Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 299
Cập nhật lúc: 27/04/2026 18:55
Cơm Nắm cầm cuốn Vật lý cấp ba lên, đầu to như cái đấu: "Bố ơi, nhìn xem bố rước việc gì về cho con này. Bố không mau bổ túc cho con đi, đến lúc con thi được mười điểm thì người mất mặt là bố đấy nhé."
Hàn Thành liếc nhìn con trai: "Chẳng phải con bảo đề gì cũng đứng nhất sao? Sao lần này thiếu tự tin thế?"
Cơm Nắm muốn thổ huyết: "Bố à, con trai bố mới là học sinh tiểu học! Tiểu học bố hiểu không? Bố thi kiến thức tiểu học con đương nhiên không sợ, đằng này bố bắt con thi kiến thức cấp ba chưa học bao giờ, con thi kiểu gì?"
Hàn Thành chỉ vào dãy sách cấp ba: "Chỗ này bao nhiêu môn, con không nghĩ mình học xong trong một tuần thật đấy chứ?"
Cơm Nắm u sầu: "Bố ơi, không phải con nghĩ, mà là bố nghĩ đấy chứ! Cái hạn một tuần đó là con định ra chắc?"
"Cho nên," Hàn Thành rút các cuốn Văn, Toán, Chính trị và Tiếng Anh ra, "mấy môn này là con đã có nền tảng. Toán con học khá sâu, kiếm 80 điểm chắc không khó. Văn và Chính trị thì tận dụng trí nhớ siêu phàm đọc lướt qua, nhớ được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Lịch sử và Địa lý là sở thích của con, con đọc hết rồi đúng không?"
Cơm Nắm thích đào sâu giải toán, toán tiểu học và cấp hai cậu chẳng còn hứng thú, nên rảnh là lôi sách cấp ba ra giải đề. Còn Lịch sử và Địa lý, cậu hoàn toàn coi như sách ngoại khóa để đọc, không chỉ đọc mà còn kể cho các em nghe về phong thổ nhân tình. Nhờ thế mà ngay cả Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi cũng thuộc lòng cả nước có bao nhiêu tỉnh thành. Với trí nhớ vừa nhìn qua đã nhớ của Cơm Nắm, chắc chắn cậu đã ghi nhớ không ít. Đây chính là lý do Hàn Thành khẳng định đám người ngoài kia không thắng nổi con trai mình.
Hàn Thành vỗ vai con, thâm trầm nói: "Vì để họ không làm phiền mẹ học tập, vất vả cho con rồi con trai."
Cơm Nắm sắp khóc đến nơi: "Nhưng bố ơi, từ lúc đi học đến giờ con toàn thi 100 điểm mà, sao bố lại bắt con thi 80 điểm? Thế thì con mất mặt c.h.ế.t đi được, hu hu hu..."
Hàn Thành thầm nghĩ: Chẳng phải vì con toàn được 100 điểm, quá thuận buồm xuôi gió chưa từng gặp trắc trở nên bố mới mượn cơ hội này mài giũa nhu khí của con sao? Nhưng ông bố làm sao nói vậy với con được.
"Con trai à, học hải vô biên, không ai có thể mãi đạt 100 điểm, cả bố và mẹ cũng không thể. Con phải học cách chấp nhận sự thật này."
Lúc này Cơm Nắm khóc thật. Cậu không muốn 80 điểm, cậu muốn mãi mãi 100 điểm cơ! Nhưng cậu cũng tự biết, lần này thì chịu rồi.
Tô Tiếu Tiếu đứng ngoài cửa nghe hồi lâu, dựa vào tường nhìn xà nhà rồi khẽ mỉm cười.
Đúng là "cha thương con như núi", người cha chính là người thầy tốt nhất trên con đường trưởng thành của một cậu bé.
Qua sự mài giũa của Hàn Thành, viên ngọc quý Cơm Nắm này sẽ càng thêm hoàn mỹ.
Tô Tiếu Tiếu nghiêng người ngó đầu vào, thấy Hàn Thành đã cầm sách cầm tay chỉ việc cho con. Giọng anh trầm ổn, nhịp nhanh nhưng không làm khó được Cơm Nắm thông minh. Cậu cầm b.út máy ghi chép thoăn thoắt, thỉnh thoảng hỏi bố một câu, Hàn Thành giải đáp rành rọt.
Nắng chiều mùa thu chiếu qua ô cửa sổ cũ kỹ, rải lên gương mặt cương nghị của người đàn ông và khuôn mặt thanh tú, trẻ thơ của cậu bé.
Cảm nhận được điều gì đó, Hàn Thành ngước mắt nhìn ra cửa, vừa vặn chạm vào đôi mắt cười dịu dàng của vợ. Anh khẽ nhếch môi.
Tô Tiếu Tiếu đặt nụ hôn lên lòng bàn tay rồi gửi cho anh một nụ hôn gió.
Hàn Thành ngẩn ra, nụ cười trên môi càng thêm đậm.
Tô Tiếu Tiếu mỉm cười hạnh phúc. Thật tốt quá, cô thực sự yêu ngôi nhà này, yêu người chồng và những đứa con tuyệt vời của mình.
Khôi phục thi đại học rồi, những ngày tháng tươi đẹp thực sự cũng không còn xa nữa.
Mấy ngày nay người bận rộn nhất nhà chính là Tiểu Cơm Nắm. Mỗi ngày ngoài ăn cơm và ngủ ra thì toàn bộ thời gian cậu bé đều dành cho việc học. Đừng nói là chơi với các em, ngay cả cơm nước cũng là Tô Tiếu Tiếu múc riêng một phần mang vào tận phòng sách cho cậu. Cơm Nắm ăn vội ăn vàng rồi lại tiếp tục vùi đầu vào sách vở, đến nỗi em trai Đậu Bao vào bưng bát đi rửa lúc nào cậu cũng chẳng hay.
Tiểu Bánh Bao vốn đã quen bị anh cả quản thúc, nay thấy anh đột nhiên "bỏ bê" mình, cậu nhóc đ.â.m ra không thích nghi nổi. Chẳng quấy phá cũng chẳng nghịch ngợm, cậu cứ cầm cái bảng đen nhỏ anh trai cho, ngồi xổm trước cửa vẽ vời linh tinh.
Một tuần trôi qua trong chớp mắt. Lượng người gia nhập đội quân ôn thi đại học ngày một đông, khu cấp ba không còn chỗ chứa, hiệu trưởng đành phải trưng dụng cả các phòng học trống bên khu cấp hai. Chỗ học thì có rồi, nhưng đội ngũ giáo viên lại thiếu hụt trầm trọng, hiệu trưởng hết cách đành phải đi bàn bạc với cấp trên.
Lãnh đạo phất tay một cái, ý tưởng trùng khớp hoàn toàn với Hàn Thành: Tổ chức một kỳ thi sát hạch. Dù sao chỉ còn hơn một tháng nữa là thi chính thức, ai có nền tảng quá kém thì nên bổ túc lại từ đầu để đợi sang năm, nếu không cũng chỉ lãng phí tài nguyên. Những người có nền tảng khá sẽ được sàng lọc ra để tập trung bồi dưỡng cấp tốc trong một tháng này, biết đâu chừng có thể xuất hiện vài sinh viên đại học làm rạng danh khu quân đội.
Thiếu giáo viên thì huy động các đồng chí trong quân đội từng học đại học hoặc có kinh nghiệm giảng dạy cấp ba đến giúp. Hàn Thành chính là một trong những ứng cử viên sáng giá nhất trong mắt lãnh đạo.
Bản thân Hàn Thành cũng đã nộp đơn đăng ký thi cao học. Lãnh đạo với cảm xúc hỗn tạp vỗ vai anh: "Đồng chí tốt, đi đầu hưởng ứng lời kêu gọi, có chí khí, giỏi lắm!" Nói đoạn liền không chút do dự phê duyệt cho anh.
Số người ở trấn Thanh Phong hưởng ứng kỳ thi đại học thực sự rất đông. Cư dân ở đây đa phần là quân nhân hoặc người nhà quân đội, lý lịch chính trị đều trong sạch, bớt đi được bao nhiêu rắc rối về khâu thẩm tra.
