Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 398
Cập nhật lúc: 30/04/2026 23:42
Mãi đến khi Tiểu Trụ T.ử hứa sẽ đi cùng, cô bé mới miễn cưỡng đồng ý.
Cơm Nắm đi tới, xoay quanh Tiểu Bánh Bao nhìn trái ngó phải, bóp cái cằm núng nính thịt của em một hồi lâu, vẫn chẳng thấy thằng bé này có nét gì giống người sắp lên ti vi cả. Diễn viên nhí trên ti vi toàn là mấy đứa vừa gầy vừa cao, nghe nói lên hình như thế mới đẹp. Tiểu Bánh Trôi thì kiểu gì cũng xinh rồi, nhưng Tiểu Bánh Bao đúng nghĩa là một "cục thịt" di động mà. Từ hồi chạy bộ theo các anh, thằng bé lại càng thêm phần "đầm" người.
"Dì Nhã Lệ ơi, Tiểu Bánh Trôi nhà mình thì không vấn đề gì, nhưng cháu chưa thấy diễn viên nhí nào kiểu như Tiểu Bánh Bao trên ti vi bao giờ cả. Liệu em ấy có được chọn không cô? Nhỡ đâu vị đạo diễn gì đó của cô chọn Tiểu Bánh Trôi mà bỏ Tiểu Bánh Bao, thì thằng nhóc này chẳng khóc nhè à?"
Tiểu Bánh Bao hậm hực gạt tay anh cả ra: "Cháu không có khóc đâu nhá! Anh cả sao anh lại nói thế, cháu giỏi thế này cơ mà, chú đạo diễn mà không chọn cháu thì là do chú ấy mắt kém thôi!"
Cơm Nắm vò rối mái tóc của em: "Ồ, 'cục thịt' nhà mình mà cũng biết thế nào là mắt kém cơ à? Thế thì em phải thể hiện cho tốt vào để chú đạo diễn chọn, đừng có làm mất mặt nhà mình đấy nhé."
Tiểu Bánh Bao hừ hừ: "Cháu không làm mất mặt đâu. Dì Nhã Lệ cứ yên tâm, cháu là Tiểu Bánh Bao người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở mà, đạo diễn của dì chắc chắn sẽ thích cháu cho xem." Tiểu Bánh Bao nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, năm cái "hố thịt" trên mu bàn tay đều đang gồng sức.
Nhã Lệ cực kỳ thích Tiểu Bánh Bao, thằng bé chính là kiểu trẻ con cực kỳ có duyên với khán giả mà đạo diễn nhắc tới, thế nên ai cũng thích trêu cậu nhóc: "Được rồi, dì Nhã Lệ chờ xem biểu hiện của con nhé."
Tiểu Bánh Bao gật đầu thật mạnh: "Vâng ạ!"
Cuối cùng là cả năm củ cải nhỏ đều kéo nhau theo Nhã Lệ đến đoàn phim.
Tiểu Trụ T.ử muốn đi theo để giúp Nhã Lệ trông chừng các em, cộng thêm việc Tiểu Bánh Trôi sợ người lạ nên cậu phải ở bên cạnh.
Cơm Nắm thì đang rảnh nên muốn đi xem đoàn phim rốt cuộc trông như thế nào. Vì mọi người đều đi, nên Tiểu Đậu Bao đương nhiên cũng không thể thiếu mặt. Cuối cùng, Nhã Lệ đành dẫn theo một "đoàn tàu" trẻ con rầm rộ trở về đoàn phim.
Nhã Lệ vừa mới đặt chân vào đoàn phim, từ đằng xa đã nghe thấy tiếng đạo diễn đang mắng người: "Đúng là vô dụng hết chỗ nói! Cả nước bao nhiêu trẻ con như thế, tôi không tin là không tìm được một đứa đạt yêu cầu. Không được là không được, tìm đi! Tiếp tục đi tìm cho tôi! Tìm đến khi nào thấy đứa phù hợp mới thôi!"
Cậu trợ lý sắp khóc đến nơi: "Đạo diễn Trần, những đứa em có thể tìm được, mượn được, em đều lạy lục van xin đưa đến đây hết rồi. Em thực sự đã cố gắng hết sức rồi ạ."
Đạo diễn nổi trận lôi đình không phải chuyện đùa, các nhân viên có mặt tại hiện trường đều run cầm cập, không ai dám thở mạnh.
Đúng lúc này, Nhã Lệ dẫn theo một xâu trẻ con đi vào: "Đạo diễn Trần, em dẫn mấy đứa nhỏ nhà em đến cho anh xem thử đây, xem có hợp mắt anh không?"
Đạo diễn Trần nghe tiếng nhìn về phía Nhã Lệ. Thấy bên cạnh cô là hai cậu thiếu niên cao gần bằng cô, ông tưởng cô đang đùa mình, cơn giận đang bốc lên định phát hỏa. Nhưng rồi đạo diễn Trần nhìn thấy trên lưng một cậu thiếu niên đang cõng một cô bé xinh xắn như b.úp bê bằng sứ. Cô bé buộc hai b.í.m tóc cao, đôi mắt to tròn đẹp đẽ đang tò mò chớp chớp nhìn ông.
Đạo diễn Trần kêu thầm một tiếng "Uây cha!", tim đập thình thịch, tay run run, ông giật mình đứng phắt dậy khỏi ghế. Sau đó, đạo diễn Trần lại thấy từ sau lưng cậu thiếu niên kia bước ra thêm hai cậu bé nữa. Một cậu tầm bảy tám tuổi, cũng cực kỳ tinh xảo đẹp trai, cậu bé ấy đang dắt tay một cậu nhóc mập mạp tầm năm sáu tuổi nhìn rất oai vệ—— cậu nhóc mập mạp môi đỏ răng trắng, trông cực kỳ đáng yêu, cũng đang nheo đôi mắt đẹp tò mò nhìn ông. Vẻ ngoài của cậu nhóc này vô cùng lấy lòng người khác, chẳng ai có thể ghét nổi một đứa trẻ như thế này cả. Cậu bé này sinh ra chính là để minh họa cho ba chữ "duyên khán giả" mà! Đạo diễn Trần lại kêu lên một tiếng "Uây cha!", đây chính là người mà ông đang khổ công tìm kiếm bấy lâu nay đây rồi!
Đạo diễn Trần không thể ngồi yên được nữa, ông chạy bước nhỏ tới trước mặt Tiểu Bánh Bao rồi ngồi thụp xuống. Đôi bàn tay ông run rẩy, muốn chạm vào nhóc tỳ nhưng lại không dám, vì sợ làm thằng bé hoảng. Ông cố gắng hạ giọng thật nhẹ nhàng, hỏi: "Này cháu nhỏ, cháu tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Đạo diễn Trần đầy mong đợi, thằng bé biết nói thì tốt nhất, còn nếu nó không biết nói hay bị câm, ông cũng nhất định sẽ dùng rồi l.ồ.ng tiếng sau. Một đứa trẻ có duyên khán giả như thế này thực sự quá khó tìm.
Ai dè Tiểu Bánh Bao chẳng hề sợ người lạ chút nào. Cậu nhóc hơi ngẩng đầu, dõng dạc hỏi ngược lại: "Chú chính là chú đạo diễn ạ?"
Không chỉ phát âm rõ ràng, mà giọng nói còn hay thế nữa! Đạo diễn Trần vui sướng đến mức muốn xoay vòng vòng tại chỗ!
Ông không ngừng gật đầu: "Đúng đúng đúng, chú chính là đạo diễn đây."
Tiểu Bánh Bao chớp chớp mắt quan sát ông. Cậu nhóc không quên nhiệm vụ là phải thể hiện thật tốt cho đạo diễn hài lòng thì mới được ăn kem sô-cô-la ngon tuyệt. Tiểu Bánh Bao nhe tám chiếc răng sữa nhỏ xíu ra cười toe toét, bắt chước dáng vẻ chú bốn mắt chào hỏi mẹ lần đầu gặp mặt, cậu nhóc chìa bàn tay mũm mĩm của mình ra, lịch sự nói: "Chào chú đạo diễn ạ, cháu đã nghe danh chú từ lâu. Tên khai sinh của cháu là Hàn Thần, tên ở nhà là Tiểu Bánh Bao. Lần đầu gặp mặt, mong chú giúp đỡ nhiều hơn ạ."
