Xuyên Về Thập Niên 70: Mỹ Nhân Ngọt Ngào Gả Cho Sĩ Quan Quân Đội Vô Sinh - Chương 559: Nhập Gia Phả

Cập nhật lúc: 27/04/2026 01:10

Dù sao thì trâu già cũng không thể cày bừa kiểu đó được!

Hỏng rồi thì biết làm sao?

Chồng mình thì mình xót.

“Xào rau nhanh lắm.”

“Vậy anh phụ em một tay.”

“Được.”

Hai vợ chồng cùng nhau chuẩn bị bữa tối trong bếp.

Tiểu Mãn, Tiểu Viên ở ngoài sân cầm một cây gậy thẳng tắp múa may quay cuồng.

“Xem chiêu của ta đây.”

Tiểu Viên vung cây gậy trong tay ra, Tiểu Mãn trực tiếp giáng một gậy xuống chặn đứng.

“Tới đây, tới đây.”

Tiểu Mãn nhìn chiêu thức yếu xìu của em trai mình, trong mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ.

Tiểu Viên không thể tin nổi nhìn cây gậy trong tay mình.

Anh trai cậu bé lợi hại quá, thoắt cái đã phá giải được chiêu thức của cậu bé rồi.

“Anh hai! Anh lợi hại quá đi!”

Tiểu Mãn: “.......”

Toàn nhờ sức mạnh cả thôi.

Nhưng ánh mắt sùng bái của Tiểu Viên đối với Tiểu Mãn mà nói thì vô cùng hữu dụng.

Tiểu Mãn hất cằm, kiêu ngạo nhìn em trai mình.

“Anh là anh hai mà lị.”

“Đúng! Anh hai là lợi hại nhất.”

Tiểu Mãn thấy em trai dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười đắc ý.

Sau đó chỉnh lại quần áo xộc xệch trên người, vẻ mặt đầy tự hào.

“Khụ, em tinh mắt đấy.”

“Em yên tâm, anh hai sẽ bảo vệ em cả đời!”

“Vâng!”

Ông nội Chu, Bà nội Chu ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, vui vẻ nhìn hai đứa chắt vui đùa.

Hai anh em này ngày nào cũng có thể diễn một vở kịch lớn.

Thật sự là đặc sắc, quá đặc sắc!

“Ăn cơm thôi!”

Hứa Thanh Lạc gọi một tiếng, Tiểu Mãn, Tiểu Viên lập tức chạy đến bên cạnh Ông nội Chu, Bà nội Chu, dắt hai vị trưởng bối vào nhà ăn cơm.

“Oa! Toàn là thịt!”

Tiểu Mãn, Tiểu Viên thích nhất là ngày lễ, đặc biệt là những ngày lễ cần phải cúng thần.

Bởi vì thịt dùng để cúng thần, cuối cùng đều chui vào bụng hai cậu bé.

“Ăn nhiều một chút.”

“Chiều mai chúng ta sẽ về Kinh Đô.”

“Vâng! Con nhớ ông bà nội và em gái rồi.”

“Con cũng nhớ rồi.”

Tuy Tiểu Mãn, Tiểu Viên chơi ở quê rất vui, ngày nào cũng có thể xuống sông bắt cá, lên núi săn thú.

Nhưng hai cậu bé càng muốn cả nhà ở bên nhau hơn.

“Ông bà nội và em gái chắc chắn cũng nhớ các con rồi.”

“Em gái không tìm thấy chúng ta, sẽ khóc nhè đấy.”

Tiểu Mãn, Tiểu Viên vừa nghĩ đến dáng vẻ nước mắt lưng tròng của em gái nhà mình, lập tức cảm thấy cái đùi gà trên tay chẳng còn thơm ngon nữa.

Vừa nhắc đến Tiểu Ngư Nhi, Chu Duật Hành và Hứa Thanh Lạc trong lòng cũng không nhịn được mà nhớ nhung cô con gái rượu.

Cũng không biết sau khi bọn họ đi, Tiểu Ngư Nhi có khóc hay không.

“Không sao đâu, đợi Tiểu Ngư Nhi lớn thêm chút nữa, sẽ đưa Tiểu Ngư Nhi về.”

Bà nội Chu vội vàng an ủi hai đứa chắt, Ông nội Chu cũng hùa theo lời Bà nội Chu.

“Đúng vậy, Tiểu Ngư Nhi lớn rồi cũng phải về ra mắt tổ tiên chứ.”

“Lần sau sẽ đưa Tiểu Ngư Nhi theo.”

Ông nội Chu hiền từ xoa đầu hai đứa trẻ, Tiểu Mãn, Tiểu Viên nghe thấy lời ông cố nói lập tức mỉm cười.

“Ông cố ơi, con nghe ông trưởng thôn nói về từ đường.”

“Đó là cái gì vậy ạ?”

Tiểu Mãn, Tiểu Viên tò mò nhìn Ông nội Chu.

Hôm qua trưởng thôn đến nhà tìm Ông nội Chu trò chuyện, có nhắc với Ông nội Chu chuyện cho Tiểu Mãn, Tiểu Viên nhập từ đường.

“Người trong ngôi làng này đều chung một ông tổ.”

“Chung một ông tổ thì chung một từ đường.”

“Oa! Lợi hại quá!”

Tiểu Mãn, Tiểu Viên nghe nói người trong cả làng đều chung một ông tổ.

Lập tức bị chấn động.

Nhiều người như vậy! Đều là một ông tổ!

Ông tổ này hai cậu bé cũng muốn làm nha!

Ông nội Chu: “.......”

Đúng là nghịch thiên mà!

“Các con cũng là người của ngôi làng này, cho nên phải cho các con nhập từ đường.”

“Thật ạ? Em gái cũng phải nhập từ đường đúng không ạ?”

Tiểu Mãn tò mò hỏi, trong mắt tràn đầy vẻ mờ mịt và tò mò.

Ông nội Chu nhìn ánh mắt của Tiểu Mãn, nhất thời cũng không biết Tiểu Mãn là cố ý hay vô tình.

“Nhập từ đường là con trai mới được.”

“Tại sao ạ? Em gái không phải là người nhà chúng ta sao?”

“Người một nhà thì phải ở cùng nhau chứ ạ.”

“Đúng vậy, đúng vậy, anh hai nói đúng.”

Tiểu Mãn, Tiểu Viên thi nhau nhìn Ông nội Chu, Ông nội Chu bối rối quay đầu sang nhìn Bà nội Chu.

Bà nội Chu chẳng thèm để ý đến ông.

Vĩ nhân đều nói nam nữ bình đẳng rồi, bà cảm thấy hai đứa chắt của bà nói chẳng sai chút nào!

“Ông cố biết rồi.”

“Ông cố ơi, ông đúng là lợi hại nhất thiên hạ.”

Tiểu Mãn vui vẻ ôm lấy cánh tay Ông nội Chu, Tiểu Viên cũng sáp lại cùng anh trai khen ngợi ông cố nhà mình.

Ông nội Chu nghe thấy lời hai đứa chắt, lập tức ngồi thẳng người, trong mắt tràn đầy mong đợi hỏi lại.

“Khụ! Thật hay giả thế?”

“Thật ạ! Thật sự là lợi hại nhất thiên hạ!”

“Là ông cố lợi hại nhất thiên hạ của ba anh em chúng con!”

Ông nội Chu nghe thấy lời hai đứa trẻ, lập tức cười ha hả.

Thầm nghĩ ăn cơm xong phải gọi trưởng thôn sang nói chuyện đàng hoàng về việc nhập từ đường.

Chu Duật Hành và Hứa Thanh Lạc nhìn hai cậu con trai phối hợp ăn ý, đồng thời nhướng mày, cười mà không nói gì tiếp tục ăn cơm.

Ăn cơm xong, trưởng thôn đến nhà, bàn bạc với Ông nội Chu chuyện ghi tên vào gia phả.

Trưởng thôn nghe nói phải ghi tên một bé gái vào gia phả, nhất thời sững sờ không phản ứng kịp.

Chuyện ghi tên bé gái vào gia phả này, đúng là chuyện chưa từng có!

Huống hồ bé gái này người còn không có ở trong làng, ngay cả bóng dáng đứa trẻ cũng chẳng thấy đâu.

“Chú Chu, chuyện này liệu có không hợp quy củ không?”

“Vĩ nhân đã nói nam nữ bình đẳng rồi.”

“Sao nào, chắt gái nhà tôi còn không xứng sao?”

Trưởng thôn nghe Ông nội Chu nói vậy lập tức toát mồ hôi hột.

Đó chính là chắt gái của tướng quân khai quốc đấy, ai dám nói không xứng chứ!

Bây giờ trong thành phố và trong làng có thể nhận được sự hỗ trợ ưu tiên phát triển của nhà nước.

Toàn bộ đều nhờ vào cống hiến của Ông nội Chu và Cha Chu.

Chắt gái và cháu gái của hai người này mà nói không xứng, thì chẳng có ai xứng đáng hơn nữa!

Chẳng phải chỉ là ghi tên vào gia phả thôi sao, đâu phải chuyện gì to tát!

“Chú Chu nói đùa rồi.”

“Chắt gái của chú Chu đương nhiên là bé gái tốt nhất rồi.”

Ông nội Chu nghe thấy lời trưởng thôn, trong mắt tràn đầy vẻ hài lòng.

Thế mới đúng chứ, cô chắt gái nhỏ nhà ông chính là bé gái tốt nhất.

“Vậy chuyện ghi tên vào gia phả?”

“Chú Chu quyết định là được.”

“Ừ, vậy sáng mai mở cửa từ đường đi.”

“Buổi chiều cả nhà chúng tôi phải đi rồi.”

“Vâng, nghe theo chú Chu.”

Trưởng thôn rời đi lập tức đi chuẩn bị chuyện mở cửa từ đường vào ngày mai.

Khi người trong làng ngày hôm sau biết được chuyện phải ghi tên một bé gái vào gia phả, thi nhau bàn tán xôn xao.

“Ghi tên bé gái vào gia phả á?”

“Chuyện này mà nói ra ngoài chắc cười c.h.ế.t người ta mất.”

“Mau ngậm miệng lại đi, đó là chắt gái của chú Chu đấy.”

“Ông nội ruột của người ta là Tổng tư lệnh Kinh Đô đấy.”

“Thì cũng là bé gái thôi mà.”

“Bé gái thì sao nào?”

“Bé gái nhà bà mà có thân thế này, thì cũng được ghi tên vào gia phả thôi!”

“Trong làng nhờ có nhà chú Chu mới được ưu tiên phát triển, vừa xây nhà máy vừa làm đường.”

“Sao bà không nói nhà mình nhận được bao nhiêu lợi ích đi?”

“Bây giờ còn giở trò ăn cháo đá bát à?”

“Tôi nhổ vào! Đồ không biết xấu hổ nhà bà.”

Các bà thím trong làng nhanh ch.óng chia thành hai phe, sáng sớm đã cãi nhau ỏm tỏi dưới gốc cây đầu làng.

Vợ trưởng thôn nghe thấy mọi người đang cãi nhau lập tức tiến lên can ngăn.

Ra lệnh nếu còn nói những lời không nên nói nữa, thì lên ủy ban thôn mà nói chuyện đàng hoàng.

Một cuộc chiến không khói s.ú.n.g lặng lẽ kết thúc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.