạt đi ngay, khó khăn lắm mới gặp hôm thời tiết đẹp để xuống biển, nếu để lần sau mới học, khéo cô lại quay về cái nết lười biếng cũ mất.
Biết thế hồi xưa đã học bơi sớm rồi.
“Làm lại lần nữa nào!”
Cố Minh Nguyệt nghỉ một lát lấy lại sức rồi tiếp tục tập.
Lục Lẫm cũng nghiêm túc chỉnh sửa tư thế cho cô.
Tập tành ở vùng nước nông một lúc, Cố Minh Nguyệt đã nắm được cách lấy hơi.
Cô tự mình thử bơi ra xa chừng mười mét, kết quả rất khả quan.
“Vợ anh giỏi quá.”
Lục Lẫm hết lời khen ngợi: “Còn giỏi hơn cả đám lính mới của anh nữa, kỹ thuật này đúng là thiên tài rồi.”
“Thôi đi, bớt nịnh nọt em đi, em biết mình có mấy lạng mà.”
Cố Minh Nguyệt lườm yêu anh một cái, người này khen cũng chẳng biết khen cho thật lòng, nghe điêu toa c.h.ế.t đi được.
Hai người đang định nghỉ ngơi một chút thì thấy nước đã rút đi quá nửa, đến giờ thủy triều xuống rồi.
Cố Minh Nguyệt khoác áo ngoài, xách xô rủ Lục Lẫm: “Đi thôi, mình đi bắt ít hải sản về ăn.”
