Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 124: Tàn Nhẫn Một Chút
Cập nhật lúc: 20/01/2026 23:11
Có điều rất nhanh ông đã nói: "Không biết cũng không sao, nhà này á, họ xuất bản rất nhiều sách bán chạy. Cực kỳ có danh tiếng đó! Không phải sao? Họ liên hệ với xã báo bọn chú muốn đem quyển sách này của cháu xuất bản. Chú nói cho cháu một chút, điều kiện nhà họ đưa ra khá tốt đấy. Cháu xem, thế nào?"
Tự nhiên có người đưa tiền, chuyện tốt như thế này dĩ nhiên phải nhận rồi.
Khúc Tiểu Tây cười: "Nếu có thể xuất bản dĩ nhiên là một chuyện tốt. Chẳng qua không biết tình huống cụ thể bên kia như thế nào?"
Trần biên tập vẫn còn đang vui sướng, thậm chí so với mình tự ra sách còn hưng phấn hơn, ông bô lô ba la một lúc mới nói lời thấm thía: "Có phải rất tốt không?"
Khúc Tiểu Tây: "…… Đúng không."
Cô nào biết rằng ra sách kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Có điều cô vẫn bắt được trọng điểm trong lời nói của Trần biên tập. Cô hỏi: "Nhà xuất bản muốn gặp cháu?"
Trần biên tập gật đầu: "Đúng đấy, bọn họ không thấy người thật tuyệt đối không yên tâm. Thật ra xã báo bọn chú cũng không muốn cho mọi người gặp mặt đâu. Dù sao người biết thân phận của cháu càng nhiều thì càng có lắm kẻ ý định thọc gậy bánh xe. Chú hi vọng ít có người biết thân phận của cháu để cháu chỉ đăng bài ở xã báo của chú Thế nhưng khó có được cơ hội tốt như vậy, chú cũng không thể tư lợi vì bản thân mình. Cơ hội tốt thì phải nắm chắc, nếu không thật đáng tiếc."
Khúc Tiểu Tây: "Được rồi, vậy làm phiền chú giúp cháu sắp xếp nhé!"
Trần biên tập: "Không có vấn đề, cháu cứ yên tâm." Ông lại nhớ đến chuyện khác, nói: "À đúng rồi, mấy đồng nghiệp ở xã báo bọn chú cùng nhau góp tiền mua cho cháu lễ vật mừng năm mới này. Hi vọng cháu vui lòng nhận lấy nha."
Ông lấy một cái hộp nhỏ từ túi công văn đẩy đến trước mặt Khúc Tiểu Tây.
Khúc Tiểu Tây nhướng mi, mỉm cười: "Cái gì vầy nè?"
Mở hộp ra, bên trong là một cây b.út máy.
Khúc Tiểu Tây: "Cảm ơn, cháu rất thích."
Trần biên tập lập tức: "Chú biết ngay cháu sẽ thích mà. Cây b.út máy này là hai đồng nghiệp cùng xã báo đi chọn với chú đấy. Họ đều cho rằng cây màu trắng kia đẹp hơn. Chú lại thấy chắc chắn cháu sẽ thích cái này, đẹp chứ? Trông thật thanh lịch biết bao nhiêu. Cháu nói xem có phải cái này với cái màu trắng càng đẹp hơn không?"
Khúc Tiểu Tây nhìn chiếc b.út máy in hoa bên ngoài không hiểu hai chữ "thanh lịch" đến từ đâu nữa?
Thế mới nói thẩm mỹ thẳng nam* luôn khiến cho người ta cảm thấy mê mang.
*Thẳng nam: tiếng lóng chỉ những người không có xu hướng đồng tính.
Có điều cô vẫn gật đầu, mỉm cười: "Ừm, rất đẹp." Cô nhẹ giọng: "Mọi người đưa cho cháu lễ vật quý trọng như thế, cháu thật xấu hổ không dám nhận."
Trần biên tập lập tức đáp: "Lời này không thể nói vậy được. Nếu không phải cháu dạy bọn chú cách trồng đậu giá và cải thìa thì không phải cứ đến mùa đông bọn chú lại phải đi mua à? Hơn nữa đây không phải bọn chú từng người mua mà mọi người cùng nhau góp tiền mua. Vì thế không tốn mấy tiền đâu. Chỉ là một chút tâm ý, sao cháu có thể không cần được chứ?"
Khúc Tiểu Tây không phải người thích làm ra vẻ, gật đầu: "Vậy được."
Thật ra cô chỉ dạy mỗi Trần biên tập, sau đó đồng ý cho Trần biên tập dạy những người khác. Thành thử ra mọi người trong xã báo ông đều học được, lại đều thấy rất thực dụng.
Trần biên tập: "Không tới mấy ngày nữa sẽ đến tết rồi. Cháu xem, chú sắp xếp cháu với nhà xuất bản gặp mặt vào năm sau có được không?"
Khúc Tiểu Tây: "Được ạ."
Trần biên tập giải thích: "Năm mới chú phải về Tô Châu một chuyến, quê nhà chú ở bên kia."
Khúc Tiểu Tây a một tiếng "Vậy chúc chú thuận buồm xuôi gió nhé! "
Trần biên tập: "Cảm ơn, cảm ơn cháu."
Hai bên bàn bạc xong, Khúc Tiểu Tây và Tiểu Đông Tiểu Bắc cùng ra khỏi quán. Tiểu Đông: "Bọn mình rốt cuộc có thể đi hiệu sách rồi chứ?"
Khúc Tiểu Tây mỉm cười: "Đúng thế."
Ba anh em ngăn một chiếc xe kéo, cùng nhau đến tiệm sách ở đầu phố.
Tiểu Bắc nhìn góc tường bên kia nói: "Người kia vẫn còn ở đây này."
Khúc Tiểu Tây nhìn theo phương hướng của nhóc chỉ, thấy nhóc ăn mày hôm qua. Nó ngồi xổm ở góc tường, cuộn tròn người lại.
Khúc Tiểu Tây thở dài một tiếng, Tiểu Đông ngẩng đầu nhẹ giọng hỏi: "Em gái, chờ lát nữa bọn mình về có thể cho thằng bé một chiếc màn thầu không?"
Khúc Tiểu Tây gật đầu: "Đương nhiên có thể nha."
Tiểu Đông lập tức lộ ra tươi cười xán lạn.
Thật ra mặc kệ sinh ra ở thời đại này hay lúc hòa bình, chỉ cần người không trải qua sinh hoạt quá khắt khe, khốn khổ thì ai có thể ý chí sắt đá được. Gặp được chuyện không tốt chẳng lẽ còn có thể thờ ơ? Đáy lòng mỗi người luôn tồn tại chút trắc ẩn.
Mỗi tội Khúc Tiểu Tây không dám phát lòng tốt quá mức. Dù sao bây giờ cũng không phải thời đại trước khi xuyên qua. Ba người nhà cô cũng không phải người có giá trị vũ lực. Nếu lòng tốt quá nhiều có khi còn dẫn đến phiền toái hoặc đưa sói vào nhà.
Cho nên đôi khi Khúc Tiểu Tây tình nguyện bản thân tàn nhẫn một chút cũng không nhiệt tình giúp người khác.
Đặc biệt là khi cô từng nghe mẹ Hứa nói qua việc có nhiều người lưu lạc không đơn giản như vậy. Họ kéo bè kéo cánh thành cả một bang phái. Do đó cô càng phải thêm cẩn thận.
Dù không phải 100% tin tưởng người ngoài nhưng cô vẫn sẽ ngẫu nhiên giúp đỡ, miễn sao không ảnh hưởng đến toàn cục.
Chương 125
Xe kéo dừng lại trước cửa hiệu sách. Khúc Tiểu Tây nắm tay hai người cùng nhau vào cửa hàng sách lớn nhất đến Thượng Hải. Cửa hàng này có đến 3 tầng, sản phẩm bán ra tương đối đầy đủ. Đương nhiên những cửa hàng khác náo nhiệt, biển người đông đúc mà nhầm. Các hiệu sách luôn là ngoại lệ bởi chẳng có mấy ai trước năm mới tranh nhau mua sách cả.
Vì thế bên này trước sau lưu lượng khách vẫn không đổi.
Khúc Tiểu Tây vừa vào cửa đã có thiếu niên tiến lên, "Cao tiểu thư, hoan nghênh ghé thăm, ngài hôm nay muốn mua gì?"
Sách Khúc Tiểu Tây định mua không nhiều lắm. Mỗi lần cô chủ yếu mua giấy viết bản thảo là chính. Hơn nữa lại thường xuyên cùng anh em trai ra cửa nên khiến người ta ấn tượng khắc sâu.
Khúc Tiểu Tây: "Có cọ màu không? Những loại b.út sáp nào nhiều màu chất lượng tốt nữa?"
"Có."
Thiếu niên dẫn đường lập tức đưa bọn cô vào quầy, lấy ra một số sản phẩm để bọn cô xem.
Bút sáp và cọ màu mà Khúc Tiểu Tây muốn dĩ nhiên cũng có, chẳng qua giá cả không rẻ tí nào. Những món đồ nào giống nhau mà hiếm thì luôn đắt. Khúc Tiểu Tây chẳng đau lòng lắm, cô gật đầu nói: "Lấy hai bộ giống nhau."
Tiểu Bắc vội nói: "Chị ơi, em với anh trai dùng chung một bộ là được rồi."
Nhóc con hôm qua ở nhà còn muốn có riêng một bộ giờ nghe đến giá cao lại tiếc tiền.
Tiểu Đông cũng lập tức gật đầu nói: "Bọn anh có thể cùng nhau dùng."
Bọn cô không phải tranh cãi gì, chỉ cần nhìn vào ánh mắt là biết hai đứa nhóc này thật lòng nghĩ như vậy.
Khúc Tiểu Tây cười tủm tỉm: "Không sao đâu, nói không chừng ngẫu nhiên em cũng mượn dùng mà, mua nhiều một chút cũng được." Cô trêu chọc hỏi: "Hai người cho cho em mượn không?"
Hai nhóc lập tức: "Cho, cho mà."
Khúc Tiểu Tây mua cho từng người rồi lại mua một ít giấy trắng.
"Nhà cậu có sách ảnh không?"
"Lầu 2 có. Ngài chờ một chút, tôi đi lấy cho ngài."
Tiểu Đông kích động xoa tay, hỏi: "Em gái, sách ảnh mua cho anh hả?" Cậu chớp chớp mắt, ánh mắt cực kỳ sạch sẽ. Gần như chỉ cần liếc mắt có thể thấy cậu vui mừng như thế nào.
Khúc Tiểu Tây gật đầu: "Đúng, mua cho anh đó nha." Cô cười tủm tỉm, mềm giọng: "Anh thích thì bọn mình mua thêm một ít nữa."
Tiểu Đông: "Được!"
Cậu lại kéo Tiểu Bắc qua, đè lại bờ vai nhóc: "Tiểu Bắc có lấy không?"
Khúc Tiểu Tây nhìn thoáng qua nhóc con, lắc đầu: "Không lấy."
Tiểu Bắc mắt thường có thể thấy một chút mất mát.
Khúc Tiểu Tây nghiêm túc: "Anh trai thích vẽ tranh thì mua sách ảnh cho anh trai. Tiểu Bắc không phải rất thích nhỉ? Tiểu Bắc thích cái khác thì bọn chị mua cho em cái khác nhé? Mỗi người yêu thích không giống nhau nên không cần bắt buộc phải mua giống như đúc. Tiểu Bắc thích sách gì? Chị mua cho em nhé!"
Tiểu Bắc lập tức vui hẳn lên, chút cô đơn ban đầu giờ đã thành hư không. Nhóc giương khóe môi, thanh thúy nói: "Em phải về nhà xem báo, em muốn biết nhiều chữ hơn."
Khúc Tiểu Tây: "Được."
Ba anh em nói chuyện với nhau một chút thì thấy lại có người vào. Trong tiệm dĩ nhiên không phải chỉ có một phục vụ nên lại có người khác đi qua tiếp đón. Có điều người nọ hình như thất thần nên tầm mắt cứ luôn nhìn bọn cô.
Khúc Tiểu Tây liếc qua thấy đây là một thiếu niên khoảng 16, 17 tuổi, mặc đồng phục trung học. Khi thấy ánh mắt Khúc Tiểu Tây lướt qua, cậu ta lập tức rời mắt, giả bộ đang đọc sách.
Khúc Tiểu Tây: "……" Mi giả bộ rõ như vậy làm như ta không thấy mi nhìn lén không bằng?
Lúc này phục vụ từ trên lầu đi xuống, tay cầm theo mấy quyển sách, nói: "Cao tiểu thư, ngài xem thử một chút, đây đều là mấy quyển sách ảnh, hai quyển này bán khá chạy."
Khúc Tiểu Tây nhận, xem đại khái một chút, nói: "Đều lấy."
Tận đến khi bọn cô ra khỏi cửa, cậu thiếu niên kia quả nhiên vẫn đi theo. Khúc Tiểu Tây dừng bước nhìn về phía hắn.
Cậu thiếu niên ho khan một tiếng, ánh mắt lờ đi giả bộ như đang nhìn về chỗ khác.
Khúc Tiểu Tây: "Cậu đừng đi theo bọn tôi."
"Tôi mới không đi theo mấy người. Mấy người có chứng cứ gì chứng minh tôi đi theo mấy người?" Người trẻ tuổi rậm rậm chân, khi nói xong ánh mắt còn mang theo vài phần thấp thỏm nhìn Khúc Tiểu Tây một cái như đang lo lắng điều gì. Hắn mất máy môi như muốn nói rồi lại không nói nữa.
Nhìn có vẻ vô cùng rối rắm, chẳng hiểu có chuyện gì nữa?
Cô cao ngạo cười một chút, nói: "Cậu tốt nhất đừng đi theo bọn tôi." Lại nói: "Chúng ta đi."
Cô duỗi tay ngăn xe kéo, cậu thiếu niên lập tức đuổi theo.
Khúc Tiểu Tây: "……" Bệnh xà tinh* từ đâu tới? Rõ ràng đều bị vạch trần còn muốn đi theo thế?
*Bệnh xà tinh: Từ lóng của giới trẻ Trung Quốc, hiểu như bệnh thần kinh.
Tiểu Bắc trừng mắt thật lớn, hung dữ: "Người này làm gì thế?" Nhóc còn nắm c.h.ặ.t nắm tay, nói: "Chị, có em ở đây! Em sẽ bảo vệ chị!"
Khúc Tiểu Tây bật cười nói: "Ừ. Chú ơi, đến tiệm cơm Lâm Giang."
Hôm nay bọn cô ra ngoài còn tính đi tiệm cơm Lâm Giang ăn trưa. Kể cả gặp phải tên kỳ quái bọn cô cũng không định thay đổi kế hoạch.
Mặc kệ thời điểm nào thì những nơi như vậy luôn náo nhiệt. May mắn bọn cô cũng coi như tới sớm, vẫn còn chỗ ngồi. Khúc Tiểu Tây có kinh nghiệm nên nhanh nhẹn gọi đồ luôn.
Cô nói: "Em thấy bánh blueberry kia ăn rất ngon, hai người nhất định sẽ thích. Còn có……
