Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 76: Nguồn Gốc Của Đoàn Tử Và Bí Mật Về Tinh Cầu
Cập nhật lúc: 10/02/2026 19:10
Nghĩ đến Đạo quán Thất Trân, Diệp Đàn chợt nhớ ra lúc đầu ở Đạo quán Thất Trân, Đoàn T.ử không biết vì sao lại không thể điểm danh được.
Thế là, Diệp Đàn nheo mắt lại: “Đoàn Tử.”
Đoàn T.ử bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh thổi vù vù qua gáy, vội vàng nịnh nọt đáp: [Hệ Thống: Ký chủ.]
“Về chuyện Đạo quán Thất Trân, mày không có gì muốn nói với tao một chút sao?” Diệp Đàn cười ha hả.
[Hệ Thống: Ký chủ, nói gì với cô cơ?] Đoàn T.ử quyết định giả ngu, nó đoán ra Diệp Đàn muốn hỏi gì rồi.
“Mày tiếp tục giả vờ đi, lúc đó mày chẳng bảo mày vẫn là một đứa trẻ, không rõ vì sao không điểm danh được. Thế mà mới qua mấy ngày mày đã biết rồi, đứa trẻ như mày lớn hơi nhanh đấy nhỉ, mày thuộc giống Thánh Gióng à? Thấy gió là lớn.” Diệp Đàn trực giác cho thấy chuyện này chắc chắn có uẩn khúc mà mình không biết, cô phải hỏi cho ra lẽ, tại sao lúc đầu Đoàn T.ử lại giấu giếm cô.
Đoàn Tử:... Thánh Gióng cái khỉ gì chứ!
“Có nói hay không?” Diệp Đàn nhướng mày, nói với Đoàn Tử: “Đoàn Tử, mày đã giúp tao, lại cho tao nhiều đồ như vậy, tao rất cảm kích mày. Nhưng tao hy vọng chúng ta có thể thẳng thắn với nhau, dù sao chúng ta đã ràng buộc rồi, đúng không? Lai lịch và trải nghiệm của tao, mày đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Nhưng nếu mày giấu giếm tao điều gì, vậy thì để tự bảo vệ mình, có lẽ tao sẽ không chuẩn bị điểm danh nữa đâu. Mày là hệ thống, hẳn phải biết năng lượng cần bảo toàn, và tao cũng hiểu muốn nhận được thứ gì thì phải trả cái giá tương ứng. Nhưng tao hy vọng tao có thể biết cái giá tao phải trả là gì, và tao có chịu đựng được cái giá đó hay không.”
[Hệ Thống: Ký chủ, tôi tuyệt đối không có ý hại cô!] Nghe Diệp Đàn nói vậy, Đoàn T.ử vội vàng lên tiếng.
“Đã không có ý hại tao, tại sao lại phải giấu giếm tao? Lần trước giấu, hôm nay mày nói ra rồi, sau này liệu có chuyện gì mày cứ giấu mãi không cho tao biết không?” Diệp Đàn nghiêm túc nói: “Đoàn Tử, tao hy vọng chúng ta có thể tin tưởng lẫn nhau, có thể là đồng đội giao phó lưng cho nhau.”
[Hệ Thống: Thôi được rồi, tôi nói là được chứ gì.] Đoàn T.ử vội nói, Diệp Đàn không điểm danh thì không được, nếu Diệp Đàn không điểm danh, nó làm sao hồi phục năng lượng? Nếu không có năng lượng bổ sung, theo đà tiêu hao năng lượng từng ngày, nó sẽ tan biến mất.
“Được, mày nói đi, tao đang nghe đây.”
[Hệ Thống: Chuyện này nói ra thì dài lắm.] Đoàn T.ử thở dài.
Diệp Đàn nói: “Vậy thì nói ngắn gọn thôi.”
Đoàn Tử:...
Qua lời kể của Đoàn Tử, Diệp Đàn mới biết, hóa ra điểm đến ban đầu của Đoàn T.ử không phải là Lam Tinh, dù sao Lam Tinh trong cả vũ trụ quá mức cấp thấp, không có linh khí, cũng chẳng có công nghệ cao gì, thậm chí con người trên Lam Tinh yếu ớt đến đáng sợ. Có thể nói, cả Lam Tinh mong manh đến mức, nếu có bất kỳ hành tinh nào trong vũ trụ phát hiện ra sự tồn tại của Lam Tinh mà tấn công tới, thì Lam Tinh sẽ hoàn toàn không có sức đ.á.n.h trả.
Thế nhưng, sự việc lại trùng hợp như vậy, khi Đoàn T.ử đang du hành trong vũ trụ thì bất ngờ va chạm với hố đen, năng lượng trong hệ thống gần như bị hố đen hút sạch. Lúc đó tình thế cấp bách, Đoàn T.ử suýt soát thoát khỏi hố đen, chỉ đành hấp thụ năng lượng từ xa ở gần đó nhất để đảm bảo sự sống còn của bản thân.
Sau khi hấp thụ năng lượng, Đoàn T.ử rơi vào trạng thái ngủ đông, cơ duyên xảo hợp đến Lam Tinh, lại cơ duyên xảo hợp ràng buộc với Diệp Đàn xuyên không về thập niên 70. Mãi đến khi Diệp Đàn điểm danh lần đầu tiên ở bệnh viện, Đoàn T.ử mới dần hồi phục lại, nhưng năng lượng vẫn còn rất thấp.
Cũng chính vì bị hố đen hút mất năng lượng trong vũ trụ, nên Đoàn T.ử bị mất khá nhiều dữ liệu, và những dữ liệu này cũng cần Diệp Đàn không ngừng điểm danh, giúp Đoàn T.ử bổ sung năng lượng thì mới có thể dần dần tìm lại được.
Cuối cùng, Đoàn T.ử lại nói: [Hệ Thống: Ký chủ, chúng ta ràng buộc với nhau, cô không cần phải trả giá gì cả, vì chúng ta vốn dĩ là quan hệ đôi bên cùng có lợi. Tôi thông qua việc cô điểm danh để bổ sung năng lượng, sau này cấp độ của cô càng cao, cấp độ của tôi cũng sẽ càng cao, dần dần có thể huyễn hóa thành thực thể, thoát khỏi hệ thống, trở về hành tinh của chính tôi.]
Diệp Đàn kinh ngạc: “Hành tinh của chính mày?”
[Hệ Thống: Đúng vậy.] Đoàn T.ử nói: [Hệ Thống: Tôi bảo tôi là một đứa trẻ, thật sự là một đứa trẻ mà. Cư dân hành tinh chúng tôi đều là linh thể, mỗi linh thể khi sinh ra sẽ được ngẫu nhiên hấp thụ vào một hệ thống, đi tìm người phù hợp trong vũ trụ để ràng buộc. Chỉ khi nhận đủ năng lượng, chúng tôi mới có được tự do trở về hành tinh của mình.]
“Hóa ra là vậy.” Nghe Đoàn T.ử giải thích, trong lòng Diệp Đàn không còn khúc mắc nữa, nói với Đoàn Tử: “Xin lỗi, vừa nãy thái độ của tao hơi không tốt.”
[Hệ Thống: Không sao đâu.] Đoàn T.ử vội nói: [Hệ Thống: Tôi cũng có chỗ không đúng, tôi không nên giấu cô. Tôi chỉ sợ cô biết rồi sẽ cười nhạo tôi, dù sao tôi chưa từng nghe nói có hệ thống nào lại làm mình t.h.ả.m hại đến thế, còn phải leo từng cấp một từ cấp thấp nhất lên.]
Đoàn T.ử càng nói càng thấy ngượng ngùng.
Diệp Đàn cười nói: “Tao làm sao cười nhạo mày được. Thôi, giờ chúng ta đã nói rõ rồi, sau này chúng ta chính là bạn bè tin tưởng nhất của nhau.”
[Hệ Thống: Bạn bè sao?] Giọng Đoàn T.ử đầy vẻ ngạc nhiên vui mừng: [Hệ Thống: Ký chủ, cô coi tôi là bạn bè?]
“Đương nhiên.” Diệp Đàn nói: “Sau này mày là bạn của tao, mày cũng không cần gọi tao là ký chủ, gọi tên tao, hoặc gọi tao là Tiểu Đàn đều được.”
[Hệ Thống: Tuyệt quá.] Đoàn T.ử vui vẻ nói: [Hệ Thống: Sau này tôi sẽ gọi cô là Tiểu Đàn.]
“Được.” Nói xong, Diệp Đàn lại có chút tò mò hỏi: “Nói ra thì, lúc đầu điểm đến của mày là hành tinh nào?”
[Hệ Thống: Tôi vốn định đi Hành tinh Tinh Linh, nghe nói Hành tinh Tinh Linh đẹp lắm.] Đoàn T.ử nói: [Hệ Thống: Nhưng giờ không cần nữa, tôi đã tìm được ký chủ tốt nhất rồi.]
Diệp Đàn nghe vậy cười nói: “Ừm, tao cũng ràng buộc được cái hệ thống tốt nhất. Mày yên tâm, tao sẽ nỗ lực nâng cấp, giúp mày sớm ngày trở về hành tinh của mình.”
Tuy Diệp Đàn biết, sau này cô và Đoàn T.ử sớm chiều bên nhau, tương lai chắc chắn sẽ không nỡ, nhưng cô hiểu, tự do là điều mà mọi sinh mệnh đều hướng tới nhất.
[Hệ Thống: Ừm, cảm ơn Tiểu Đàn.]
Một người một hệ thống nói rõ ràng xong, Diệp Đàn bắt đầu nghiên cứu vấn đề độ thuần thục của kỹ năng săn b.ắ.n. Nghĩ ngợi một chút, hiện tại đơn giản nhất là đào bẫy, nhìn thời gian thấy mới giữa trưa, còn có thể đào thêm một hai cái nữa. Thế là cô lấy hai cái bánh bao thịt ra, ăn đơn giản coi như bữa trưa, rồi tìm thêm hai chỗ khác, đào thêm một cái bẫy lớn và một cái bẫy nhỏ.
Ba cái bẫy, cô đều làm ký hiệu, tránh sau này không tìm thấy chỗ.
Quả nhiên, đợi khi cô đào xong cái bẫy thứ ba, độ thuần thục sơ cấp của kỹ năng săn b.ắ.n trên giao diện đã tăng lên 5%.
Trời đã về chiều, ước chừng một hai sâng nữa Văn Tĩnh và Tống Phi sẽ về, Diệp Đàn bỏ ít nấm và một con gà rừng bị vặn gãy cổ vào gùi tre, lại nhặt thêm ít củi, định quay về.
Nào ngờ, vừa đi đến chân núi, một bé trai vừa khóc vừa chui ra từ bụi cỏ nào đó, nhìn thấy Diệp Đàn liền vội vàng chạy về phía cô: “Chị Diệp, không hay rồi, không hay rồi.”
