Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 155
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:15
Tiểu Đỗ là cảnh vệ của Triệu Tiên Phong, một chàng trai mười tám đôi mươi rất hay thẹn thùng.
Cơm Nắm nhảy cẫng lên: "Cháu cảm ơn chú Triệu! Chú nhớ tính tiền nhé, để sau bố cháu trả."
Ôi, con nhà người ta!!!
Triệu Tiên Phong chẳng muốn nói gì nữa: "Được rồi, việc đó không đến lượt cháu lo, chú tự tính với bố cháu!"
Anh thầm nghĩ khi nào sinh đứa thứ hai phải sang hỏi kinh nghiệm của Hàn Thành xem làm thế nào mà đẻ được đứa con thông minh thế không biết.
Hai nhóc tì về đến nhà trong tâm trạng sảng khoái, Tô Tiếu Tiếu quả nhiên vẫn chưa dậy, ngay cả Tiểu Đậu Bao cũng đang dụi mắt đi tìm mẹ.
Cơm Nắm ra hiệu "suỵt", bế em đi: "Tiểu Đậu Bao đừng làm phiền mẹ, rửa mặt đ.á.n.h răng xong rồi mới được gọi mẹ dậy."
Tiểu Đậu Bao chớp mắt, vùng vằng: "Muốn mẹ cơ!" Bé muốn mẹ rửa mặt cho.
Cơm Nắm giữ c.h.ặ.t em: "Để mẹ ngủ thêm tí nữa, mẹ mệt lắm."
Tô Tiếu Tiếu vừa bước ra cửa nghe thấy câu này thì nhìn đồng hồ, biết mình đã muộn: "Mẹ xin lỗi các con, mẹ ngủ quên mất. Cơm Nắm dắt em đi vệ sinh đi, mẹ đi nấu bữa sáng ngay đây."
Trụ T.ử bảo: "Dì Tô không cần nấu đâu ạ, chú Triệu sẽ cho người mang đồ ăn sang, dì cứ đi rửa mặt đi ạ."
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu Trụ Tử. Mấy "cục cưng" này đúng là ngày càng tâm lý và khiến người ta yên lòng.
Tiểu Đỗ mang sữa đậu nành, quẩy và mấy quả trứng sang. Cô định đưa tiền nhưng cậu chàng đỏ mặt không nhận: "Trung đoàn trưởng bảo sẽ tính với Chủ nhiệm Hàn ạ. Anh ấy còn dặn mấy ngày tới sẽ tiếp tục mang sang, mọi người không cần nấu bữa sáng đâu."
Nói xong Tiểu Đỗ chạy biến như bị ma đuổi, Tiếu Tiếu muốn đuổi theo cũng không kịp.
Không phải nấu bữa sáng giúp cô tiết kiệm được khối thời gian. Cả nhà bốn người thong thả ăn xong, còn dư thời gian để trau chuốt bản thân. Cô cho cả ba mặc bộ quần áo Lý Ngọc Phượng làm cho, cả nhà hừng hực khí thế đến trường. Cơm Nắm và Trụ T.ử dắt tay Tiểu Đậu Bao vừa đi vừa hát vang bài "Ca khúc đi học":
"Mặt trời rạng rỡ trên cao, hoa nở nụ cười tươi tắn với em. Chim nhỏ líu lo chào buổi sáng, sao em lại khoác trên vai chiếc cặp nhỏ xinh thế kia..."
Tiểu Đậu Bao hiện tại đã rất thích nghi với việc theo các anh đi học. Tô Tiếu Tiếu giờ cứ để hai anh dắt bé vào lớp, cùng tham gia tiết đọc bài sáng sớm với cả lớp.
Tiểu Đậu Bao có bộ bàn ghế nhỏ của riêng mình – phiên bản giản tiện do Hàn Thành làm, thực chất là một tấm gỗ gắn bốn chân, chân ngắn là ghế, chân cao là bàn. Nhóc con ngồi một mình trong góc, hai mặt giáp tường, hai ông anh chắn bên ngoài. Bé cầm chiếc bảng đen nhỏ, tự vẽ tự tô, tự đắc một mình.
Nghe mọi người đọc bài, bé cũng lắc lư cái đầu đọc theo. Tuy nhiên, vì nói chưa thạo, nhịp lắc đầu thì chuẩn đắc ý nhưng tiếng phát ra thì lúc thích thì vọt ra hai ba chữ, lúc không thích thì im thin thít, thỉnh thoảng lại vươn tay s* s**ng sách giáo khoa của anh.
Cơm Nắm đối với em trai luôn cực kỳ kiên nhẫn, đọc đến đâu chỉ đến đó. Có lúc Đậu Bao cứ đứng thế cùng đọc với anh, hễ nghe tiếng chuông tan học là ôm ngay chiếc ghế nhỏ chạy "bạch bạch" ra cửa lớp đợi mẹ.
Các bạn trong lớp ai cũng thích Tiểu Đậu Bao. Những bạn nhà không có em thì cực kỳ cưng chiều, còn những bạn có "em gấu" nghịch ngợm ở nhà thì vừa hâm mộ Cơm Nắm, Trụ Tử, vừa đem lòng yêu mến nhóc út nhà họ. Tiểu Đậu Bao không chỉ xinh xắn mà còn sạch sẽ, thơm tho, lại không quấy khóc, ngoan đến lạ.
Giờ giải lao sau tiết đọc sáng, Cơm Nắm và Trụ T.ử không ra ngoài chơi vì phải trông em. Đậu Bao đợi mẹ ở cửa, hai anh như hai vị "môn thần" tả hữu hộ pháp, ngồi cạnh chơi đ.á.n.h bài ảnh (tạt hình).
Cơm Nắm và Trụ T.ử giờ là tiêu điểm của cả khối. Họ đi đâu là đám đông theo đó. Ngay cả mấy "củ cải nhỏ" trước đây hay bắt nạt Trụ T.ử giờ cũng coi hai anh em là thủ lĩnh. Cơm Nắm tuy nhỏ tuổi nhất lớp nhưng lại là "đại ca" đích thực. Chẳng biết do Tiểu Hầu T.ử hay ai khơi mào, giờ trong lớp 1/1, trừ Trụ T.ử vẫn gọi tên, còn lại đa số đều gọi Cơm Nắm là "đại ca".
Những tấm bài ảnh là do Hàn Thành kiếm cho hai đứa, kích cỡ nhỏ bằng ảnh thẻ, in hình các nhân vật tiểu thuyết hoặc thần thoại đen trắng. Cách chơi là úp mặt hình xuống đất, khum lòng bàn tay vỗ mạnh xuống cạnh để tạo luồng khí lật mặt hình lên. Ai lật được thì thắng tấm đó.
Ban đầu chỉ có hai anh em chơi, sau đó đám trẻ trong lớp đều đòi bố mẹ mua cho bằng được. Đứa nào không có thì ngồi xổm bên cạnh xem ké. Thế là sau giờ đọc sáng, trước cửa lớp 1/1 luôn có một cảnh tượng độc đáo: một nhóc tì xinh xắn ngồi trên ghế nhỏ đợi mẹ, xung quanh là một vòng tròn các "mông nhỏ" chổng lên trời thi nhau tạt hình.
Thậm chí trẻ con lớp khác cũng chạy sang xem. Lúc đầu tưởng sang xem "em bé xinh đẹp", nhưng sau mới biết là sang xem trò mới của Cơm Nắm. Cứ phải đợi đến chuông vào lớp mới chịu giải tán.
Chuông reo, Tiểu Đậu Bao đứng dậy, đôi mắt to cong tớn vẫy tay gọi mẹ: "Mẹ mẹ... mẹ mẹ~~~"
Lúc này, Cơm Nắm và Trụ T.ử dù đang chơi dở cũng lập tức thu dọn, đuổi khéo các bạn: "Giải tán, giải tán! Về lớp học bài đi. Tiết của mẹ tôi các cậu phải học cho nghiêm túc vào, đứa nào quậy là sau tôi không chơi cùng đâu!"
Tiểu Hầu T.ử là đứa hưởng ứng đầu tiên: "Đại ca, bọn em không quậy đâu. Bọn em thích nhất tiết của cô Tô, chỉ ước tiết nào cũng là tiết của cô, sao nỡ quậy phá chứ. Đứa nào quậy em đ.ấ.m cho phát!"
Các "củ cải nhỏ" khác đồng thanh: "Đúng thế, thích nhất học cô Tô!"
Trụ T.ử nhặt hết bài trên đất đưa cho Cơm Nắm giữ, vẫy tay: "Đi đi, về chỗ ngồi ngay ngắn."
Đám trẻ lục tục tản đi: "Rõ, đại ca!"
