Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi! - Chương 276: Người Phụ Nữ Có Vết Sẹo Trên Mặt
Cập nhật lúc: 04/02/2026 06:08
“Tôi đến mua bánh kem, thấy cô ở ngoài nên vào đây. Vị này là?”
Cố Thừa Tổ giải thích lý do ông xuất hiện ở đây, bên cạnh nhà hàng trà có một tiệm bánh kem, cũng là một thương hiệu lâu đời, người dân địa phương rất thích ăn.
Ông nhìn Kỷ Kiều Kiều, cười hỏi Trang Tĩnh Di.
“Là cháu gái của Thẩm Anh Dương, cũng là cháu gái của tôi.”
Trang Tĩnh Di cười giới thiệu, câu sau còn cố ý nhấn mạnh.
Cố Thừa Tổ hiểu ý, chủ động đưa tay ra, cười nói: “Tôi là Cố Thừa Tổ, đang theo đuổi Tĩnh Di.”
“Ôi, anh nói bậy gì vậy!”
Trang Tĩnh Di đỏ mặt, giọng điệu có chút hờn dỗi.
“Tôi nói sự thật mà, cả Hương Giang đều biết tôi đang theo đuổi cô, Tĩnh Di chẳng lẽ cô không biết?”
Cố Thừa Tổ tỏ vẻ có chút tủi thân, một người đã có tuổi mà làm ra vẻ mặt như vậy lại không hề khó coi, quả nhiên người đẹp thì dù tám mươi tuổi vẫn đẹp.
Kỷ Kiều Kiều tưởng tượng một chút, nếu Thẩm Anh Dương làm ra vẻ mặt này, chậc… trong lòng cô một trận ớn lạnh, không dám nghĩ tiếp.
Ông cậu cả rẻ tiền của cô, hình như là thừa hưởng hết khuyết điểm của ông bà ngoại, tuy không xấu nhưng cũng không đẹp, nhiều nhất chỉ là tướng mạo bình thường.
[Fixed] Hơn nữa tuổi đã lớn, lại ham mê rượu chè, đều thể hiện hết trên mặt, trông đặc biệt bóng nhẫy.
“Chào chú Cố.”
Kỷ Kiều Kiều cũng đưa tay ra, giới thiệu bản thân một cách tự nhiên.
“Người nhà không cần khách sáo như vậy, cháu cứ gọi chú là chú Cố là được.”
Cố Thừa Tổ rất biết được đằng chân lân đằng đầu, mặt cũng rất dày, nhưng lại không khiến người ta ghét. Trang Tĩnh Di cũng chỉ lườm ông vài cái, không nói gì.
Kỷ Kiều Kiều hiểu ra, xem ra nhiều nhất là sang năm sẽ được uống rượu mừng.
“Chú Cố.”
Kỷ Kiều Kiều không hề khách sáo, Cố Thừa Tổ làm ăn rất ổn định, không giống Thẩm Anh Dương vội vàng. Cơ ngơi của nhà họ Cố đều được xây dựng từ từ, khủng hoảng tài chính không ảnh hưởng nhiều đến nhà họ Cố, ít nhất là khi cô xuyên qua, nhà họ Cố vẫn đang ở thời kỳ đỉnh cao.
Cố Thừa Tổ ăn nói rất khéo, cũng không có vẻ bề trên, ông ngồi bên cạnh Trang Tĩnh Di, nói chuyện với Kỷ Kiều Kiều rất hợp, nhưng cũng không bỏ quên Trang Tĩnh Di, thỉnh thoảng lại hỏi bà vài câu.
Là một người đàn ông đỉnh cao có EQ cao, lại rất chu đáo.
“Hôm nào cùng ăn cơm, để Tĩnh Di định thời gian, tôi mời.” Cố Thừa Tổ cười nói.
“Tại sao phải anh mời, tôi không mời nổi à?”
Trang Tĩnh Di lườm một cái.
“Vậy cô mời, tôi trả tiền, được không?” Cố Thừa Tổ cười rất dịu dàng, giọng nói càng dịu dàng hơn.
Tuy trên mặt ông có nếp nhăn, hai bên thái dương đã bạc, nhưng khi không nói chuyện, ông nhiều nhất chỉ là một người đàn ông lớn tuổi có sức hút, sau khi nói chuyện, lại là một người đàn ông hài hước và vô cùng quyến rũ.
Tuổi tác hoàn toàn bị bỏ qua.
Ngay cả khi Cố Thừa Tổ có bạn gái hai mươi tuổi, Kỷ Kiều Kiều cũng sẽ cảm thấy, cô gái hai mươi tuổi đó, chắc chắn là thật lòng yêu người đàn ông lớn tuổi này, không phải vì tiền.
Trang Tĩnh Di bị chọc cười, nhưng rất nhanh lại nghiêm mặt, lườm một cái không vui, không đáp lời ông.
Kỷ Kiều Kiều cười đứng dậy, nói: “Dù hai người ai mời, dù sao cháu cũng chỉ ăn sẵn, dì Trang, chú Cố, cháu đi trước đây!”
Cô không gọi là mợ nữa, Cố Thừa Tổ chắc chắn không muốn nghe cách xưng hô như vậy, hơn nữa Trang Tĩnh Di đã ly hôn, không còn quan hệ gì với nhà họ Thẩm, gọi là mợ không còn phù hợp.
Cô không ở lại làm kỳ đà cản mũi nữa.
Kỷ Kiều Kiều đi đến cửa nhà hàng trà, đột nhiên quay người lại, nhìn xung quanh, vừa rồi hình như có người đang nhìn cô, cảm giác đó rất mạnh.
Nhà hàng trà có vài vị khách, đều là những gương mặt xa lạ, còn có phục vụ, cũng không quen, Cố Thừa Tổ còn vẫy tay, cười với cô.
Kỷ Kiều Kiều cũng cười đáp lại, không dừng lại nữa, rời khỏi nhà hàng trà.
Nhưng trong lòng cô lại mơ hồ có chút bất an, cảm thấy sẽ có chuyện xảy ra.
[Fixed] Từ góc nhà hàng trà đi ra một người phụ nữ mặc đồng phục, đội mũ, bên má trái có một vết sẹo, bên má phải lành lặn rất đẹp, chỉ là đầy vẻ sương gió, trông khoảng bốn mươi tuổi.
“A Trân, cô ngẩn ra làm gì, còn không đi làm việc?”
Chủ nhà hàng trà đi tới, giọng điệu không tốt.
A Trân này mới được tuyển vào, có chút tàn tật, nghe nói chồng c.h.ế.t, sống rất khổ, chủ quán động lòng trắc ẩn, liền tuyển vào làm việc. Nhưng A Trân làm việc chậm chạp, hành vi cũng có chút kỳ quái, thường xuyên nhìn chằm chằm vào một số khách hàng, ánh mắt âm u, khiến người ta hoảng sợ.
Giống như bây giờ, ánh mắt của A Trân khiến chủ quán cũng sợ hãi, vừa rồi có một khoảnh khắc, thật sự giống như rắn độc.
“Ồ!”
A Trân phản ứng có chút chậm chạp, liếc nhìn chủ quán, từ từ quay người, đi khập khiễng về phía bếp sau, bóng lưng có chút còng, trông như một bà thím.
Chủ quán nhíu c.h.ặ.t mày, lát nữa nói với vợ một tiếng, làm xong tháng này thì cho A Trân nghỉ, đừng gây chuyện cho quán.
Ánh mắt vừa rồi của A Trân, khiến chủ quán rùng mình, tuyệt đối không phải ánh mắt của người bình thường, ông không muốn nhà hàng trà của mình gặp chuyện.
Kỷ Kiều Kiều không ngờ, paparazzi Hương Giang lại cạnh tranh đến vậy, buổi chiều cô mới gặp Trang Tĩnh Di ở nhà hàng trà, buổi tối tạp chí đã đăng ảnh ba người họ ngồi cùng nhau nói cười vui vẻ.
Tiêu đề nói Trang Tĩnh Di sắp có tin vui, đưa Cố Thừa Tổ ra mắt người nhà.
Chắc lúc đó paparazzi đã mai phục trong quán, nghe được cuộc nói chuyện của họ, tưởng Kỷ Kiều Kiều là họ hàng bên nhà mẹ của Trang Tĩnh Di.
Kỷ Kiều Kiều thật sự khâm phục sự chuyên nghiệp của paparazzi Hương Giang, ngay cả kiếp trước cô cạnh tranh đến vậy, cũng không bằng những đồng nghiệp này.
Cô không để tâm đến chuyện này, hơn nữa paparazzi chụp cô cũng khá đẹp.
Nhưng có một người lại không chịu nổi.
Là Thẩm Anh Dương.
Từ khi ly hôn, ông ta việc gì cũng không thuận lợi, tính tình cũng ngày càng nóng nảy.
Thị trường bất động sản Hương Giang sắp sụp đổ, những dự án mà Thẩm Anh Dương phát triển đều bị mắc kẹt, nhà không bán được, lãi suất vay ngân hàng phải trả, Thẩm Anh Dương sắp bị những điều này làm cho phát điên, ông ta chưa bao giờ nghĩ, thị trường bất động sản Hương Giang lại sụp đổ nhanh như vậy.
Điều khiến ông ta tức giận hơn là, vợ cũ lại cặp kè với Cố Thừa Tổ không biết xấu hổ đó, gần đây trên các tạp chí lá cải, toàn là tin đồn của cặp đôi ch.ó má này, còn có ảnh làm chứng.
Cặp đôi ch.ó má này ngồi sát nhau như vậy, cười lẳng lơ như vậy, Thẩm Anh Dương cảm thấy đầu mình như con rùa xanh, xanh mướt.
Ông ta càng nghi ngờ Trang Tĩnh Di đã cặp kè với Cố Thừa Tổ trước khi ly hôn, nếu không tại sao lại vội vàng ly hôn như vậy, còn không cần tài sản?
Người phụ nữ không biết xấu hổ này, chắc chắn là nóng lòng muốn lao vào vòng tay của Cố Thừa Tổ.
Thẩm Anh Dương bị suy nghĩ của mình làm cho tức giận, sau đó liền thấy tạp chí lá cải mới ra lò, trên ảnh Cố Thừa Tổ và Trang Tĩnh Di ngồi sát nhau, tay còn chạm vào nhau, đối diện ngồi, chính là đứa cháu gái bất hiếu của ông ta.
Thẩm Anh Dương tức giận đập phá đồ đạc trong văn phòng, còn làm tay bị thương, nhưng ông ta không hề nguôi giận, ngược lại càng tức giận hơn, lại cảm thấy Kỷ Kiều Kiều chắc chắn đã làm những chuyện mờ ám trong đó.
Thẩm Anh Dương tức giận, không nghĩ ngợi liền gọi điện cho Kỷ Kiều Kiều, mắng một trận xối xả.
Kỷ Kiều Kiều đang cùng Tiểu Nguyệt Nguyệt ăn cơm, còn có hai anh em Thọ Tinh, điện thoại vừa reo liền nghe, không nhìn kỹ số gọi đến, kết quả là bị mắng.
“Cô còn nhớ thân phận của mình không, cô là cháu gái của Thẩm Anh Dương tôi, không phải của Trang Tĩnh Di, cô suốt ngày đi theo bọn họ làm gì? Trang Tĩnh Di không biết xấu hổ, cô cũng muốn học theo cô ta không biết xấu hổ à? Danh tiếng của nhà họ Thẩm đều bị các người làm mất hết rồi!”
