Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 402
Cập nhật lúc: 30/04/2026 23:43
Từ năm nay, Thủ đô đã xuất hiện thêm rất nhiều nơi bán quần áo may sẵn. Nhiều "con buôn" vận chuyển hàng từ miền Nam ra Bắc, bày bán la liệt lề đường, có loại còn được cho là "hàng xách tay" từ Cảng Thơm về. Số người cầm tem phiếu vải vào bách hóa mua đồ bắt đầu giảm đi, nhưng tình trạng cung không đủ cầu vẫn còn đó.
Tô Tiếu Tiếu nghĩ chuyến này về nhất định phải bàn với chị Lý Ngọc Phụng chuyện mở xưởng may.
Thành phố Đông sau này sẽ trở thành "công xưởng của thế giới", 60-70% quần áo may sẵn cả nước đều từ đó mà ra, tỉ lệ xuất khẩu cũng không hề thấp.
Làng họ Tô lại không xa thành phố Đông là bao, bố trí sớm một chút biết đâu lại chiếm được thị phần.
Tô Tiếu Tiếu không rõ Đại Bảo, Tiểu Bảo và Yêu Bảo giờ cao bao nhiêu, hai đứa cháu lớn chắc cũng sàn sàn tuổi Cơm Nắm, nên cô cứ theo kích cỡ của Cơm Nắm mà mua.
Yêu Bảo thì cứ theo cỡ của Tiểu Bánh Trôi cộng thêm một size là vừa, chứ nếu mua theo cỡ Tiểu Bánh Bao thì chắc chắn là quá rộng.
Gom góp tem phiếu vải bấy lâu nay mà tính ra mua cho mỗi người một bộ vẫn không đủ, chắc phải tìm lúc nào đó ra chợ đen mua thêm.
May mà không bao lâu nữa chế độ tem phiếu sẽ bị bãi bỏ, chứ cứ mua đồ gì cũng phải dùng phiếu thế này đúng là phiền phức thật.
Vừa mua đồ bước ra khỏi trung tâm thương mại Thủ đô, Tô Tiếu Tiếu bỗng bắt gặp Dương Lâm đang đi cùng một đồng chí nữ!
Chuyện gì thế này?! Tô Tiếu Tiếu trợn tròn mắt, đến khi nhìn rõ dung mạo của người phụ nữ kia, miệng cô há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà. Đó chẳng phải là Giang Tuyết sao!
Không lẽ nào... hai người này có "biến"?
Dương Lâm đang nhìn Giang Tuyết đắm đuối, không biết đang nói gì, còn Giang Tuyết thì tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, thỉnh thoảng lại b.úng tàn vào thùng rác bên cạnh, ánh mắt hờ hững nhìn về phía trước, vẻ mặt có phần thiếu kiên nhẫn.
Tô Tiếu Tiếu đứng hơi xa, cô không bị cận nên nhìn rõ biểu cảm của họ nhưng không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện. Có vẻ như họ đàm phán không thành, Giang Tuyết dụi tắt điếu t.h.u.ố.c định bỏ đi, Dương Lâm đưa tay kéo vạt áo cô ấy lại, chỉ một thoáng rồi lại buông ra.
Giang Tuyết như một nữ hoàng khẽ liếc nhìn anh ta một cái, nói gì đó rồi quay người rời đi.
Chỉ vài phút ngắn ngủi qua lại, trong đầu Tô Tiếu Tiếu đã tự biên tự diễn xong một vở kịch: "Mọt sách si tình theo đuổi đại tiểu thư kiêu kỳ nhưng bị từ chối phũ phàng".
Tô Tiếu Tiếu suy nghĩ một chút, đợi đến khi bóng dáng Giang Tuyết biến mất, cô mới tiến lại gần gọi một tiếng: "Anh Dương Lâm."
Dương Lâm bị cô làm cho giật mình, ánh mắt luyến tiếc còn chưa kịp thu hồi đã bị Tô Tiếu Tiếu tóm gọn, khiến cô càng khẳng định thêm suy đoán của mình.
"Vừa rồi là Giang Tuyết đúng không anh?" Tô Tiếu Tiếu dùng câu khẳng định.
Giang Tuyết và Hàn Thành lớn lên cùng một con ngõ, lại là bạn học, nên Tô Tiếu Tiếu biết Giang Tuyết cũng không có gì lạ. Dương Lâm cười khổ, gật đầu: "Là cô ấy, em nghe thấy hết rồi à?"
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: "Em đứng xa lắm, chỉ nhìn thấy bóng dáng thôi chứ không nghe thấy gì. Em cũng không có ý tò mò đời tư của anh đâu, chỉ thuận miệng hỏi thôi, anh đừng để tâm."
Dù lúc này trong lòng đang có hàng trăm "con kiến tò mò" c.ắ.n rứt đến ngứa ngáy, cô cũng không thể biểu hiện ra ngoài được.
Dương Lâm lắc đầu, tự giễu: "Như em thấy đấy, anh công khai tỏ tình nhưng bị người ta từ chối rồi."
Tô Tiếu Tiếu lòng sáng như gương, thầm nhủ "quả nhiên là vậy", nhưng cũng không truy hỏi thêm mà an ủi: "Mắt nhìn của Giang Tuyết cao lắm, nếu không cô ấy cũng chẳng độc thân đến tận giờ. Duyên phận là thứ không thể cưỡng cầu, cái gì của anh thì sớm muộn cũng sẽ đến thôi."
Dương Lâm tự cười nhạo mình: "Anh còn định vì cô ấy mà lên Thủ đô học cao học, nhưng người ta căn bản chẳng quan tâm. Anh có phải là rất ngốc không?"
Ơ? Ngốc thật, nhưng Tô Tiếu Tiếu có thể nói thẳng thế không? Đương nhiên là không! Mà sao Dương Lâm lại kể với cô nhiều thế, cô đâu có muốn biết chi tiết vậy đâu.
Tô Tiếu Tiếu không muốn làm "chuyên gia tư vấn tâm lý" chút nào, chỉ là sau "vụ án góa phụ họ Lưu" ở làng họ Tô, Dương Lâm cực kỳ tin tưởng cô, hay đúng hơn là tin tưởng cả nhà Tô Tiếu Tiếu.
Cô cũng biết để một "khúc gỗ" như Dương Lâm biết yêu đương là chuyện hiếm có thế nào, nhưng đúng là chuyện tình cảm không thể ép buộc.
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: "Không ngốc đâu anh. Anh đã nỗ lực hết mình để cho bản thân một câu trả lời, đó là có trách nhiệm với cuộc đời mình. Được là cái may, không được là cái mệnh, ít nhất là không còn gì hối tiếc nữa, đúng không?"
Dương Lâm nghe xong liền gật đầu: "Em nói thế anh thấy nhẹ lòng hơn nhiều. Dù không phải vì cô ấy thì việc vào Đại học Thủ đô cũng là ước mơ của anh, anh còn phải cảm ơn cô ấy đã cho anh động lực."
Tô Tiếu Tiếu không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, giơ giơ mấy túi đồ trên tay: "Hơi nặng, anh có phiền xách giúp em một tay không?"
Cái anh chàng thật thà này chỉ "ồ ồ" hai tiếng rồi đón lấy phần lớn đồ đạc trong tay cô.
"Vậy việc của anh coi như xong rồi chứ?" Tô Tiếu Tiếu hỏi thêm.
Dương Lâm cười tự giễu: "Coi như xong rồi. Nếu mua được vé anh định tối nay về Thượng Hải luôn, không đợi mọi người nữa."
Dương Lâm thực sự không muốn phải gượng cười, anh muốn một mình yên tĩnh trên tàu hỏa.
Tô Tiếu Tiếu cũng thấu hiểu, gật đầu: "Cũng tốt, vậy phiền anh về nói với hai cụ một tiếng, bọn em sẽ sang thăm sau."
Dương Lâm gật đầu: "Được."
...
Dương Lâm mua vé tàu tối hôm đó rồi đi luôn. Đám trẻ cảm thấy rất đột ngột, vốn đã bảo là đi cùng nhau, sao tự nhiên cậu lại đi trước?
