Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 368
Cập nhật lúc: 29/04/2026 22:05
Người sốc nhất là Đậu Bao. Cậu sờ tay, nắn mặt em trai để xác định đây có đúng là em ruột mình không. Bởi vì Tiểu Bánh Bao từ nhỏ đã toát ra khí chất "không thông minh lắm, ngoài ăn ra chẳng biết gì".
Cả nhà luôn mặc định cậu là "vùng trũng trí tuệ", sợ cậu bị lừa mất nên Đậu Bao lúc nào cũng bảo vệ em. Giờ phát hiện em trai có thể là một đại thiên tài, Đậu Bao sao không choáng váng cho được?
Tiểu Bánh Bao gạt tay các anh ra: "Anh cả anh hai làm gì thế? Em không nhớ nhầm đâu, họ nói thế thật mà!"
Tô Tiếu Tiếu ôm lấy con: "Được rồi, các anh không ngờ Bánh Bao giỏi thế thôi. Mẹ tặng con một 'Like' nhé."
Tiểu Bánh Bao híp mắt cười: "Thế mẹ ơi, Bánh Bao giỏi giang thế này mai có được ăn bánh trôi tiếp không ạ?"
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: "Không được, một tuần chỉ được ăn một lần thôi, phải đợi đến tuần sau nhé."
Mặt Tiểu Bánh Bao xị xuống ngay lập tức, nhưng cũng chẳng được bao lâu, vì cậu biết dì Lan và chú Dương luôn làm nhiều món ngon khác.
Tiểu Bánh Bao lại hỏi: "Mẹ ơi, 'của nợ' với 'phế vật' là gì ạ?"
Tô Tiếu Tiếu thu nụ cười lại. Mẹ của Điềm Điềm còn trơ trẽn hơn cô nghĩ. Lúc đi nông thôn thì lừa người hiền lành làm việc hộ, giờ về thành phố thì lật mặt, không nhận con, lại còn định mưu đoạt nhà của người già để lấy vốn cho chồng mới mở tiệm. Cô ta đúng là chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.
Cô xoa đầu con: "Đó là lời mắng người xấu xí, Bánh Bao không được học nhé."
Tô Tiếu Tiếu dặn dò Cơm Nắm và Trụ T.ử trông em, rồi định ra ngoài. Trụ T.ử xung phong đi cùng vì sợ gã đàn ông kia cao lớn sẽ làm dì thiệt thòi. Cơm Nắm cũng đoán ra sự việc nên đòi đi giúp.
Nhưng Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: "Có phải đi đ.á.n.h nhau đâu mà đông thế, các con đi chỉ vướng chân thôi. Yên tâm, họ không dám động thủ đâu, mà nếu họ động thủ thì càng tốt, mẹ có cớ tống họ lên đồn công an luôn. Ngoan, ở nhà nhé."
Tô Tiếu Tiếu vừa đến cửa nhà Điềm Điềm đã nghe thấy tiếng cãi vã.
"Bà đã hứa mà giờ lật lọng à? Định trả cái 'của nợ' này cho tôi hay định ra tòa? Dù có trả con cho tôi, ra tòa bà vẫn phải chia cho tôi nửa tiền nhà thôi. Tôi làm thế là tốt cho bà, để bà già rồi không phải hầu tòa đấy."
Đường Chí Trung—ba của Điềm Điềm—đang ôm con gái, nhìn người vợ cũ hống hách khác hẳn hồi ở nông thôn mà kinh ngạc không nói nên lời.
Bà nội Điềm Điềm đã có "thuốc an thần" từ Tô Tiếu Tiếu nên bình tĩnh hơn hẳn: "Cô đừng có dọa tôi. Tôi đúng là không hiểu luật bằng cô, cũng không có em họ làm luật sư, nhưng tôi muốn xem tòa nào dám chia nhà của tôi cho loại đàn bà bỏ chồng bỏ con như cô. Nghe cho kỹ, đây là nhà của tôi, không liên quan gì đến cô, mà chừng nào tôi chưa sang tên thì cũng chẳng liên quan gì đến Đường Chí Trung luôn!"
Mã Tiểu Lệ—mẹ Điềm Điềm—tức tối. Cô ta không ngờ chỉ vài ngày mà thái độ của bà già lại quay ngoắt 180 độ như vậy.
Gã em họ luật sư nháy mắt với cô ta, rồi ôn tồn nói với bà Triệu: "Dì à, dì không hiểu luật rồi. Lời hứa miệng cũng có giá trị pháp lý đấy. Cháu là luật sư làm chứng, hôm đó dì đã đồng ý, coi như thỏa thuận đã lập. Nếu dì lật lọng, ra tòa cháu làm chứng thì thẩm phán vẫn phán thế thôi. Bọn cháu dắt Điềm Điềm đi, các cô vẫn phải gửi tiền cấp dưỡng hằng tháng. Nửa cái nhà này chúng cháu đòi là vì tương lai của Điềm Điềm, chứ không phải cho riêng ai cả..."
Đường Chí Trung nghe thấy họ định dắt con đi thì cuống quýt: "Mẹ ơi, Điềm Điềm là mạng sống của con, không thể để họ mang đi. Hay là... mình bán nhà chia tiền cho họ đi mẹ?"
"Anh câm miệng!" Bà Triệu lườm đứa con trai nhu nhược, "Anh cuống cái gì? Anh hỏi xem Điềm Điềm có muốn đi theo họ không?"
Mã Tiểu Lệ biết con nhỏ là điểm yếu của Chí Trung, liền xông tới: "Điềm Điềm, theo mẹ đi ngay!"
Điềm Điềm đã hơn một năm không gặp mẹ nên sớm đã quên sạch. Cô bé sợ hãi rúc vào lòng ba, khóc lóc lắc đầu: "Con không đi, con ở với ba và bà nội!"
Mã Tiểu Lệ định xông lên giành con thì Tô Tiếu Tiếu xuất hiện đúng lúc.
"Ồ, dì Triệu, hôm nay nhà mình đông vui thế? Hai vị này là..."
Thấy Tô Tiếu Tiếu, bà Triệu vững tâm hẳn: "Không là ai cả, chỉ là hạng đàn bà bỏ chồng bỏ con thôi. Cháu đến có việc gì không?"
Tô Tiếu Tiếu nháy mắt với bà, nắm lấy tay bà rồi nói: "Dạ, dạo này nhà cháu có chút việc cần xoay xở gấp, nên cháu sang hỏi xem số tiền 3.000 tệ dì nợ cháu bao giờ thì trả được ạ?"
Bà Triệu: "Cái gì?!" Đường Chí Trung: "Cái gì?!" Mã Tiểu Lệ cũng hét lên: "Cái gì?!"
Tô Tiếu Tiếu lại bóp nhẹ tay bà Triệu ra hiệu phối hợp, rồi cô bước tới trước mặt Đường Chí Trung: "Mẹ anh chưa nói với anh chuyện nợ tôi 3.000 tệ à?"
Chí Trung ngơ ngác lắc đầu.
Tô Tiếu Tiếu vỗ trán: "Suýt quên, lúc đó anh còn đang đi nông thôn mà." Cô quay sang bà Triệu: "Thế dì cũng chưa nói với con trai là dì đã thế chấp căn nhà này cho cháu rồi à?"
"CÁI GÌ?!!" "CÁI GÌ?!!"
Lần này Đường Chí Trung và Mã Tiểu Lệ đồng thanh hét lên. Bà Triệu đã hiểu ý của Tô Tiếu Tiếu, lập tức phối hợp diễn sâu: "Cô không đòi nên tôi cũng quên khuấy mất, có nhớ mà nói với chúng nó đâu. Cô nhìn hoàn cảnh nhà tôi đấy, đào đâu ra tiền trả? Cái nhà rách này cô thích thì cứ lấy đi! Ai cũng muốn đến cướp nhà tôi, cô lấy đi cho ba bà cháu tôi ra đường ở luôn cho rảnh nợ!"
Tô Tiếu Tiếu quay sang nhìn Mã Tiểu Lệ từ đầu đến chân, mỉm cười đầy "vô hại": "Xem cô diện đồ sáng loáng thế này, chắc là sống khá giả lắm."
Cô nghiêng đầu nói với Đường Chí Trung: "Theo lý mà nói, món nợ này phát sinh trước khi hai người ly hôn. Mẹ anh vay tiền để lo cho anh cưới vợ. Vậy nên dù đã ly hôn, vợ cũ của anh vẫn phải gánh một nửa khoản nợ này. Nhà anh không có tiền trả, tôi đành phải tìm cô ta đòi một nửa vậy, đúng không nhỉ?"
