Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 32
Cập nhật lúc: 20/04/2026 19:03
Cái miệng của Chu Ngọc Hoa đúng là lợi hại, vừa vào cửa là b.ắ.n liên thanh không ngừng. Hàn Thành đuối lý nên chỉ biết đứng nghe.
Tiểu Ngư Nhi kéo kéo áo mẹ, ngẩng đầu nói: "Mẹ ơi, mẹ nói nhiều quá, mau thả Cơm Nắm xuống đi, con muốn chơi với anh ấy."
Chu Ngọc Hoa đặt Cơm Nắm xuống, nhìn đứa con trai đầu hổ đuôi tôm cao hơn Cơm Nắm nửa cái đầu, rồi lại nhìn Cơm Nắm gầy gò, càng thêm phiền muộn: "Cẩn thận một chút, chia kẹo sữa của con cho Cơm Nắm với."
Tiểu Ngư Nhi: "Mẹ ơi mẹ lôi thôi quá!" Nói xong liền kéo người anh em tốt vào góc sân chơi.
Tô Tiếu Tiếu thầm nghĩ, Triệu Tiên Phong có một bà vợ lợi hại thế này mà còn khen mình lợi hại, chắc là nói ngược rồi?
Chu Ngọc Hoa đương nhiên chú ý tới Tô Tiếu Tiếu. Nghĩ đến việc chồng mình khen cô hết lời, suốt ngày bảo mình là sư t.ử Hà Đông còn vợ người ta thì dịu dàng thục nữ, Chu Ngọc Hoa càng nghĩ càng bực. Vốn dĩ định cho cô một "đòn phủ đầu", nhưng nhìn nữ đồng chí kiều diễm trước mặt đang cúi đầu mỉm cười tươi tắn với mình, nói to một chút cũng sợ làm người ta giật mình, cô ấy liền vô thức hạ giọng xuống.
Chu Ngọc Hoa hỏi Hàn Thành: "Đây là vợ mới cưới của cậu à?"
Hàn Thành gật đầu: "Vợ tôi, Tô Tiếu Tiếu."
Tô Tiếu Tiếu bước tới hai bước: "Chào chị Chu, em là Tô Tiếu Tiếu. Chẳng trách Đoàn trưởng Triệu nhắc tới chị là mặt mày hớn hở đầy tự hào, đúng là nữ trung hào kiệt, oai phong lẫm liệt."
Hàn Thành: "..." "Sư t.ử Hà Đông" hóa ra còn có thể giải thích như vậy sao?
Mỗi lần Triệu Tiên Phong nhắc đến Chu Ngọc Hoa đều luôn mồm gọi là "mụ cọp cái".
Chu Ngọc Hoa hứ một tiếng: "Hẳn là anh ta không ít lần mắng tôi là sư t.ử Hà Đông chứ gì?"
Tô Tiếu Tiếu lắc lắc bàn tay nhỏ của Tiểu Đậu Bao: "Làm gì có con hổ nào xinh đẹp thế này ạ? Đúng không Tiểu Đậu Bao, nào, chào dì Chu đi con, Dì~~ Chu~~"
Tô Tiếu Tiếu vô thức dạy Tiểu Đậu Bao nói từng chút một. Đứa trẻ một tuổi rưỡi mà ngoài tiếng "ư ư" ra thì chưa biết nói gì, đúng là cũng đáng lo thật.
Chu Ngọc Hoa nhíu mày: "Đây là Tiểu Đậu Bao sao? Tôi lại muốn c.h.ử.i cái mụ họ Chu kia rồi. Lại đây Tiểu Đậu Bao, dì bế cái nào."
Tiểu Đậu Bao đương nhiên không nhận ra Chu Ngọc Hoa, cậu bé lắc đầu quầy quậy, ôm c.h.ặ.t lấy cổ Tô Tiếu Tiếu không buông.
Tô Tiếu Tiếu vỗ nhẹ lưng cậu bé: "Thằng bé hơi lạ hơi, vài hôm nữa là quen thôi ạ."
Chu Ngọc Hoa chẳng biết nói gì hơn. Tô Tiếu Tiếu mới gặp Tiểu Đậu Bao được mấy ngày chứ? Ai mới là người lạ đây?
"Nó bám cô thật đấy."
Tô Tiếu Tiếu xoa má nhóc con, đặt cậu xuống đất: "Nam t.ử hán nhỏ của chúng ta không bám người đâu. Đi đi, tìm các anh chơi đi. Cơm Nắm, con và Tiểu Đậu Bao hôm nay ăn nhiều kẹo sữa rồi, không được ăn thêm nữa nhé."
Cơm Nắm vừa bóc một viên kẹo ngậm vào mồm, hai má phồng lên, chạy lại dắt em: "Mẹ ơi, con hứa đây là viên cuối cùng ạ."
Tiểu Đậu Bao nhìn mẹ, rồi nhìn anh trai, cuối cùng bĩu môi đi theo anh.
Chu Ngọc Hoa mở mang tầm mắt: "Hồi Dương Mai còn sống Cơm Nắm cũng đâu có nghe lời thế này, y như thằng Tiểu Ngư Nhi nhà tôi, là một con khỉ con nghịch ngợm."
Hàn Thành không muốn tham gia vào chủ đề của phụ nữ nên chủ động vào bếp.
Tô Tiếu Tiếu chuyển chủ đề: "Hôm nay em có kho ít lòng già với nấu canh xương, lát nữa chị và Tiểu Ngư Nhi ở lại nếm thử tay nghề của em nhé."
Chu Ngọc Hoa lúc này mới nhớ ra cái mùi hương làm mình thèm muốn khóc từ đằng xa: "Hóa ra là lòng già lợn sao? Ngửi chẳng giống tí nào, tôi cứ ngỡ là đồ ngon gì cơ. Lòng già lợn hôi lắm, người ở đây chẳng ai thích ăn, sao cô làm mà thơm thế?"
Tô Tiếu Tiếu: "Đơn giản lắm ạ, lúc kho cho thêm chút hoa tiêu, bát giác và mấy loại đại hồi để khử mùi là được, chị nếm thử sẽ biết ngay."
Thời này làm cơm đến dầu còn chẳng dám cho quá hai giọt, vậy mà Tô Tiếu Tiếu dám cho cả đống gia vị đó vào, đúng là đủ xa xỉ.
Chu Ngọc Hoa liếc cô một cái: "Cô cũng biết ăn diện (sành ăn) gớm nhỉ."
Tô Tiếu Tiếu nửa đùa nửa thật: "Trước khi gả cho Hàn Thành em đã hỏi anh ấy có nuôi cơm không, có được ăn thịt không, không được ăn là em không gả đâu."
Tay đang múc lòng của Hàn Thành khựng lại. Vợ anh có phải hơi "thiếu tâm nhãn" (thật thà quá mức) không, sao chuyện này cũng đem kể với người ngoài? Người ta sẽ nhìn cô thế nào đây?
Chu Ngọc Hoa mấp máy môi, không biết nói gì cho phải, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Cô đúng là thật thà."
Tô Tiếu Tiếu: "Đương nhiên rồi ạ, lấy chồng lấy chồng, mặc áo ăn cơm mà lị."
Chu Ngọc Hoa hoàn toàn cạn lời.
Đến lúc ăn cơm, Chu Ngọc Hoa mới thực sự là không biết nói gì cho phải!
"Tôi nói này Hàn Thành, cậu là cưới được đại đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh về đấy à? Tay nghề này tuyệt quá, cậu cưới được vợ này hời quá rồi!" Chu Ngọc Hoa giơ ngón tay cái với Tô Tiếu Tiếu.
Lòng già màu sắc hấp dẫn, kho vừa mềm vừa dẻo, ăn một miếng hương thơm tràn ngập khoang miệng, hận không thể nuốt luôn cả lưỡi. Quan trọng là ngay cả trẻ con cũng có thể nhai dễ dàng. Mì thủ công kết hợp với nước dùng xương ống trắng như sữa, thêm vài cọng cải chíp cô mang sang đặt lên trên, rồi rưới thêm một thìa nước kho, đúng là đủ cả sắc hương vị.
Đừng nói chi, ngay cả đầu bếp tiệm cơm quốc doanh cũng chưa chắc có tay nghề này.
Một bát mì lòng già đã hoàn toàn chinh phục Chu Ngọc Hoa. Qua vài câu tiếp xúc cô ấy đã có thiện cảm với Tô Tiếu Tiếu, giờ thì trực tiếp thăng cấp cô lên hàng "chị em cây khế" luôn.
Chu Ngọc Hoa đã quên sạch sành sanh việc mình định tới để cho Tô Tiếu Tiếu một "đòn phủ đầu".
Hàn Thành lúc ở thôn Tô gia nếm món thịt kho tàu cô làm đã kinh ngạc một lần, biết tay nghề cô tốt, nhưng món lòng già lần này vẫn khiến anh kinh ngạc không kém. Trong cái thời đại mà được ăn bát mì nước trong đã là xa xỉ, thì mì nấu nước dùng xương ống hầm ăn kèm lòng già kho đúng là không từ nào tả xiết.
