Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 99: Gọi Điện Thoại
Cập nhật lúc: 29/03/2026 09:06
Ăn xong chè vừng, Cố Minh Nguyệt dẫn Uyển Uyển đến văn phòng của Lục Lẫm.
Thỉnh thoảng có vài chiến sĩ mặc quân phục đi qua, cười chào Cố Minh Nguyệt.
Mấy thím trong khu gia binh đang ngồi dưới gốc cây nhặt rau, thấy Cố Minh Nguyệt dẫn theo một cô gái lạ mặt liền tò mò xúm lại: “Đồng chí Cố, cô gái này là ai thế? Trông lạ mặt quá.”
“Đây là em gái chồng cháu, Lục Uyển Uyển, mới từ quê lên ạ.” Cố Minh Nguyệt cười giới thiệu.
“Ôi chao là em gái Lục đoàn trưởng à!” Mắt mấy bà thím sáng rực lên, vây quanh Uyển Uyển ngắm nghía, giọng điệu nhiệt tình không để đâu cho hết.
Thím Trương nắm tay Uyển Uyển khen lấy khen để: “Cô bé này xinh xắn quá, mày ngài mắt phượng giống hệt Lục đoàn trưởng. À đúng rồi Uyển Uyển, năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Có người yêu chưa?”
Vừa nghe câu này, mấy bà thím khác cũng hùa vào: “Khu gia binh chúng tôi có nhiều chàng trai trẻ lắm, toàn người thật thà đáng tin cậy thôi, có muốn các thím để ý giúp không?”
Lục Uyển Uyển chưa bao giờ thấy cảnh tượng này, bị một đám người vây quanh hỏi han dồn dập, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, tay chân luống cuống không biết để đâu, vội vàng nấp sau lưng Cố Minh Nguyệt, lí nhí: “Cháu... cháu chưa có người yêu ạ.”
Thấy vậy, Cố Minh Nguyệt vội vàng giải vây: “Các thím đừng dọa con bé sợ, nó mới đến nơi còn chưa kịp nghỉ ngơi lại sức đâu ạ. Cháu đưa em đi gọi điện về nhà trước đã, lúc nào rảnh rỗi sẽ để Uyển Uyển trò chuyện với mọi người sau nhé.”
Nói rồi cô kéo tay Uyển Uyển đi về phía văn phòng. Uyển Uyển ngoái đầu nhìn đám bà thím vẫn đang bàn tán xôn xao thì thầm với Cố Minh Nguyệt: “Chị dâu, sao mọi người ở đây thẳng thắn thế ạ?”
Cố Minh Nguyệt bật cười: “Các thím ở khu gia binh đều thế cả, nhiệt tình lắm, cứ thấy cô gái nào tốt là muốn làm mối ngay.”
Hai chị em vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến cửa văn phòng Lục Lẫm, Lục Uyển Uyển vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.
Vừa chân ướt chân ráo đến đảo đã bị tra hỏi chuyện người yêu, làm cô bé sợ c.h.ế.t khiếp.
Vào văn phòng Lục Lẫm, Cố Minh Nguyệt giúp cô bé gọi điện về nhà.
Vừa đưa ống nghe cho Uyển Uyển đã nghe thấy giọng mẹ lo lắng ở đầu dây bên kia: “Uyển Uyển hả con? Đến đảo chưa? Dọc đường có xảy ra chuyện gì không?”
Lục Uyển Uyển cầm ống nghe, sống mũi cay cay, giọng nói mềm nhũn: “Mẹ ơi, con đến nơi rồi, anh hai và chị dâu đều khỏe cả là lỗi của con, con không nên bỏ đi mà không nói tiếng nào, làm bố mẹ lo lắng.”
Cô bé ngừng một chút rồi lí nhí nói thêm: “Mẹ còn giận con không ạ? Con hứa sau này không bao giờ bốc đồng như thế nữa.”
Ở đầu dây bên kia, Lục Cần Minh thở dài nhưng giọng điệu đã dịu đi nhiều: “Mẹ con sao nỡ trách con, chỉ lo con đi đường không an toàn thôi. Biết con bình an vô sự là bố mẹ yên tâm rồi.”
Đang nói thì nghe tiếng Chung Dục Tú xen vào, tuy vẫn còn nghiêm khắc nhưng không giấu được sự quan tâm:
“Ở chỗ anh con thì ngoan ngoãn vào, đừng có gây phiền phức cho anh chị. Còn chuyện của Hạ Tiêu, bố mẹ cũng không ép con đâu, hai đứa gặp nhau rồi nói chuyện t.ử tế, nếu con thực sự không ưng thì bố mẹ cũng không miễn cưỡng.”
Lục Uyển Uyển ngẩn ra, không hiểu ý mẹ nói gì.
Cố Minh Nguyệt đứng bên cạnh cũng ghé tai vào nghe, chỉ nghe thấy Chung Dục Tú nói tiếp:
“Thằng bé Hạ Tiêu biết con chạy ra đảo thì lo lắng không yên, sáng sớm hôm qua đã lên đường ra đảo rồi, bảo là muốn gặp mặt con nói chuyện cho rõ ràng, tiện thể thăm anh con luôn.”
“Anh ấy đến đảo á?” Uyển Uyển kinh ngạc suýt làm rơi ống nghe, mặt vừa bớt đỏ lại nóng bừng lên, trong lòng rối bời hoảng loạn: “Anh ấy đến làm gì chứ?”
Chung Dục Tú cười trong điện thoại: “Con bé ngốc này, nó lo cho con chứ sao. Đợi nó đến nơi, hai đứa nói chuyện đàng hoàng với nhau, đừng có lúc nào cũng giận dỗi người ta.”
“Thôi được rồi, đưa điện thoại cho chị dâu con đi, mẹ nói chuyện với nó mấy câu.”
Cố Minh Nguyệt nhận lấy điện thoại, trò chuyện với mẹ chồng vài câu, an ủi bà yên tâm.
Cúp điện thoại xong, Lục Uyển Uyển vẫn đứng ngây ra như phỗng.
Cố Minh Nguyệt vỗ vai cô bé: “Đừng hoảng, người ta đã đến rồi thì cứ gặp mặt nói rõ suy nghĩ của mình còn hơn là ở nhà đoán già đoán non gây hiểu lầm.”
Lục Uyển Uyển gật đầu nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm lo âu.
Cô bé bỏ chạy đến đây là để trốn Hạ Tiêu, ai ngờ anh ta lại đuổi theo tận nơi, lần này thì chạy đằng trời.
Lục Uyển Uyển đứng chôn chân tại chỗ, ngón tay vô thức mân mê ống nghe lạnh ngắt, đầu óc rối tung rối mù. Cứ nghĩ đến khuôn mặt lúc nào cũng lạnh như băng của Hạ Tiêu là cô bé lại nhíu mày.
“Chắc chắn anh ta cố ý đấy, biết em trốn ở đây nên mới đuổi theo.” Lục Uyển Uyển dậm chân, giọng điệu đầy ấm ức.
“Chị dâu, chị bảo anh ta đến làm gì chứ, em chả muốn gặp đâu.”
Cố Minh Nguyệt kéo cô bé ngồi xuống ghế, cười vuốt lưng cho cô bé xuôi giận:
“Biết đâu anh ấy muốn nói chuyện nghiêm túc với em thì sao? Hồi ở nhà anh ấy hay trêu em thật nhưng cũng đâu có bắt nạt em bao giờ, anh hai em còn bảo hồi nhỏ em bị mấy thằng nhóc khu bên cạnh chặn đường bắt nạt, chính cậu ta giải vây cho em đấy thôi.”
Lục Uyển Uyển ngẩn người, nhớ ra đúng là có chuyện đó thật.
Hồi đó cô bé đi mua kẹo bị hai thằng nhóc lớn chặn đường cướp tiền, may gặp Hạ Tiêu, anh ta chẳng nói chẳng rằng xông vào đ.á.n.h đuổi bọn kia đi còn nhét kẹo mình mua cho cô bé nữa.
Nhưng nghĩ đến chuyện gia đình muốn gả cô bé cho Hạ Tiêu, cô bé lại thấy rùng mình: “Thế cũng không được, em với anh ta khắc khẩu lắm, cứ gặp nhau là cãi nhau.”
Đang nói chuyện thì Lục Lẫm bước vào, thấy Lục Uyển Uyển mặt mày ủ dột liền hỏi: “Sao thế? Gọi điện về nhà có chuyện gì à?”
Cố Minh Nguyệt kể lại chuyện Hạ Tiêu sắp đến đảo, Lục Lẫm nhướng mày, không tỏ ra ngạc nhiên lắm.
“Tính thằng nhóc đó từ nhỏ đã bướng, việc gì đã quyết là không dễ bỏ cuộc đâu. Nó muốn đến thì cứ để nó đến, vừa hay cho nó thấy em ở đây sống tốt thế nào cũng để em nói rõ ràng mọi chuyện với nó.”
Lục Uyển Uyển bĩu môi không nói gì nhưng trong lòng càng thêm hoảng loạn.
Cô bé tưởng tượng ra cảnh Hạ Tiêu xuất hiện ở doanh trại, khéo lại bị các bà thím trong khu gia binh vây quanh hỏi han, đến lúc đó có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
