Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 346
Cập nhật lúc: 29/04/2026 22:02
Tiểu Đậu Bao trầm trồ: "Mẹ ơi, bách hóa ở Thủ đô khác hẳn những nơi khác nhỉ."
Tô Tiếu Tiếu dịu dàng: "Không phải chỉ Thủ đô đâu con, từ năm nay trở đi, ở đâu cũng sẽ khác. Sau này sẽ chỉ ngày càng tốt hơn, náo nhiệt hơn thôi."
Hàn Thành một tay bế con gái, một tay che chắn cho vợ: "Mẹ nói đúng đấy, đây mới là không khí Tết thực sự. Năm nay đài truyền hình trung ương còn khôi phục chương trình văn nghệ đêm giao thừa, chúng ta đi mua tivi trước đã."
Tiếu Tiếu ngạc nhiên: "Không phải phải đặt trước sao? Mình cứ thế đến mua liệu có hàng không anh?"
Hàn Thành mỉm cười: "Anh đặt xong xuôi cả rồi, hôm nay là ngày nhận hàng."
Tiếu Tiếu liếc xéo chồng: "Chuyện lớn thế này mà anh giấu nhẹm không nói cho cả nhà biết."
Hàn Thành giải thích: "Tivi sản lượng ít lắm, khó đặt, anh sợ lỡ không có hàng mọi người lại thất vọng nên không dám nói sớm."
Cơm Nắm hào hứng: "Bố ơi, thế là năm nay mình ngồi trên kháng ở nhà cũng xem được văn nghệ đêm giao thừa ạ?"
Hàn Thành: "Về lý thuyết là vậy, nhưng còn phải lắp ăng-ten xem có bắt được sóng không đã."
Cơm Nắm phấn khích cõng em trai mở đường phía trước: "Thế thì đi nhanh thôi bố ơi! Về lắp ăng-ten ngay, biết đâu tối nay có tivi xem luôn. Xin lỗi mọi người cho nhà cháu đi nhờ một chút, nhà cháu hơi vội ạ..."
Thấy người đông quá, Cơm Nắm quay lại hiến kế: "Bố đưa em gái cho mẹ đi. Bố một mình chen vào mua tivi, mẹ và chúng con ở mấy sạp ngoài này sắm đồ Tết. Bố mua xong ra tìm tụi con. Nếu lạc thì mình tập trung ở bồn hoa lớn ngoài cửa nhé."
Tô Tiếu Tiếu mắt cong thành hình bán nguyệt: "Đúng là con trai lớn của mẹ thông minh nhất. Cứ thế mà làm!"
Cả gia đình chia làm hai ngả, bắt đầu cuộc hành trình sắm Tết rộn ràng
Đến sạp bán đồ Tết, Cơm Nắm mới thấy mình vẫn còn quá non nớt. Trước mỗi sạp hàng đều chen chúc đầy người, cả gia đình lớn thế này căn bản là không tài nào chen vào nổi.
Cơm Nắm tìm trong chiếc cặp sách hình gà trống lớn của Tiểu Đậu Bao lấy ra giấy b.út đưa cho Tô Tiếu Tiếu: “Mẹ ơi, hôm nay đông quá, nhà mình đông người thế này khó chen lắm. Mẹ cần sắm sửa những gì thì liệt kê danh sách cho con, mẹ cứ dẫn Tiểu Bánh Bao với Tiểu Bánh Trôi ra đằng kia ngồi đợi. Con với Tiểu Đậu Bao nhỏ người dễ lách vào hơn, mua xong món nào tụi con mang ra cho mẹ món đó, mua như vậy cho nhanh ạ.”
Những món đồ Tết bày bán ở sạp ngoài trời thế này đều là nhu yếu phẩm, không cần dùng tem phiếu cũng mua được, có điều số lượng có hạn. Ví dụ như bánh kẹo đều được đóng gói sẵn theo cân, mỗi loại chỉ được mua một cân, kết toán riêng biệt nên không cần xếp hàng thêm lần nữa. Cơm Nắm và Đậu Bao xách đồ chen lấn cũng không tiện, mua xong mang ra để Tô Tiếu Tiếu trông chừng là phương án vẹn cả đôi đường.
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu cậu con cả, giao cả ví tiền cho cậu: “Cơm Nắm nhà mình lớn thật rồi, không cần liệt kê danh sách đâu, con và Tiểu Đậu Bao cứ tự quyết định đi. Hôm nay hai đứa là ‘Phân đội thu mua’, mẹ bổ nhiệm hai đứa làm Đại đội trưởng và Tiểu đội trưởng thu mua nhé. Thấy nhà mình cần gì thì cứ mua, không mua đủ cũng không sao, về nhà mình ra Cung ứng xã hoặc chợ nhỏ gần nhà bổ sung sau. Hai đứa cầm chắc tiền, đừng để kẻ gian móc mất, Tiểu Đậu Bao phải theo sát anh nhé, nếu lạc thì cứ quay lại đây tập hợp. Quan trọng nhất là phải an toàn, đừng để người ta giẫm phải.”
Hai anh em từ nhỏ đã được Tô Tiếu Tiếu huấn luyện giao cho đủ loại "nhiệm vụ", chút việc này chẳng làm khó được chúng. Tiểu Đậu Bao híp mắt cười, giơ tay chào kiểu quân đội với mẹ: “Rõ thưa mẹ! Chúng con hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Tiểu Bánh Bao thực ra rất muốn đi theo các anh, nhưng cậu nhóc biết mẹ sẽ không cho đi, bèn túm góc áo Tiểu Đậu Bao dặn dò: “Anh nhỏ ơi, nãy em thấy người ta ăn bánh quy mè rán, anh thấy thì mua cho em một ít nha.”
Tiểu Đậu Bao nựng bàn tay mũm mĩm của em trai: “Được được, thấy là anh mua cho em liền.”
Cơm Nắm cũng hỏi Tiểu Bánh Trôi: “Em gái muốn ăn gì nhất nào? Anh cả mua cho.”
Tiểu Bánh Trôi nghiêng đầu suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Dạ không có ạ, em chỉ thích ăn bánh xếp mẹ làm thôi.”
Cơm Nắm xoa đầu em gái: “Vậy em cứ đợi đấy, anh thấy sẽ mua một ít về cho em ăn thử xem là mua ngoài tiệm ngon hay mẹ làm ngon hơn nhé.”
Tiểu Bánh Trôi nhất quyết không chịu: “Chắc chắn là mẹ làm ngon nhất rồi!”
Tô Tiếu Tiếu mỗi tay dắt một đứa, nói với hai anh em: “Được rồi, hai đứa mau đi thu mua đi, đ.á.n.h nhanh thắng nhanh nhé.”
Cơm Nắm và Đậu Bao đều là những đứa trẻ lanh lợi, người nhỏ lại hoạt bát, nắm tay nhau loáng cái đã biến mất trong đám đông.
Tiểu Bánh Bao thở dài: “Em cũng muốn đi quá hà. Các cô bán kẹo mà thấy em đáng yêu thế này chắc chắn sẽ mời em ăn kẹo cho xem.”
Tô Tiếu Tiếu nhìn khuôn mặt núng nính thịt của con trai mà có chút ưu tư. Thằng bé rõ ràng chỉ sinh ra trước Tiểu Bánh Trôi có vài phút, mà giờ nhìn cứ như lớn hơn em gái tận một hai tuổi vậy. Nếu không nói ra, chẳng ai nghĩ đây là một cặp long phụng t.h.a.i cả.
Cái đồ "thực thần" này mà cứ ăn mãi thế này chắc chắn sẽ biến thành một "bé mầm" tròn vo mất thôi.
Tô Tiếu Tiếu bế con trai lên thương lượng: “Tiểu Bánh Bao này, từ hôm nay con ăn bớt đi một bát cơm, bớt đi một viên kẹo có được không?”
Tiểu Bánh Bao trợn tròn mắt nhìn Tô Tiếu Tiếu, lắc đầu nguầy nguậy: “Không đâu mẹ ơi, để bụng đói khó chịu lắm.”
Cậu nhóc c.ắ.n ngón tay, nhìn mẹ đầy vẻ đáng thương, “Mẹ ơi, có phải vì nhà mình sắp tốn tiền mở cửa hàng nên không nuôi nổi Tiểu Bánh Bao nữa không ạ?”
Tô Tiếu Tiếu: “......”
