Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 165

Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:17

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu các con, lắc đầu: "Mẹ đỡ nhiều rồi, cha đâu?"

Cơm Nắm: "Cha đi mua thức ăn rồi, sắp về tới nơi ạ."

Tô Tiếu Tiếu gật đầu: "Để mẹ đi vệ sinh cá nhân đã, các con cứ đi làm việc của mình đi."

Nói xong mà mấy đứa nhỏ vẫn đứng im không nhúc nhích, từng đôi mắt trong veo cứ nhìn cô không chớp.

Tô Tiếu Tiếu biết tối qua mình đã làm bọn trẻ sợ. Cô kéo ghế ngồi xuống, ôm cả ba đứa vào lòng, nghiêm túc giải thích: "Mẹ thực sự không sao mà. Con người ăn ngũ cốc hoa quả thì đôi khi ốm đau là chuyện thường tình thôi. Vì vậy các cục cưng đừng lo lắng nhé, nghỉ ngơi hai ngày là khỏe ngay."

Cơm Nắm từ nhỏ đã nếm trải cảnh sinh ly t.ử biệt nên sớm hiểu chuyện. Cậu nhớ rõ mẹ ruột mình năm đó cũng vì đổ bệnh mà vào bệnh viện, rồi mãi mãi không trở về nữa. Sự xuất hiện của Tô Tiếu Tiếu đã khiến cậu quên bẵng đi ký ức đau khổ ấy, giờ đây khi mọi chuyện ùa về, cậu mới thấy sợ hãi. Cậu ôm c.h.ặ.t lấy Tô Tiếu Tiếu: "Mẹ ơi, mẹ đừng giống như mẹ cũ, mẹ không được bỏ tụi con đâu. Tụi con không thể thiếu mẹ được, oa oa..."

Có mẹ hạnh phúc đến nhường nào, khi còn nhỏ Cơm Nắm không hiểu, nhưng từ khi Tô Tiếu Tiếu đến cậu mới thấu hiểu sâu sắc. Cậu không dám tưởng tượng nếu ngôi nhà này thiếu vắng cô thì sẽ ra sao.

Tiểu Trụ T.ử cũng bắt đầu quẹt nước mắt. Cha cậu đi từ lúc nào cậu không nhớ rõ, cũng chưa từng được nếm trải tình mẫu t.ử. Ở bệnh viện, cậu đã tận mắt chứng kiến bà nội rời bỏ mình mãi mãi. Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu tuy không phải cha mẹ ruột nhưng ơn nghĩa chẳng khác nào cha mẹ tái sinh. Những ngày tháng tươi đẹp nhất đời cậu chính là ở nhà họ Hàn. Cậu cũng sợ Tô Tiếu Tiếu đi bệnh viện rồi sẽ không về nữa, nén nhịn mãi đến giờ mới dám khóc thành tiếng.

Tiểu Đậu Bao chẳng hiểu mô tê gì, thấy hai anh khóc cũng liền khóc rống theo.

Tô Tiếu Tiếu lần đầu nuôi con, tình cảm dành cho bọn trẻ vô cùng sâu đậm. Khi ốm đau con người ta thường rất yếu lòng, đêm qua cô đã lo nếu mình có mệnh hệ gì thì ai lo cho bọn trẻ, giờ đây cảm xúc dâng trào, cô cũng khóc cùng các con.

Hàn Thành vừa về đến cửa, nghe thấy tiếng khóc trong nhà mà suýt nữa không giữ vững được xe đạp. Anh bỏ mặc đồ đạc, đẩy cửa xông vào. Thấy vợ con ôm nhau khóc nức nở, anh ngồi thụp xuống ôm lấy tất cả, dịu giọng hỏi: "Sao thế này?"

Tô Tiếu Tiếu mắt đẫm lệ nhìn Hàn Thành, mếu máo.

Hàn Thành xót xa vô cùng, xoa đầu cô rồi để cô tựa vào vai mình: "Không sao, không sao, có anh đây rồi. Các con cũng đừng khóc nữa, cha mua bánh bao về rồi này. Đi rửa mặt đi rồi vào ăn bánh bao còn đi học nữa. Trụ Tử, dắt các em đi rửa mặt đi con."

Tiểu Trụ T.ử nghe lời, kéo tay Cơm Nắm, bế Tiểu Đậu Bao lên. Ba củ cải nhỏ cuối cùng cũng chịu nín nhịn đi ra ngoài.

Hàn Thành kéo ghế ngồi xuống, bế Tô Tiếu Tiếu đặt lên đùi mình, lau nước mắt cho cô: "Sắp làm mẹ đến nơi rồi mà còn khóc nhè thế à?"

Tô Tiếu Tiếu vừa khóc vừa cười: "Em làm mẹ lâu rồi mà."

Đêm qua đau đến thế mà cô chẳng rơi một giọt nước mắt, Hàn Thành về cô cũng không khóc, vậy mà hôm nay lại bị mấy đứa nhỏ làm cho mủi lòng. Chính cô cũng thấy ngượng ngùng.

Hàn Thành thở dài, hôn nhẹ lên lúm đồng tiền của cô, giọng đầy bất lực: "Được rồi, đi vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng đi. Lát nữa anh đưa bọn trẻ đi học, sẵn tiện xin nghỉ phép cho em luôn."

Hàn Thành tự nhủ sau này chắc mình sẽ có bóng ma tâm lý với việc đi công tác mất thôi. Tô Tiếu Tiếu nhìn thì có vẻ kiêu kỳ nhưng thực ra rất ít khi khóc, chắc là do ốm đau cộng với thay đổi nội tiết tố nên tâm trạng mới thất thường như vậy. Các con còn nhỏ quá, sau này anh phải cố gắng hạn chế đi công tác mới được.

Sau bữa sáng, Hàn Thành lái xe đưa Cơm Nắm và Tiểu Trụ T.ử đến trường, sẵn tiện xin nghỉ cho Tô Tiếu Tiếu, sau đó mới lái xe về bệnh viện lấy kết quả.

"Chúc mừng Chủ nhiệm Hàn nhé, lại sắp được làm cha rồi."

Hàn Thành nhận tờ kết quả từ tay y tá, xem đi xem lại, xác nhận kỹ càng mới nói lời cảm ơn. Nụ cười trên mặt anh chưa bao giờ tắt.

Bác sĩ Trần không biết từ đâu chui ra, chắp tay với Hàn Thành: "Chúc mừng Chủ nhiệm Hàn, đại hỷ nhé, lại sắp có thêm quý t.ử rồi!"

Nụ cười trên mặt Hàn Thành lập tức vụt tắt: "Cậu nói năng kiểu gì thế hả?"

Nhà anh đã có ba thằng nhóc thối rồi, thêm quý t.ử làm gì nữa? Anh muốn con gái, một cô con gái nhỏ mềm mại, ngọt ngào y hệt Tô Tiếu Tiếu ấy!

Hàn Thành đã đi xa rồi mà Trần Ái Dân vẫn ngơ ngác hỏi y tá: "Tôi chúc mừng ông ấy mà sao ông ấy lại mắng tôi?"

Cô y tá phát kết quả đứng bên cạnh cười bảo: "Chủ nhiệm Hàn nhà người ta nhiều con trai quá rồi, đang khao khát một cô công chúa đấy."

Trần Ái Dân lúc này mới vỡ lẽ, bèn nói vớt vát: "Tôi thấy Chủ nhiệm Hàn không có số làm cha vợ đâu. Con gái nhìn thấy bộ mặt tảng băng của ông ấy là không dám đầu t.h.a.i vào rồi, tôi đồ rằng chắc chắn lại là một thằng c* thôi."

Y tá mím môi cười: "Anh có giỏi thì đứng trước mặt Chủ nhiệm Hàn mà nói xem?"

Trần Ái Dân đúng kiểu "vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ": "Đứng trước mặt ai tôi cũng nói thế cả!"

Hàn Thành trả xe cho viện trưởng, báo cáo về chuyến giao lưu lần này, nộp bản báo cáo đã soạn sẵn trên tàu, đồng thời xin nghỉ phép.

Lịch trình ban đầu là mười ngày, Hàn Thành về sớm hơn dự kiến nên viện trưởng cho anh nghỉ ngơi thêm hai ngày ở nhà.

Hàn Thành không hứa chắc, định xem tình hình của Tô Tiếu Tiếu hôm nay thế nào rồi mới quyết định mai có nghỉ tiếp hay không. Trước đó đã hứa với Tiểu Bảo Tết này đưa Tô Tiếu Tiếu về làng họ Tô, giờ cũng phải tùy vào sức khỏe của cô, nhưng kỳ nghỉ thì cứ tích góp được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 165: Chương 165 | MonkeyD