Xuyên Về Tn 60: Nữ Đại Lực Bận Bịu Trồng Rau Trên Hải Đảo - Chương 192: Lục Cửu Và Tam Thất Tinh Quái
Cập nhật lúc: 09/02/2026 20:36
Khi Bảo Ni nhận được thư của Cố đại tẩu thì đã là cuối tháng bảy. Cố Khê đã đi làm được một thời gian, Từ Phương dù có hận đến mấy cũng không thể thay đổi được sự thật này.
Cố đại tẩu không chỉ tường thuật trực tiếp toàn bộ sự việc nhà Cố Hướng Đông mà còn đưa ra vài lời bình luận, câu nào câu nấy đều trúng tim đen.
Người có thể cùng chung sống với Cố đại ca, chắc chắn không phải là thỏ trắng ngây thơ, ít nhất cũng phải là một con hồ ly.
Bảo Ni và Cố Dã cùng cảm thán tâm tư của vợ chồng Cố đại ca, quả thực quá lợi hại.
“Cố Dã, chúng ta thật may mắn!” Cả buổi tối hôm nay Bảo Ni đã cảm thán câu này vô số lần, Cố Dã nghe đến mức thuộc lòng.
“Nói sao đây?”
“Anh xem, nếu chúng ta là đối thủ của đại ca và đại tẩu, thì chỉ dựa vào chỉ số thông minh của hai đứa mình, chắc chắn sẽ bị đè xuống đất mà ma sát, không có khả năng phản kích. Hiện tại, chúng ta là ‘dưới bóng cây lớn dễ hóng mát’, có đại ca bọn họ ở đó, chúng ta cứ việc nằm thắng.” Tâm thái của Bảo Ni rất tốt, bản thân không giỏi thì thừa nhận, tuyệt đối không có chuyện không được mà còn cố đ.ấ.m ăn xôi, hay không hiểu mà giả bộ hiểu.
“Em nghĩ vậy cũng đúng, có đại ca ở đó, chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được, không cần lo lắng quá nhiều, đại ca sẽ giúp chúng ta tính toán ổn thỏa.” Cố Dã và Bảo Ni có thể sống hợp nhau như vậy cũng không phải không có nguyên do, cả hai người đều rất rộng lượng và vô tư.
Bảo Ni cất kỹ thư của đại tẩu, lúc rảnh rỗi lại lấy ra đọc lại hai lần, còn thú vị hơn cả tiểu thuyết thông thường, tình tiết cứ gọi là thăng trầm gay cấn.
“Cố Dã, Cố Vĩ nhà tam thúc sắp kết hôn rồi, chúng ta có về tham dự hôn lễ không?” Bảo Ni và gia đình Cố tam thúc không thân thiết, cơ bản không có qua lại. Lúc Cố Vũ nhà đó kết hôn, bọn họ cũng không về.
Cố Vũ sau khi kết hôn không tiếp tục ở lại đoàn văn công mà chuyển sang bộ phận hậu cần. Nhà chồng cô ta cũng ở trong đại viện, địa vị không thấp. Chồng là quân nhân nhưng không thuộc đơn vị chiến đấu mà làm ở bộ phận hậu cần, chức vụ không cao cũng không thấp.
Bảo Ni cũng khá khâm phục người nhà Cố tam thúc, ai nấy đều rất biết toan tính, coi trọng việc môn đăng hộ đối và thực hiện điều đó rất triệt để. Lần này không biết đối tượng của Cố Vĩ có điều kiện thế nào, người bình thường chắc chắn không lọt vào mắt xanh của vợ chồng Cố tam thúc.
Nhưng chuyện này Cố đại tẩu không nói rõ trong thư, hại Bảo Ni tò mò đến mức cào gan cào ruột.
Cố Dã cảm thấy buồn cười, tình cảm chị em bạn dâu giữa Bảo Ni và đại tẩu là thật, quý hơn cả vàng.
Về chuyện đối tượng của Cố Vĩ, cuối cùng Bảo Ni không nhịn được, đặc biệt viết thư hỏi Cố đại tẩu, nếu không cô sẽ bứt rứt không yên.
Thời tiết ngày càng nóng, Bảo Ni và mọi người cũng không có việc gì nhiều. Tình hình bãi nuôi rong biển khá tốt, ngô trên đảo nhỏ cũng phát triển khả quan. Mặc dù đầu xuân có hạn hán, sau đó lại mưa dầm liên miên, nhưng cây ngô vẫn rất kiên cường, đã mọc rất cao, không cần phải đi nhổ cỏ nữa, cỏ dại không đuổi kịp tốc độ của ngô, bị bỏ xa tít phía sau.
Bảo Ni ở nhà chơi cùng Tam Thất và Lục Cửu. Trường học đã nghỉ hè, đợi khai giảng là Lục Cửu sẽ vào lớp một.
Thiết Đản và Cương Đản nhà Đoàn doanh trưởng, con út nhà Dương Xảo Muội, con nhỏ nhà tẩu t.ử Á Như, còn có một số đứa trẻ cùng trang lứa trong khu gia thuộc, tính ra cũng hơn mười đứa, đều trạc tuổi Lục Cửu.
Lục Cửu dẫn theo Tam Thất, nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh của đám trẻ này. Lục Cửu có chỉ số thông minh cao, vũ lực cũng mạnh. Tam Thất tuy miệng hay châm chọc, nhưng đầu óc phản ứng nhanh, là tay sai đắc lực số một của chị gái Lục Cửu.
Thỉnh thoảng Bảo Ni cũng sẽ kể một số thông tin phòng chống l.ừ.a đ.ả.o ở đời sau dưới dạng những câu chuyện cho hai đứa trẻ nghe, để chúng có ý thức phòng bị, không dễ dàng bị lừa.
“Mẹ, con và Tam Thất ra ngoài chơi đây, sẽ không ra bờ biển, không đứng dưới nắng, không ra khỏi khu gia thuộc…”
Lục Cửu lặp lại những lời Bảo Ni định dặn dò, xách theo bình nước, dẫn Tam Thất đi.
“Bảo Ni, Lục Cửu và Tam Thất nhà em tinh quái thật đấy, em dạy thế nào vậy? Lần trước chị nói chuyện với hai đứa nó, bị chúng nó xoay cho ch.óng cả mặt.” Trương tẩu t.ử ở cách vách rất hâm mộ hai đứa trẻ nhà Bảo Ni, lớn lên xinh xắn, mồm mép lanh lợi, nhiều tâm nhãn, người thường không lừa được chúng.
“Tẩu t.ử chị nói quá rồi, trẻ con nhà em cũng giống những đứa trẻ khác thôi, chỉ là Tam Thất mồm mép hơi ‘tiện’ chút.” Bảo Ni cũng biết Lục Cửu và Tam Thất lắm trò, nhưng trẻ con mà, cứ để chúng trưởng thành thuận theo tự nhiên, đừng dán quá nhiều nhãn mác lên người chúng, mệt lắm.
Lục Cửu, Tam Thất và mười mấy đứa trẻ đang chơi trò bắt quỷ dưới bóng cây. Từ xa, một người phụ nữ dắt theo một bé gái nhìn đám trẻ này, do dự một lát rồi dắt bé gái đi tới.
“Chào các cháu, đây là con gái cô, Vương Oánh Oánh, có thể cho bạn ấy chơi cùng các cháu không?”
Nếu Bảo Ni ở đây, nhất định sẽ nhận ra người phụ nữ này là Tề Mỹ Phượng, vợ của Vương chính ủy mà cô vẫn luôn để ý.
“Bà là ai? Bọn cháu không quen bà, bà xưng tên trước đi.”
Thiết Đản, đàn em số một của Lục Cửu, nghiêng đầu hỏi, giọng điệu chẳng khách khí chút nào.
“Cô là dì Tề, sống ở hàng thứ ba phía sau. Cô mới đến khu gia thuộc không lâu nên các cháu không biết cô. Nào, các cháu, dì mời các cháu ăn kẹo.” Tề Mỹ Phượng móc từ trong túi ra một nắm kẹo lớn đủ màu sắc, trông có vẻ rất ngon.
Thiết Đản nhìn những viên kẹo xanh xanh đỏ đỏ, nuốt nước miếng một cái, tay giơ lên định lấy kẹo.
“Tại sao bà lại cho bọn cháu kẹo? Bây giờ kẹo không rẻ đâu nhé.” Lục Cửu kéo Thiết Đản lại, bắt cậu bé tránh xa những viên kẹo đó.
“Kẹo tuy không rẻ, nhưng chẳng phải dì muốn nhờ các cháu cho Oánh Oánh nhà dì chơi cùng sao, đây là quà cảm ơn.” Tề Mỹ Phượng không ngờ con nhóc này còn khá có suy nghĩ, lại có thể từ chối sự cám dỗ của kẹo ngọt.
“Quà cảm ơn? Bọn cháu cũng chưa đồng ý cho bạn ấy chơi cùng mà. Hơn nữa, trong đại viện cũng chẳng có nhà ai vì muốn con mình được chơi cùng mà bỏ ra nhiều kẹo thế này. Nói, bà có mục đích gì? Có phải là đặc vụ không? Bọn cháu là những chiến sĩ dũng cảm đấy nhé.”
“Chiến sĩ dũng cảm!” Tam Thất phụ họa chị gái rất đúng lúc, phối hợp ăn ý. Tề Mỹ Phượng ngẩn người, sao chỉ một chốc lát mà cô ta đã thành đặc vụ rồi?
“Dì không phải đặc vụ gì cả, chỉ là muốn các cháu chơi cùng Oánh Oánh nhà dì thôi. Các cháu không ăn kẹo thì dì cất đi vậy. Các cháu có thể nói cho dì biết, các cháu là con nhà ai không?”
Tề Mỹ Phượng nhìn đám trẻ này, cô ta thật sự không biết đứa nào là con nhà ai.
“Bà hỏi cái này làm gì?”
“Làm gì?”
Tam Thất tuyệt đối là người ủng hộ trung thành của Lục Cửu.
“Chỉ là muốn tìm hiểu một chút thôi, dì mới đến mà, ai cũng không quen.” Tề Mỹ Phượng cảm thấy hai đứa trẻ này quá khó chơi, chẳng đáng yêu chút nào.
“Bà có thể đi làm quen với người lớn, không cần làm quen với trẻ con bọn cháu. Con nhà bà còn chẳng có ý định làm quen với bọn cháu kìa.”
Lục Cửu cảm thấy người dì này rất kỳ lạ, con của bà ta đâu có vẻ gì là muốn chơi cùng bọn cô.
“Đúng đấy, trẻ con bọn cháu không chơi với người lớn.” Tam Thất bồi thêm một câu, còn xích lại gần Lục Cửu, cậu bé cảm thấy người dì này giống bà ngoại sói trong câu chuyện mẹ kể.
“Vậy được rồi, lát nữa dì đi làm quen với người lớn, không chơi với trẻ con các cháu nữa.” Tề Mỹ Phượng dắt con gái bỏ đi, lãng phí cả buổi mà chẳng hỏi được gì.
“Chị, người này là người xấu!” Tam Thất chắp tay sau lưng, một lời nói toạc thiên cơ.
“Thiết Đản, sao cậu lại muốn ăn kẹo của người lạ hả? Mẹ tớ đã nói rồi, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian xảo thì cũng là trộm cắp), không được tùy tiện nhận đồ của người lạ, nếu không bị người ta bán đi đấy, biết chưa?”
Lục Cửu cảm thấy chơi với bọn họ thật quá tốn công sức, sao lại dễ bị mua chuộc thế chứ.
“Biết rồi, Lục Cửu, sau này bọn tớ nhất định sẽ nhớ, không ăn kẹo của người lạ.” Thiết Đản cam đoan, cậu bé sợ không nghe lời sẽ bị Lục Cửu tẩn cho một trận.
“Không chỉ kẹo, đồ ăn khác cũng không được lấy.”
Lục Cửu kể lại câu chuyện mẹ cô từng kể một lần nữa cho bọn trẻ nhớ.
“Nhớ rồi…” Tam Thất chắp tay sau lưng đi vòng quanh đám trẻ một vòng, miệng lẩm bẩm lặp lại.
Lục Cửu nghĩ thầm, về nhà phải nói với mẹ chuyện về người dì kỳ lạ này.
