Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 180

Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:18

Lý Ngọc Phượng từ trong nhà đi ra, cười đến híp cả mắt: "Thế thì để mẹ các cháu sinh em trai trước, rồi lại sinh thêm em gái sau."

"Bà ngoại, bà ngoại, bà ngoại..." Ba củ cải nhỏ cũng rất nhớ bà, đứa nào đứa nấy xúm lại ôm c.h.ặ.t lấy chân bà.

Lý Ngọc Phượng xoa đầu từng đứa một: "Ngoan, ngoan lắm. Ngoài trời lạnh, Tiểu Bảo mau dắt các anh vào nhà đi con."

"Mẹ..." Mắt Tô Tiếu Tiếu đỏ hoe, đưa tay muốn ôm Lý Ngọc Phượng.

Lý Ngọc Phượng cũng rưng rưng. Con gái rõ ràng mới lấy chồng chưa lâu, cách đây không lâu bà cũng vừa lên thăm con, vậy mà cảm giác như đã xa cách từ lâu lắm. Bà thật sự rất nhớ con gái mình. Con gái trước khi lấy chồng không quấn quýt như thế, gả cho Hàn Thành xong lại càng hay làm nũng.

Lý Ngọc Phượng khẽ chấm nước mắt: "Được rồi, được rồi, về là tốt rồi. Trên người mẹ đầy mùi khói bếp, vào nhà rồi nói tiếp."

Hàn Thành chào hỏi Lý Ngọc Phượng xong liền ra mở cốp xe, khuân từng túi lớn túi nhỏ xuống. Vợ chồng Tô Vệ Dân và Tô Chấn Hoa từ trong phòng bước ra.

Trương Xuân Anh nhìn thấy đống quà cáp lỉnh kỉnh mà con rể khuân xuống thì mắt sáng rực lên: "Để em, để em! Bố Tiểu Bảo, anh còn đứng ngây ra đấy làm gì, mau qua giúp em rể một tay đi chứ!"

Tô Chấn Hoa đi tới, nhìn thấy một cây t.h.u.ố.c lá và một chai rượu ngoại thì sững sờ: "Em rể, chú kiếm đâu ra cả t.h.u.ố.c lá với rượu thế này? Quý giá quá đấy!"

Tô Vệ Dân cũng bị thu hút đi tới. Lý Ngọc Phượng chê ông hôi nên không cho hút t.h.u.ố.c, chỉ dùng rượu gạo nhà nấu ngâm ít sản vật núi rừng, lễ Tết mới nhấp một chút, bình thường chẳng mấy khi động vào. Nhưng ông lăn lộn ở công xã nhiều năm, rượu ngon t.h.u.ố.c xịn cũng đã từng thấy qua.

Ông cầm lên xem thử, cười híp mắt nói: "Người về là vui rồi, còn tốn kém thế này làm gì?"

"Cha, đây là do anh Triệu Tiên Phong - người đợt trước cùng con đi đón dâu tặng đấy ạ. Con cũng chỉ là mượn hoa dâng Phật thôi." Hàn Thành nói thật.

Tô Vệ Dân lại không nghĩ thế. Anh nợ ân tình của bạn thì sau này anh phải trả, thế nên quà này cũng coi như của Hàn Thành tặng. Nói cho cùng vẫn là Hàn Thành có tâm. Ở cái tuổi này của ông, đây là lần đầu tiên được sở hữu nguyên một cây t.h.u.ố.c và một chai rượu xịn như thế này. Đàn ông mà, chẳng quan trọng có uống hay không, cứ nhìn thấy rượu chè t.h.u.ố.c thang là thấy phấn khởi rồi.

Lý Ngọc Phượng không nói hai lời, giật ngay món quà từ tay chồng đưa trả cho Hàn Thành: "Nhà mình chẳng ai hút t.h.u.ố.c, đừng có làm phí đồ tốt của Hàn Thành. Con cầm về đi, để dành đem đi biếu bạn bè hay làm quà cáp gì đó cho ra dáng, đừng để cha Tiếu Tiếu làm hỏng đồ."

Tô Tiếu Tiếu bước tới: "Mẹ ơi, đồ Hàn Thành đã mang đến thì sẽ không mang về đâu. Mẹ cứ để cha vui một chút, để cha đem tặng cho những người bạn cha thích có được không?"

Tô Vệ Dân nghĩ cũng phải: "Mẹ Tiếu Tiếu nói đúng đấy. Hàn Thành à, con vẫn nên cầm về đi, cha cũng chẳng có người bạn nào đủ 'tầm' để nhận món quà quý giá thế này đâu."

Cha mẹ của Tô Tiếu Tiếu đều là những người nông dân hiền lành, chất phác. Họ chân thành cảm thấy đồ "quý" thế này để lại chỗ Hàn Thành sẽ có ích hơn, cho họ thì thật là phí phạm. Nếu không có những người cha người mẹ như thế, cũng chẳng thể dạy dỗ ra một người con gái tốt như Tô Tiếu Tiếu.

"Cha, mẹ, cứ để lại đi ạ, cho anh cả anh hai mang đi tặng bạn bè cũng được, mọi người đừng từ chối nữa."

Trương Xuân Anh khẽ chạm vào tay Tô Chấn Hoa, ra hiệu bảo anh mang vào nhà: "Chú rể đã rộng lượng thế này, mình cứ đẩy qua đẩy lại mãi cũng không hay. Cứ mang vào nhà rồi tính sau."

Mấy thứ này dù nhà mình không dùng tới, mang ra chợ đen bán chắc chắn cũng được khối tiền.

Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu mang về rất nhiều đồ, cả nhà phải mỗi người một tay mới xách hết được. Điều này khiến mấy người hàng xóm đang bưng bát cơm đứng xem náo nhiệt phát hờn vì ghen tị.

"Mấy đứa nhỏ kia chắc không phải đều là con trai của Hàn Thành đấy chứ? Đứa nào đứa nấy khôi ngô quá."

"Rồng sinh rồng, phụng sinh phụng, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Hàn Thành tuấn tú thế kia, con trai sao mà xấu cho được?"

"Nhìn thì vẻ vang đấy, nhưng Tiếu Tiếu làm mẹ kế của ngần ấy đứa trẻ chắc cũng chẳng dễ dàng gì đâu."

"Bà tưởng mình ở đây ăn củ cải muối là dễ à? Bà không thấy Chấn Hoa vừa xách một con gà vào nhà sao? Thời buổi này cái gì cũng không quan trọng, ăn no cái bụng mới là nhất."

"Dù sao tôi cũng thà ăn củ cải muối chứ không thèm làm mẹ kế cho nhà người ta."

"Thôi đi bà nội, chua ngoa nó vừa thôi, người ta cũng chẳng thèm ngó ngàng đến bà đâu."

...

Vào trong nhà, Tô Tiếu Tiếu đưa con gà và miếng thịt lợn cho Lý Ngọc Phượng: "Mẹ ơi, tối nay nấu món gì mẹ cứ xem mà làm nhé."

Lý Ngọc Phượng nhìn đống đồ đầy nhà mà thấy xót ruột: "Con mang hết đồ đạc nhà họ Hàn về đây đấy à? Thế lúc về Hàn Thành với mấy đứa nhỏ lấy gì mà ăn?"

Lý Ngọc Phượng biết Hàn Thành là người tốt, nhưng bà không muốn con gái mình để lại ấn tượng xấu là cứ tìm mọi cách vơ vét đồ về nhà ngoại. Suy từ lòng mình ra, nếu hai cô con dâu mà cứ mang đồ trong nhà về nhà đẻ như thế, bà cũng sẽ có ý kiến. Trong quan niệm của bà, con gái đi lấy chồng thì chăm lo tốt cho gia đình nhỏ của mình là quan trọng nhất, nhà ngoại cũng đâu có nghèo đến mức không có cơm ăn.

Tô Tiếu Tiếu đẩy mẹ ra ngoài: "Mẹ ơi, đây là quà Tết đơn vị phát cho con, ở nhà vẫn còn hai suất nữa cơ. Còn gà với thịt là chúng con mua ở thành phố. Khó khăn lắm mới có cái Tết sung túc, con và Hàn Thành đều có lương, chúng con vẫn ổn lắm, mẹ đừng lo lắng quá."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.