Xuyên Về Thời Dân Quốc: Thiên Kim Giả Rung Chuyển Cửu Châu, Cưa Đổ Thiếu Soái - Chương 424: Đại Sự Xảy Ra

Cập nhật lúc: 10/04/2026 13:20

Vân Sở Hựu ngồi bên bàn, uống cháo tổ yến, chớp chớp mắt: "Cho nên, Bạch Hà đã rời đi rồi?"

Hoắc Trạm đã thay bộ quần áo mặc ở nhà, đang gọt táo, khẽ "ừ" một tiếng: "Bị nhốt ở hậu viện nhiều năm, vốn cũng là để tránh bị người ta hãm hại. Hiện tại cả nhà Hà Mẫn Quân đã đền tội, bà ấy muốn về nhà xem sao, tự nhiên không có lý do gì để từ chối."

Vân Sở Hựu nhớ tới chuyện giữa Hà Mẫn Quân, Bạch Hà và Hoắc Khôn Bằng mà Hoắc Trạm kể, đôi mắt đẹp khẽ nheo lại, như có điều suy nghĩ nói: "Dựa theo tính tình của Bạch Hà, ngay cả c.h.ế.t cũng không sợ, thật sự sẽ vì tránh bị người ta hãm hại mà chịu nhốt ở Hoắc Công Quán nhiều năm như vậy sao?"

Nói xong, ánh mắt Vân Sở Hựu lưu chuyển, cười nói: "Bà ấy chắc chắn trong lòng có tình cảm, nhưng không muốn cho người ta biết."

Hoắc Trạm không có phản ứng gì, gọt xong quả táo, còn cẩn thận cắt thành từng miếng nhỏ, đút vào miệng Vân Sở Hựu, nhạt giọng nói: "Chuyện tình cảm của trưởng bối tôi không có hứng thú, Bạch Hà rời đi hay không tôi cũng không quan tâm, em ăn nhiều một chút."

Vân Sở Hựu bĩu môi, người này, đúng là nửa điểm hóng hớt cũng không thích nghe. Nghĩ đến chuyện vẫn chưa giải quyết xong, cô vừa gặm táo vừa nói: "Chuyện của Thiện Kỳ thế nào rồi? Thẩm Cầu lúc đó không phải đã cho người bám theo sao? Không có manh mối gì à?"

Nhắc tới chuyện này, ánh mắt Hoắc Trạm hơi tối lại, lắc đầu: "Không tìm thấy, người này giống như bốc hơi khỏi thế gian vậy."

Vân Sở Hựu nhún vai: "Bốc hơi khỏi thế gian? Đều là người trần mắt thịt, chuyện này không thể nào. Có lẽ phải đổi hướng suy nghĩ."

Đôi môi mỏng của Hoắc Trạm mím c.h.ặ.t, hàng chân mày dài nhíu lại: "Hà Mẫn Quân nói lúc đó ra tay cứu Thiện Kỳ không phải là ông ta. Cho nên, trong Phụng Tân vẫn còn đồng bọn của Thiện Kỳ, đây là một tín hiệu nguy hiểm. Không biết kẻ đó có thân phận gì, lại có mục đích gì."

Vân Sở Hựu ăn quả táo thanh ngọt, sắc mặt nghiêm túc. Một lát sau, cô nói: "Thành Phụng Tân đã lục soát hơn phân nửa, lại có dán chân dung của Thiện Kỳ, cô ta không thể nào biến mất không tăm hơi. Cho nên, có phải có nơi nào đó, rất đặc biệt không?"

Lời này giống như cung cấp một hướng đi, Vân Sở Hựu và Hoắc Trạm đều chìm vào suy tư.

Một lát sau, trong mắt hai người đều lộ ra sương lạnh, ngước mắt nhìn đối phương, đồng thanh mở miệng: "Hoắc Công Quán!"

Thiện Kỳ là đặc vụ Đông Doanh mà Hoắc Công Quán chỉ đích danh phải lục soát, bách tính trong thành Phụng Tân đều là tai mắt. Thiện Kỳ muốn thần không biết quỷ không hay rời đi là chuyện không thể, muốn ẩn nấp ở khách điếm t.ửu quán lại càng không dễ. Duy chỉ có một nơi, Hoắc gia quân sẽ không lục soát.

Tục ngữ có câu, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, Hoắc Công Quán.

Thiện Kỳ trốn ngay dưới mí mắt của Hoắc Khôn Bằng và Hoắc Trạm, tự nhiên sẽ không có ai lục soát, một chiếc lá che mắt chính là như vậy.

Lúc Thiện Kỳ bị Thẩm Cầu dẫn người vây g.i.ế.c, đang ở nơi cách Hoắc Công Quán không xa. Mà kẻ đột nhiên ló mặt ra cứu bọn chúng, rất có thể chính là người trong Hoắc Công Quán. Còn về việc kẻ ra tay rốt cuộc là vì tư thù hay đã sớm phản bội, vẫn cần phải điều tra.

Không sai, người đầu tiên mà Vân Sở Hựu và Hoắc Trạm nghi ngờ chính là Nhị thiếu gia của Hoắc Công Quán, Hoắc Phượng.

Ngày họ trở về đã trừng trị Tưởng Thanh Vân, dẫn đến việc Hoắc Phượng - kẻ có khả năng tranh đoạt danh hiệu Thiếu soái với Hoắc Trạm nhất - lại trở thành một người bình thường không có nhà ngoại làm chỗ dựa, càng mang trên lưng cái danh có người mẹ mang tội.

Hoắc Phượng mất mẹ ruột, mất nhà ngoại, mất đường lui, ch.ó cùng rứt giậu, làm liều cũng là chuyện bình thường.

Đương nhiên, không phải nói chắc chắn là Hoắc Phượng. Dù sao nữ nhân trong phủ cũng không ít, bất kỳ một nữ nhân nào cũng có thể là đặc vụ do người Đông Doanh cài cắm vào. Dù sao Phụng Tân cũng là một miếng bánh lớn, tình báo ở đây, quan trọng không kém gì tình báo của Tứ Tượng Đảng.

Đã có suy đoán, Hoắc Trạm dặn dò hai câu rồi rời đi.

Đêm nay, Hoắc Công Quán đèn đuốc sáng trưng, tiếng s.ú.n.g, tiếng la hét, tiếng khóc lóc không dứt bên tai.

Vân Sở Hựu đứng trong sân, mọi sự ồn ào bên ngoài dường như đều bị cách ly. Nơi này được Hoắc Trạm bảo vệ vững như thùng sắt, tự nhiên không có kẻ không có mắt nào dám tới nộp mạng. Còn về việc kẻ bảo vệ Thiện Kỳ rốt cuộc là ai, vẫn chưa biết được.

Trận náo nhiệt này kéo dài suốt một đêm, mãi đến khi trời sáng rõ, Hoắc Trạm mới mang theo đầy hàn khí trở về.

Anh cởi áo choàng, đứng bên lò sưởi hơ một lúc lâu, cho đến khi hết sạch hàn khí mới bước vào phòng ngủ. Nhìn Vân Sở Hựu đang ngủ rất say, hàng chân mày vốn sắc bén bức người cũng mềm mại hẳn đi. Anh thay quần áo, lên giường ôm người vào lòng.

Vân Sở Hựu cựa quậy, hàng mi dài quét qua cổ Hoắc Trạm, cũng đưa tay ôm lấy eo anh: "Thế nào rồi?"

Giọng Hoắc Trạm lười biếng, mang theo sự mệt mỏi vì thức trắng đêm: "Người đã bắt sống rồi."

Vân Sở Hựu tỉnh táo hơn một chút, hơi lùi ra một chút, nhìn vào mắt anh: "Là Hoắc Phượng?"

Hoắc Trạm nhớ tới biểu cảm cười gằn điên cuồng của Hoắc Phượng, khẽ nheo mắt lại, vỗ nhẹ vào lưng Vân Sở Hựu: "Ừ."

Vân Sở Hựu vẻ mặt thổn thức, quả nhiên là thế gia đại tộc, sơ sẩy một chút là có thể bị chính người nhà đ.â.m sau lưng.

Nếu không phải cô và Hoắc Trạm đoán ra người trốn trong Hoắc Công Quán, thì Thiện Kỳ rất có thể sẽ mượn mâu thuẫn nội bộ, xúi giục Hoắc Phượng ra tay với Hoắc Khôn Bằng và Hoắc Trạm. Cùng chung một mái nhà, muốn ra tay thật sự là quá dễ dàng.

Cũng may hai ngày nay ồn ào huyên náo, Hoắc Phượng cũng luôn rụt cổ một góc, không mạo hiểm ló mặt.

"Về một chuyến, thật sự đã xảy ra rất nhiều chuyện." Vân Sở Hựu nhắm mắt lại, có chút bất đắc dĩ.

Từ sau khi xuyên không trọng sinh, cô luôn mang thể chất thu hút rắc rối. Không ngờ cùng Hoắc Trạm về nhà một chuyến, cũng phải gặp nhiều chuyện như vậy. Phu thê trở mặt, huynh đệ tương tàn, gian tế đặc vụ hoành hành, thật là một thành Phụng Tân đầy rẫy nguy hiểm.

Nghe lời Vân Sở Hựu nói, Hoắc Trạm khựng lại, nhớ tới lời Hoắc Khôn Bằng nói trước đó. Đôi môi mỏng mím lại, in một nụ hôn lên trán Vân Sở Hựu, nhẹ giọng nói: "Còn sớm, ngủ thêm lát nữa đi, hôm nay có lẽ sẽ có đại sự."

Vân Sở Hựu trong cơn mơ màng, hỏi ngược lại một câu: "Hà Mẫn Quân, Thiện Kỳ đều bị bắt rồi, còn có thể có chuyện gì nữa?"

Hoắc Trạm không mở miệng nữa. Giấc ngủ này, hai người ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao.

Vân Sở Hựu bị tiếng bước chân dồn dập bên ngoài đ.á.n.h thức. Khi mở mắt ra, phát hiện mình bị Hoắc Trạm ôm trọn trong lòng. Cô đưa tay đẩy đẩy, còn chưa đẩy người ra, nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, xuyên qua rèm cửa cũng có thể thấy ánh nắng rất gắt.

Cô lại quay đầu nhìn ra cửa phòng ngủ, tiếng bước chân bên ngoài vẫn rất dồn dập. Tình huống này đúng là lần đầu tiên xảy ra.

Hoắc Trạm tính tình không tốt, cô lại đang mang thai, người trong viện làm việc luôn rất cẩn thận. Giống như tình huống hai người họ còn chưa dậy mà đã đi lại tấp nập thế này thật sự chưa từng có. Nhớ lại đại sự mà Hoắc Trạm nói sáng nay, Vân Sở Hựu có chút tò mò.

"Tỉnh rồi?" Giọng Hoắc Trạm vang lên từ phía trên, mang theo sự khàn khàn lúc mới ngủ dậy, vô cùng trêu người.

Vân Sở Hựu ngước mắt nhìn anh, chỉ ra ngoài cửa: "Chuyện gì vậy? Có liên quan đến đại sự anh nói tối qua không?"

Hoắc Trạm mở mắt, khẽ "ừ" một tiếng, ngữ điệu không có gì thay đổi: "Đại khái là vậy, xem ra là có người sốt ruột rồi."

"Sốt ruột?" Vân Sở Hựu vẻ mặt khó hiểu. Cho đến khi cùng Hoắc Trạm rời giường, nhìn thấy tiểu tư và nữ hầu đứng trên hành lang, khóe miệng cô giật giật. Những người này mỗi người một việc, có người bưng nước, có người cầm quần áo, cũng có người dọn dẹp vệ sinh.

Thẩm Cầu sắc mặt sốt sắng, đứng ngoài cửa đi qua đi lại. Hoắc Thất thì bình tĩnh, luôn đứng một bên.

Cho đến khi cửa phòng bị đẩy ra, nhìn thấy Hoắc Trạm và Vân Sở Hựu bước ra, Thẩm Cầu mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta lau mồ hôi trên trán, nhăn nhó nói: "Thiếu soái, Đại soái đã phái người tới giục mấy lần rồi. Hiện tại mọi người đều đã đến, chỉ thiếu ngài và Thiếu phu nhân thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.