Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 197: Con Tin

Cập nhật lúc: 11/02/2026 22:03

Kẻ c.ắ.n m.ô.n.g Địch Á Đông, tự nhiên chính là Cherry.

Diệp Đàn chính là cha mẹ nuôi cơm áo của Cherry, nó còn phải trông cậy vào đồ ăn ngon trong tay Diệp Đàn, dám động đến cha mẹ nuôi cơm áo của Cherry nó, thì Địch Á Đông chính là kẻ thù của nó, không c.ắ.n hắn thì c.ắ.n ai?

“Á —” Địch Á Đông đau đớn hét lớn: “Súc sinh, nhả ra, mày nhả ra cho tao!”

Nói rồi, con d.a.o trong tay liền vung về phía Cherry.

Đồ ăn Diệp Đàn để trong kho hệ thống, chất lượng tăng lên mấy bậc, Diệp Đàn giờ thỉnh thoảng còn cho Cherry uống một giọt Bách Niên Liễu Lộ, ăn nhiều đồ tốt như vậy, linh tính của Cherry tự nhiên tăng mạnh.

Thấy d.a.o của Địch Á Đông vung tới, Cherry lập tức nhả miệng nhảy lùi lại, sau đó di chuyển linh hoạt vài cái, chạy sang một bên, còn khinh thường lườm Địch Á Đông một cái.

Diệp Đàn nhân lúc Địch Á Đông vung d.a.o ra sau, tiến lên tung một cước, đá Địch Á Đông loạng choạng.

Thấy Địch Á Đông chỉ loạng choạng chứ không bị đá ngã, Diệp Đàn có chút không hài lòng xoay xoay cổ chân. Giờ thân thủ cô khôi phục cũng tàm tạm rồi, nhưng lực cổ chân rõ ràng vẫn còn hơi yếu.

Địch Á Đông khó khăn lắm mới đứng vững, mặt tức đến đỏ bừng, gã thực sự sắp tức điên rồi. Gã thế mà lại bị một con súc sinh khinh bỉ, quan trọng nhất là gã có thể cảm nhận được m.ô.n.g mình đau điếng, còn gió lùa lạnh toát.

Hàm răng sắc nhọn của Cherry c.ắ.n xuyên qua quần áo Địch Á Đông, c.ắ.n phập vào m.ô.n.g gã, sau đó gió lạnh theo lỗ thủng lùa vào, cảm giác đó gọi là thốn tận rốn!

“Diệp Đàn!” Địch Á Đông dù có ngốc đến đâu cũng nhìn ra được, con cáo này là do Diệp Đàn nuôi. Gã giận dữ hét lên với Diệp Đàn một tiếng, đồng thời trong lòng còn có chút kiêng dè Diệp Đàn, trước kia gã đã coi thường người phụ nữ này rồi!

Diệp Đàn nhướng mày, tên Địch Á Đông này thế mà biết tên cô, ồ đúng rồi, còn biết vị trí cụ thể cô ở, mấy cái này là nghe ngóng được từ đâu ra?

“Đồng chí Diệp, cẩn thận, hắn có d.a.o.” Tiểu Lưu ngã ở cách đó không xa không dậy nổi, ôm vết thương ở n.g.ự.c phải, nén đau hét lên với Diệp Đàn.

“Đã rõ.” Diệp Đàn đáp một tiếng, nhặt một cành cây dài dưới đất lên, tùy tiện múa một đường kiếm hoa, một chiêu kiếm chỉ thanh mang, đ.â.m thẳng về phía n.g.ự.c Địch Á Đông.

Địch Á Đông xuất thân đường phố, đ.á.n.h nhau ẩu đả với người ta cũng là dựa vào mười phần tàn nhẫn của bản thân, đâu đã từng thấy chiêu thức võ thuật bài bản thế này. Mới mấy chiêu đã bị Diệp Đàn ép cho luống cuống tay chân, trên người không biết đã trúng bao nhiêu đòn, ngay cả chỗ bị Cherry c.ắ.n trên m.ô.n.g cũng họa vô đơn chí, chưa kể con d.a.o quân dụng Thụy Sĩ trong tay mình còn suýt cắm vào đùi mình!

Không được, không thể tiếp tục thế này, trong lòng Địch Á Đông kinh hãi, không muốn dây dưa thêm nữa. Gã giờ vừa đau vừa lạnh, phải đ.á.n.h nhanh thắng nhanh mới được.

Hơn nữa sự việc khác với dự tính ban đầu của gã, gã vạn lần không ngờ tới mình lại bị một con cáo c.ắ.n m.ô.n.g, điều này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ chạy trốn của gã. Hơn nữa, trước kia gã đã đ.á.n.h giá thấp người phụ nữ Diệp Đàn này, tưởng rằng lần trước chỉ là do Diệp Đàn chiếm được tiên cơ mới giúp công an bắt được gã, nhưng giờ mới biết, trước kia gã đã sai lầm trầm trọng. Biết sớm thế này, gã quay lại tìm Diệp Đàn báo thù làm gì? Trực tiếp chạy trốn không thơm sao?

Giờ việc cấp bách là làm sao rời khỏi đây, Diệp Đàn gã không động vào được, nhưng gã cần một con tin!

Thế là, Địch Á Đông liền nhắm vào Tiểu Lưu!

Đối với ánh mắt này, Diệp Đàn và Tiểu Lưu lập tức hiểu ra. Diệp Đàn vội lách người, chắn trước mặt Tiểu Lưu, định một hơi đ.á.n.h rơi con d.a.o quân dụng Thụy Sĩ trong tay Địch Á Đông, dù sao tay không đoạt d.a.o, cô bây giờ vẫn chưa có sự tự tin này.

Nhưng Địch Á Đông không lao về phía Tiểu Lưu, mà lách người chạy về phía hậu viện của điểm thanh niên trí thức.

Dương đông kích tây!

“C.h.ế.t tiệt!” Diệp Đàn lập tức hiểu ra ý đồ của Địch Á Đông, người thường trói gà không c.h.ặ.t là đối tượng làm con tin tốt nhất.

“Gâu!” Thấy Địch Á Đông thế mà lại xông vào lãnh địa của mình, Cherry nổi giận, mấy bước đã lao lên, nhắm vào m.ô.n.g Địch Á Đông lại đớp thêm một cái.

“Á —” Địch Á Đông cảm thấy m.ô.n.g càng đau hơn, nhưng gã không dám dừng bước, gã phải sống!

Còn Diệp Đàn đã lấy nỏ ra định b.ắ.n về phía Địch Á Đông, cũng nhíu mày buông tay, độ chính xác của cô còn cần nâng cao, kẻo lỡ tay làm bị thương Cherry.

Ngay lập tức, Diệp Đàn cũng đuổi theo vào điểm thanh niên trí thức.

Đúng lúc này, Kiều Ích Dân cũng dẫn theo một công an chạy tới, liếc mắt cái là thấy Tiểu Lưu bị thương ngã trên đất.

Trong lòng Kiều Ích Dân giật thót: “Tiểu Lưu, tình hình thế nào?”

“Đội trưởng Kiều, Địch Á Đông vào điểm thanh niên trí thức rồi, đồng chí Diệp đuổi theo vào trong rồi.” Tiểu Lưu vội báo cáo ngắn gọn.

Lông mày Kiều Ích Dân nhíu lại, bèn nói với người công an đi cùng: “Tiểu Trương, cậu đưa Tiểu Lưu rời đi, đi gọi người, tôi vào xem sao.”

Tiểu Lưu vội nói: “Đội trưởng Kiều, tôi không sao, gọi người quan trọng hơn, Địch Á Đông trong tay có d.a.o!”

Vừa nghe Địch Á Đông có d.a.o, Kiều Ích Dân càng gấp, vội gật đầu nói: “Tiểu Trương đi gọi người, Tiểu Lưu cậu tự bảo vệ mình.”

“Rõ!” Hai người đều vội đáp một tiếng.

Còn Kiều Ích Dân lao vào điểm thanh niên trí thức, cảnh tượng nhìn thấy là Địch Á Đông đang đối đầu với Diệp Đàn, mà Địch Á Đông thì đang dùng d.a.o khống chế một cô gái.

Cô gái này không phải ai khác, chính là Ngô Vũ Thiến.

Ngô Vũ Thiến bị dọa cho chân tay mềm nhũn, vạn lần không ngờ tới, có một ngày mình sẽ trở thành con tin của người khác.

Nhưng cô ta rõ ràng chỉ là đến tìm Diệp Đàn hàn gắn quan hệ thôi mà.

Lần trước tuyết rơi, Diệp Đàn mời người ăn cơm, không gọi cô ta và Hàn Lộ Lộ.

Không gọi Hàn Lộ Lộ thì cô ta hiểu, dù sao Diệp Đàn và Hàn Lộ Lộ luôn không hợp nhau, nhưng tại sao không gọi cô ta chứ?

Rõ ràng quan hệ của bọn họ cũng tạm được mà, cho dù cô ta đồng cảm với Diệp Tiểu Trân, nói giúp Diệp Tiểu Trân vài câu, cũng không đến mức từ đó không thèm để ý đến cô ta chứ!

Nghĩ đến trước kia Diệp Đàn mời khách còn mời cô ta, trong lòng Ngô Vũ Thiến có chút không thoải mái, nhưng nghĩ lại Diệp Đàn còn nhỏ, cô ta lớn hơn vài tuổi, thì đại nhân không chấp tiểu nhân vậy.

Suy nghĩ mấy ngày, cô ta định qua nói chuyện với Diệp Đàn, hàn gắn lại quan hệ.

Thời buổi này, mỡ màng ít ỏi quá, cô ta tranh thủ cho bản thân chút đỉnh, chẳng có gì sai cả.

Nhưng cô ta vừa đến hậu viện, liền nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài hậu viện. Ngô Vũ Thiến chưa từng tiếp xúc với những chuyện nguy hiểm này, hoàn toàn không nghĩ nhiều, còn tưởng là người trong thôn cãi nhau bên ngoài hậu viện, còn định đi xem thử.

Nào ngờ, chưa đi được mấy bước, đột nhiên thấy một người đàn ông lao từ ngoài cổng viện vào.

Không đợi Ngô Vũ Thiến phản ứng lại, con d.a.o của Địch Á Đông đã kề lên cổ cô ta!

“Á —” Ngô Vũ Thiến sợ hãi hét to!

“Câm mồm!” Tai Địch Á Đông suýt bị Ngô Vũ Thiến làm cho điếc, gã mất kiên nhẫn hét lớn một tiếng: “Còn hét nữa ông đây g.i.ế.c mày!”

Ngô Vũ Thiến lập tức tắt tiếng, nước mắt lưng tròng nhìn Diệp Đàn cũng vừa lao vào theo: “Diệp Đàn, cứu tôi, Diệp Đàn, mau cứu tôi.”

Địch Á Đông bắt được con tin, nhìn Diệp Đàn với vẻ mặt ngông cuồng: “Mày không phải đ.á.n.h giỏi lắm sao? Tới đây, xem tay chân mày nhanh, hay là d.a.o của tao nhanh!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.