Xuyên Về Thập Niên 70: Nẫng Không Gian Của Thứ Muội Rồi Nằm Ươn - Chương 460: Đi Một Chuyến Tới Trấn Nhỏ

Cập nhật lúc: 16/04/2026 12:07

Dù không trúng mục tiêu, nhưng lực đạo xuất ra quả thực rất lớn.

Cậu nhóc mập mạp lộ vẻ mặt nuối tiếc, thở hồng hộc chạy tới, rút cây đinh ba vướng trên bụi gai ra, rồi lại phóng nhanh đuổi theo con gà rừng.

Chỉ chốc lát sau, cậu nhóc lại thở dốc chạy về.

"Mẹ, gà rừng chạy mất rồi." Dù có chút tiếc nuối nhưng cậu nhóc không hề ủ rũ.

Nghĩ lại, đây có lẽ chỉ là một trong vô số lần đi săn thất bại của cậu mà thôi.

Tô Tĩnh Thư khẽ lắc đầu. Tốc độ của đứa trẻ này quá chậm, lực tay tuy mạnh nhưng hạ bàn lại không vững, có thể nói cậu nhóc mập này hiện đang ở trạng thái văn dốt võ dát.

Vài lần săn thú tiếp theo cũng vậy.

Lần nào phi đinh ba cũng trượt, bận rộn cả nửa buổi sáng, đừng nói là gà rừng hay thỏ hoang, đến một sợi lông cũng chẳng săn được.

"Ngày thường con toàn đi săn như thế này sao?"

Độ chính xác tồi tệ như vậy lại còn thích dùng binh khí lớn cồng kềnh. Người nhỏ như thế, nếu làm cho một cây cung nhỏ, hôm nay nói không chừng đã có thể b.ắ.n được con thỏ rồi.

Nữ thợ săn này, hẳn là một người không biết cách dạy dỗ.

"Mẹ, bình thường mẹ chẳng phải cũng đi săn như vậy sao?"

Tô Tĩnh Thư tức thì ngẩn người, trách sao nhà họ lại nghèo rớt mồng tơi đến vậy, không c.h.ế.t đói quả thực là do ông trời phù hộ.

"Con lăn về nhà đi, trước tiên sửa lại cái cửa cho t.ử tế, đừng đi theo ta nữa." Tô Tĩnh Thư nhạt giọng phân phó, cô đã hết kiên nhẫn nhìn đứa trẻ này chơi đùa.

Thân hình cô khẽ động, liền v.út đi như bay về phía ngọn núi lớn.

Một lúc lâu sau, sau lưng cô là một chiếc gùi, bên trong chứa mười mấy con gà rừng và thỏ hoang.

Cô lại xoay người, lao nhanh về phía chân núi.

Trong không gian của Tô Tĩnh Thư có vàng ròng, có bạc nén, có châu báu, nhưng lại chẳng có bạc vụn hay tiền đồng nào. Hôm nay phải nhân lúc còn sớm đi một chuyến đến thị trấn xem sao.

Căn cứ vào ký ức của nguyên chủ, cô lật qua hai ngọn núi ở phía bên kia.

Hai canh giờ trôi qua, Tô Tĩnh Thư đứng trên đỉnh núi cao, phóng tầm mắt nhìn xuống những thửa ruộng bậc thang mênh m.ô.n.g bát ngát, lác đác xen kẽ là không ít thôn trang và nhà cửa.

Nghĩ đến việc sở hữu một mảnh ruộng tốt lớn như vậy, chắc hẳn đều là hương thân địa chủ, còn người cày cấy đều là tá điền mà thôi.

Đáng tiếc nhiều đất đai như vậy, lại chẳng có lấy một sào thuộc về nhà họ.

Một con đường mòn không quá rộng kéo dài về phía trước, đại khái là dẫn đến thị trấn. Thường ngày, nữ thợ săn muốn ra trấn bán con mồi, gần như đều phải xuất phát từ nửa đêm.

Như vậy mới có thể đến trấn vào lúc sáng sớm.

Đường chính ở nông thôn cũng chẳng khác gì con đường đất gập ghềnh ở thôn Đại Lương thuở ban đầu. Trên đường thỉnh thoảng có người đẩy xe bò, bên trên chở đầy lương thực, rau xanh, đặc sản vùng núi hoặc là củi lửa.

Phần lớn dân làng đều rất nghèo, có thể ăn no mặc ấm đã là điều không tồi, làm chút buôn bán nhỏ cũng chỉ để đổi lấy chút dầu muối cho gia đình.

Tô Tĩnh Thư đã rời khỏi Đại Phong triều mười năm, cô rất muốn biết thế giới hiện tại đã biến đổi ra sao.

Hơn nữa, nơi này cách kinh đô bao xa?

Lại đi thêm chừng một canh giờ nữa, cô mới tới được trấn trên.

Thị trấn này mang vẻ cổ kính, đường phố sầm uất được lát những phiến đá xanh lớn, nhà cửa trông cũng khá tề chỉnh.

Cùng với đó là hàng loạt cửa hiệu, quán ăn, t.ửu lâu san sát hai bên đường. Những kẻ có tiền có thế cũng không ít, bước đi trên phố ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, không ôm gà chọi thì cũng dắt ch.ó đi dạo.

Còn có một vài tiểu thư khuê các, mặt che lụa mỏng hoặc dùng quạt che nửa mặt, đi đứng cẩn trọng, nói năng nhỏ nhẹ, cười không lộ răng.

Đã quen với nhịp sống hiện đại, nơi này khiến cô có chút không vui, chính là vì địa vị của người phụ nữ quá thấp.

Ngược lại, nông phụ lại có phần tự do hơn, họ có thể lớn tiếng rao hàng, có thể bày sạp buôn bán nhỏ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tô Tĩnh Thư quả thực có chút chưa thích ứng kịp.

Kinh đô phồn hoa còn hơn thế này gấp bội. Dùng câu nói hiện đại mà ví von thì, ném một viên gạch trúng mười người, e rằng có đến tám người là hoàng thân quốc thích.

Với thân phận bình dân hiện tại của cô, muốn bước chân vào kinh đô.

E rằng sẽ khó như lên trời.

Huống hồ ở nhà còn có một gã thư sinh ốm yếu, lại chẳng đồng lòng với cô.

Nghĩ ngợi một hồi, cô tính xem có thể về đ.á.n.h cho gã đàn ông đó một trận rồi hòa ly hay không, sau đó rời khỏi nơi này đi làm chút buôn bán nhỏ, xây dựng mạng lưới quan hệ.

Tô Tĩnh Thư mặt không cảm xúc đeo gùi con mồi, đi thẳng đến t.ửu lâu lớn nhất thị trấn. Vừa bước vào, tiểu nhị đã tươi cười đón tiếp.

"Hứa nương t.ử, đã một thời gian không gặp, hôm nay tỷ mang đến con mồi gì thế?"

Tiểu nhị thầm thấy kỳ lạ. Hứa nương t.ử vốn to béo, thô lỗ nay trông lại có vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng hơn không ít.

Người cũng bớt đi cái vẻ cứng nhắc như trước kia.

Và rốt cuộc đã không còn ồn ào, lớn tiếng nữa.

Hóa ra là chỗ quen biết, Tô Tĩnh Thư cũng khẽ thở phào, như vậy sẽ đỡ phải giới thiệu nhiều lời.

"Ừm, bốn con gà rừng, sáu con thỏ hoang, có thể nhận hết không?"

"Nhận, nhận hết chứ."

Chưởng quỹ đang đứng trong quầy lúc này cũng bước tới. Khi thấy Tô Tĩnh Thư mở nắp gùi, mấy con gà rừng và thỏ hoang béo ngậy khiến ông mặt mày hớn hở.

"Lâu rồi không gặp, hóa ra Hứa nương t.ử đi tích trữ con mồi đấy à. Chà, toàn là hàng tươi sống cả." Nhìn thấy tình trạng con mồi, chưởng quỹ càng thêm hài lòng.

Tửu lâu của ông rất lớn, chưa bao giờ sợ dư thừa con mồi.

Giao dịch với người nhà họ Hứa bao năm nay, biết họ thật thà nên ông cũng không chèn ép giá.

Vốn dĩ là hai mươi văn một con thú nhỏ, nay ông tăng lên hai mươi lăm văn tiền. Thấy Tô Tĩnh Thư đang đếm tiền đồng, chưởng quỹ nói tiếp: "Sau này có hàng tươi ngon thế này mang đến, vẫn cứ tính giá này nhé."

"Cảm ơn Vương chưởng quỹ!" Đếm đủ tiền, Tô Tĩnh Thư tùy ý cất vào trong n.g.ự.c rồi bước ra ngoài.

Vất vả nửa ngày mới kiếm được hai trăm năm mươi văn tiền. Nói thật, sự cần cù của thợ săn quả là quá rẻ mạt. Nếu có Chu Trường Bách ở đây thì tốt rồi, bọn họ có thể cân nhắc việc tự mở một t.ửu lâu.

Chẳng cần màng đến người nhà họ Tô ra sao, cả gia đình bình yên sống qua ngày ở thị trấn hẻo lánh này thật tốt biết bao.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Tô Tĩnh Thư lại chùng xuống.

Ba mươi năm gắn bó, cái tên của người đàn ông ấy đã khắc sâu vào xương tủy cô. Nhìn lên bầu trời xanh thẳm, khóe mắt cô hơi cay cay.

Những ngày tháng không có anh, quả thực vô cùng gian nan.

Tô Tĩnh Thư ủ rũ bước vào cửa hàng tạp hóa, nhìn thấy những chiếc bát sứ màu nâu thô kệch, cô không do dự mà mua luôn mười cái.

Vậy mà, cái bát sứ thô ráp thế này cũng có giá tận ba văn tiền một cái.

Gạo trong tiệm lương thực cũng chẳng hề trắng trẻo, thậm chí do công nghệ xay xát thô sơ, phần lớn gạo vẫn còn lẫn cám vụn.

Đây là loại gạo dành cho người nghèo.

Gạo trắng xát kỹ thường có giá đắt c.ắ.t c.ổ, chỉ cung cấp cho nhà giàu.

Trong không gian của cô gạo trắng bột mì không thiếu. Có lẽ vì đã chịu đủ cái khổ thiếu thốn lương thực ở những năm 70, nên dù là cô hay Chu Trường Bách, đều có thói quen tích trữ vô số vật tư trong không gian.

Sao lại nhớ đến người đó nữa rồi!

Tô Tĩnh Thư ngẩn người đứng trước một bao gạo lứt. Chủ quán tưởng cô không mua nổi, liền đứng bên cạnh thúc giục: "Vị nương t.ử này, có mua gạo không đấy!"

Giọng điệu chủ quán không mặn không nhạt, thậm chí còn mang theo chút khinh khỉnh.

Gạo ở đây bán khá rẻ, một đấu gạo chỉ có bốn văn tiền.

"Mua, cân cho tôi hai đấu!" Chút lương thực này mua về cũng chỉ để che mắt người ngoài mà thôi.

Còn muối ăn, bỏ đi, toàn là hạt to đắng chát không thể nuốt nổi, đã thế giá lại còn đắt muốn rơi nước mắt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 70: Nẫng Không Gian Của Thứ Muội Rồi Nằm Ươn - Chương 460: Chương 460: Đi Một Chuyến Tới Trấn Nhỏ | MonkeyD