Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 217
Cập nhật lúc: 25/04/2026 21:03
Xã viên A nhìn Tiểu Bảo nghịch ngợm rồi gật đầu: "Cũng đúng. "
Tiểu Bảo kéo Đại Bảo chạy thục mạng một đoạn, thấy bóng dáng bố mẹ xa xa phía trước, người đằng sau cũng không đuổi kịp nữa mới kéo Đại Bảo chậm lại: "Chậm thôi, không để người đằng sau đuổi kịp là được."
Vốn đã quen nề nếp nên trái tim nhỏ bé của Đại Bảo đập thình thịch: "Tiểu Bảo, anh. . . anh vẫn thấy sợ lắm, vạn nhất gặp phải phần t.ử xấu thì sao?"
Tiểu Bảo "hê hê hô hô" múa may chân tay: "Không sợ, em đã học võ với cô phu (chồng của cô) rồi, gặp phần t.ử xấu em sẽ đ.á.n.h luôn!"
Đại Bảo bảo: "Nhưng phần t.ử xấu là người lớn mà, tụi mình đ.á.n.h không lại đâu"
Đại Bảo sống ở huyện nên dần sực tỉnh, nhớ lại lời giáo d.ụ.c của bố mẹ như tan học không được đi theo người lạ, phải đợi bố mẹ đón, không được đi một mình ra khỏi khu tập thể. . .
Tiểu Bảo nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Chắc là em đ.á.n.h lại đấy, bố em còn đ.á.n.h không lại em mà."
Đại Bảo câm nín: "Đấy là chú hai đùa với em thôi, chú nhường em đấy."
Tiểu Bảo tuy bị bốn chữ "đi nhà cô cô" làm mờ mắt nhưng cậu không ngốc, cậu bảo: "Đánh không lại thì mình chạy, tụi mình chạy nhanh lắm không sợ đâu."
Đại Bảo miễn cưỡng chấp nhận cách giải thích của Tiểu Bảo.
Thi chạy với đám Ngưu Đản, Thụ Căn lần nào các anh chẳng thắng.
Nói đi cũng phải nói lại, cậu chưa bao giờ được đi nhà cô, cứ nghe Tiểu Bảo kể nhà cô tốt thế này đẹp thế kia, cậu cũng rất nhớ cô, cô phu, Cơm Nắm và Đậu Bao, lại còn thêm cả hai đứa em chưa mặt đặt tên nữa, Đại Bảo thực sự rất muốn đi. Hai anh em sau đó không gặp trắc trở gì, cứ âm thầm bám theo sau Tô Chấn Hoa và Trương Xuân Anh với khoảng cách không xa không gần, thuận lợi đi vào đến huyện. Cái huyện nhỏ này không lớn, tổng cộng chỉ có mấy con phố.
Ga tàu hỏa và bệnh viện cách nhau không xa, đều là những kiến trúc biểu tượng chỉ cần vào phạm vi huyện là thấy ngay, không khó tìm. Hai anh em thuận lợi đi đến ga tàu hỏa đông nghịt người.
Tiểu Bảo kéo Đại Bảo định vào thẳng ga nhưng bị nhân viên ngăn lại, bảo phải có vé mới được vào.
Tiểu Bảo rõ ràng nhớ bà nội chỉ mua một tờ vé rồi dắt mình vào mà nhỉ. Tiểu Bảo hết cách, đành phải kéo Đại Bảo sang xếp hàng trước cửa bán vé.
Mọi người xung quanh tuy có chút tò mò nhưng đều tưởng người lớn nhà tụi nhỏ đang ở gần đây, để bọn trẻ xếp hàng trước nên cũng không hỏi nhiều. Rất nhanh, hai cái "nấm lùn" đã bị nhấn chìm trong dòng người xếp hàng dài dằng dặc. Đại Bảo nhát gan, nhìn dòng người đông đúc mà lòng bàn tay toát mồ hôi, cảm thấy đâu đâu cũng là người xấu: "Tiểu Bảo, hay là tụi mình về đi."
Tiểu Bảo dòm trước ngó sau, thấy ô cửa bán vé ngày càng gần thì phấn khích không thôi, cậu lắc đầu: "Anh Đại Bảo, mình lên tàu ngủ một giấc là tới rồi, anh tin em đi. "
Chẳng biết xếp hàng bao lâu, cuối cùng cũng đến lượt. "Cô ơi, cho cháu mua hai vé đi trấn Thanh Phong, Châu Thành ạ. "
Tiểu Bảo biết chữ sớm, hồi đó cậu cực kỳ tò mò với tờ vé tàu nên đã nhìn kỹ các trạm trên vé của bà nội, còn hỏi bà trấn Thanh Phong là chỗ nào, bà bảo là trấn Thanh Phong ở Châu Thành, sát ngay khu đô thị của tụi mình, thế là Tiểu Bảo nhớ kỹ luôn. Quầy bán vé rất cao, cô nhân viên bán vé nghe tiếng mà không thấy người, phải thò đầu ra nhìn.
Thấy hai đứa nhỏ còn chưa cao bằng quầy vé, cô kinh ngạc hỏi: "Sao lại là hai đứa đi mua vé? Người lớn nhà các cháu đâu?"
Tiểu Bảo ngẩng cái đầu nhỏ lên, cực kỳ thành khẩn đáp: "Bố mẹ cháu đi bệnh viện rồi, cô bán vé cho tụi cháu trước được không? Tụi cháu muốn đi trấn Thanh Phong thăm cô cô, tụi cháu có mang tiền đây ạ. "
Tiểu Bảo trút hết đống tiền mừng tuổi trong cặp ra đưa cho cô bán vé. Cô nhân viên thấy hai đứa nhỏ ăn mặc chỉnh tề, nói năng có đầu có đũa thì cũng không nghi ngờ gì, cứ ngỡ người lớn đột nhiên không khỏe phải đi bệnh viện gấp nên để hai đứa ở lại xếp hàng.
Cô hỏi Tiểu Bảo: "Thế giấy giới thiệu của các cháu đâu? Có mang theo không?"
Tiểu Bảo khựng lại ngay lập tức, nhìn Đại Bảo trân trối.
Bà nội hình như chưa từng nói với cậu chuyện giấy giới thiệu, Tiểu Bảo cố nhớ lại cũng không nhớ nổi bà có đưa giấy giới thiệu cho cô bán vé không. Tiểu Bảo đành nói: "Tụi cháu quên mang rồi, cô cứ bán vé cho tụi cháu trước được không ạ?"
Thời buổi này nhân viên bán vé thái độ thường không tốt lắm, nhưng thấy hai đứa nhỏ vừa lanh lợi vừa đáng yêu, cô hiếm hoi kiên nhẫn giải thích: "Không được đâu cháu, mua vé bắt buộc phải có giấy giới thiệu của đại đội hoặc đơn vị cấp đến nơi đó mới được.Các cháu cứ đợi người lớn cầm giấy giới thiệu qua rồi mua nhé, không cần xếp hàng lại đâu, cứ vào thẳng đây mà mua."
Cô bán vé rụt đầu lại: "Xong rồi, người tiếp theo!"
Người phía sau bảo: "Hai đứa nhỏ tránh ra tí nào, mau đi tìm người lớn đi rồi quay lại mua."
Tiểu Bảo cực kỳ thất vọng, ủ rũ kéo Đại Bảo đi ra một bên: "Anh Đại Bảo, em không nhớ là phải có giấy giới thiệu, bà nội có nói đâu."
Đại Bảo thực ra lại thở phào nhẹ nhõm: "Đông người quá, hay là tụi mình tranh thủ lúc người lớn chưa phát hiện thì về đi?"
Tiểu Bảo không cam lòng, đã đến tận ga tàu rồi, chỉ cần lên tàu là tới nhà cô, cậu không muốn về!Tiểu Bảo cố nhớ lại một chút: "Vừa nãy cô bán vé bảo giấy giới thiệu của đại đội là được đúng không?"
Đại Bảo gật đầu: "Đúng là cô nói thế."
Mắt Tiểu Bảo sáng rực lên: "Thế thì có cách rồi!"
Đại Bảo cảnh giác nhìn cậu: "Em. . . em lại định làm gì?"
Tiểu Bảo vừa nói vừa kéo Đại Bảo đi ra ngoài: "Anh quên ông nội tụi mình là đại đội trưởng à? Ông chắc chắn đã cấp giấy giới thiệu cho bao nhiêu người rồi. Tụi mình về tìm xem nó trông như thế nào, tự làm một tờ rồi quay lại không phải là xong sao?"
