Xuyên Về Tn 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 1002: Lâm Thanh Thanh Tỉnh Lại

Cập nhật lúc: 19/04/2026 12:15

5 giờ, Tống Nghị Viễn hộ tống quan tài đến Bát Bảo Sơn.

Bên trong hội trường đã được bố trí hòm hòm rồi, tối nay sẽ trang hoàng xong toàn bộ.

Quan tài được đặt trong căn phòng phía sau hội trường.

8 giờ sáng mai mới chuyển ra sảnh lớn.

Từ Kính Nghiêu đứng trong sảnh lớn nói với các vị lãnh đạo đến đưa tiễn: “Theo ý của cấp trên, thi hài Lâm thượng tướng sẽ không được chiêm ngưỡng, sau khi đóng quan tài đến ngày hỏa táng mới mở ra, những ai muốn tiễn Lâm thượng tướng đoạn đường cuối cùng xin mời di chuyển ra điện sau.”

Cái gọi là tiễn đoạn đường cuối cùng, chính là nói lời chúc từ với thi hài của Lâm Thanh Thanh.

Các vị lãnh đạo liền dưới sự dẫn dắt của Chương công đi ra điện sau.

Lúc này quan tài đã được mở ra, một lá cờ đỏ tươi phủ lên thi hài.

Môi của Lâm Thanh Thanh đã được thoa son, che đi màu môi tím ngắt.

Cô mặc lễ phục Tư lệnh, trông uy nghiêm không thể xâm phạm, nhìn qua như vậy, người không biết chuyện còn tưởng người trong quan tài đang ngủ.

Trên mặt Lâm Thanh Thanh không nhìn ra một tia t.ử khí nào.

Chương công là người đầu tiên tiến lên, cầm khăn tay, đi vòng quanh quan tài vừa đi vừa nói: “Lâm thượng tướng, lên đường bình an, hy vọng kiếp sau cô vẫn có thể làm tướng tinh của Hoa Quốc, mưu cầu hạnh phúc cho bách tính.”

Sau đó là Ông nội Tống tiến lên: “Lâm thượng tướng, đường phía trước dằng dặc, bước chân chầm chậm, thế gian vẫn còn người thân nhớ thương cháu, xin hãy quay đầu nhìn lại…”

Khoảng 1 tiếng sau, mọi người chúc từ kết thúc.

Tống Nghị Viễn mới bước lên nói: “Các vị lãnh đạo, tôi muốn tiễn Lâm thượng tướng, vợ tôi một mình.”

Tất cả mọi người biết ý rời đi.

Binh lính cũng được Từ Kính Nghiêu phái đến canh gác xung quanh, còn anh ta thì tự mình đứng ở cửa.

Ba ông cụ Tống Thái Đồng đi sang một bên, Ông nội Thái lên tiếng hỏi trước: “Các ông có cảm thấy, Tiểu Tứ có chút không bình thường không?”

Ông nội Tống nhướng mày.

Tống Nghị Viễn là do ông nuôi lớn từ nhỏ, tính tình, cách làm người, ông đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Hôm nay mức độ đau buồn của cháu trai quả thực không đủ.

Nó đáng lẽ phải đau buồn đến mức không thể tự kiềm chế, mất đi lý trí mới đúng.

Nhưng bây giờ nó vẫn có thể làm việc bình thường.

Thì có chút… không bình thường.

“Đúng không, Lão Tống, ông nói gì đi chứ?”

Ông nội Đồng vội vã giục.

Ông nội Tống nhấc mí mắt liếc nhìn Ông nội Đồng.

Không nói gì.

Coi như mặc nhận.

Ông nội Thái lại nhíu mày nói: “Thanh Thanh nha đầu, thiên phú y học cao như vậy, loại độc d.ư.ợ.c nào có thể thuận lợi để con bé uống vào mà không bị con bé phát hiện?”

“Các ông còn nhớ năm ngoái, Thanh Thanh cho mỗi người chúng ta hai viên đan giải độc không?”

Ông nội Đồng sáng mắt lên: “Đương nhiên, chỉ cần người còn thở, uống viên t.h.u.ố.c đó vào là có thể giải độc.”

“Vậy, Thanh Thanh có khả năng nào không?”

Ông nội Tống lắc đầu.

“Thanh Thanh bị đưa đi thẩm vấn, chắc chắn phải khám xét người làm sao có thể giấu t.h.u.ố.c được, đoán chừng người của Chu công chính là sau khi khám xét mới hạ độc.”

Lời này khiến hai ông cụ Thái Đồng, lập tức dập tắt tâm tư.

Đúng vậy, đã muốn thẩm vấn, chắc chắn phải khám xét người.

“Nhưng Tiểu Tứ có điểm bất thường là sự thật, lát nữa chặn nó lại hỏi thử xem.” Ông nội Đồng nheo mắt nói.

Thằng ranh con này nếu có chuyện gì giấu ông, xem sau chuyện này có đ.á.n.h nó một trận không.

Trong điện sau.

Người vừa đi hết, Tống Nghị Viễn đã bế Lâm Thanh Thanh từ trong quan tài ra, đặt lên tấm phản sau bức màn.

Anh lại chuyển mấy bao đất sau bức màn ra, đặt vào trong quan tài, sau đó nhanh ch.óng đẩy nắp quan tài lại, đóng đinh.

Phòng ngừa có người muốn mở quan tài.

Ho nhẹ một tiếng.

Từ Kính Nghiêu hiểu ý.

Một lát sau, anh ta bảo binh lính canh gác lại ở cửa.

Không lâu sau, chính anh ta cũng bước vào.

“Người chỉ có thể đặt ở đây, bên ngoài nhiều người như vậy, lỡ như có điểm bất thường thì xôi hỏng bỏng không.” Từ Kính Nghiêu nói.

Tống Nghị Viễn gật đầu.

“Tôi sẽ luôn canh gác ở đây, đợi Thanh Thanh tỉnh lại, bên ngoài đành phiền Từ bí thư vậy.”

“Yên tâm.”

Từ Kính Nghiêu bỏ lại câu này rồi đi ra ngoài.

Tống Nghị Viễn tìm một chiếc ghế đẩu ngồi cạnh quan tài, thỉnh thoảng lại vào xem một cái.

Sợ ở đây có chuột bọ, c.ắ.n phải Thanh Thanh.

Đoàn người Chương công lục tục rời đi.

Ba ông cụ lúc này mới bước vào điện sau.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tống Nghị Viễn lập tức tăng thêm vài phần bi thương trên mặt, lưng còng xuống, cả người giống như một vũng bùn nhão vậy.

Ba ông cụ bước vào nhìn thấy cạnh quan tài, Tống Nghị Viễn đang ngồi vô cùng suy sụp.

Ba người đều có vẻ mặt nhạt nhòa.

“Khụ khụ…”

Ông nội Đồng ho một tiếng.

Tống Nghị Viễn không nghe thấy.

Ông nội Thái cũng ho một tiếng.

“Khụ khụ khụ…”

Tống Nghị Viễn không có phản ứng.

Ông nội Tống ho một tiếng nặng nề xé ruột xé gan.

“Khụ!”

Tống Nghị Viễn lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên, trên mặt không có nửa phần sinh khí, hai mắt trống rỗng.

“Ông nội.”

Anh gọi một tiếng khô khốc, yếu ớt vô lực.

Ông nội Đồng trợn ngược mắt.

“Thằng nhóc cháu đừng có giả vờ trước mặt ba người chúng ta, người ngoài nhìn không ra, chúng ta chính là nhìn cháu lớn lên từ nhỏ đấy.”

Ông nội Đồng thầm nghĩ, bất kể rốt cuộc có uẩn khúc gì hay không, cứ lừa cháu một vố trước đã rồi tính.

Tống Nghị Viễn nghe thấy lời này không có nửa phần phản ứng.

Hai mắt vẫn trống rỗng.

Giống như lời này không phải nói anh vậy.

Ông nội Thái dựa vào sự ăn ý với chiến hữu cũ, thêm dầu vào lửa: “Mấy trò vặt vãnh này của cháu chúng ta đã nhìn thấu rồi, nói đi, sự thật là gì?”

Tống Nghị Viễn không có phản ứng.

Thậm chí sinh khí trên người còn ít đi một chút.

Ông nội Tống không nói một lời nào, bước đến trước quan tài, làm bộ muốn đẩy ra.

Khóe mắt ông nhìn Tống Nghị Viễn.

Tống Nghị Viễn không hề nhúc nhích.

Ông nội Đồng nhấc chân đi ra ngoài: “Tôi đi lấy dụng cụ đến nhổ đinh.”

Ông đã đi đến cửa rồi, Tống Nghị Viễn vẫn không có động tĩnh gì.

Ba ông cụ: “…”

Hừ, rốt cuộc là biết giả vờ.

Hay là không có uẩn khúc?

Ông nội Tống xua tay nói: “Đi thôi, đến giờ về nhà ăn tối rồi.”

Nếu bên trong thực sự có tình huống gì, đến lúc họ nên biết Tiểu Tứ chắc chắn sẽ nói.

Bây giờ dễ dàng không lừa ra được.

Chính là chưa đến lúc.

Hoặc là họ đã nghĩ nhiều rồi.

Ông hy vọng là vế trước.

Con trai con dâu đã về nhà an ủi bà cụ rồi.

Ông phải về xem sao.

Hai ông cụ Thái Đồng liếc nhìn Tống Nghị Viễn, theo Ông nội Tống bước ra khỏi hội trường.

Tống Nghị Viễn thở phào nhẹ nhõm.

Ở trong cửa nhìn ba ông cụ đi ra ngoài, mới bước nhanh ra sau bức màn.

Buổi tối tất cả mọi người đều giải tán.

Tâm phúc của Từ Kính Nghiêu canh gác ở cửa điện sau, anh ta mang một chiếc giường xếp vào nằm cạnh quan tài.

Lại đưa cho Tống Nghị Viễn một chiếc giường.

Tống Nghị Viễn ăn uống qua loa một chút, rồi ôm Lâm Thanh Thanh vào lòng ngủ.

Buổi tối Tưởng Hải Hà về Lâm trạch xem thử, rồi lại quay lại.

Tống Nghị Viễn mặc kệ cô túc trực bên linh cữu ở sảnh lớn.

Một đêm vô sự.

6 giờ sáng hôm sau.

Từ Kính Nghiêu thức dậy dọn dẹp nội vụ.

8 giờ, quan tài trong tiếng nhạc bi thương, được khiêng ra đặt ở vị trí chính giữa sảnh lớn, xung quanh hoa tươi bao quanh, quốc kỳ phủ trên đỉnh.

Bầu không khí trang nghiêm túc mục.

Thần thánh không thể xâm phạm.

Từ Kính Nghiêu thay Tống Nghị Viễn canh gác ở điện sau, còn Tống Nghị Viễn thì tiếp khách ở sảnh lớn.

Người đầu tiên đến tưởng niệm là lãnh đạo, ông đến điện sau nhìn Lâm Thanh Thanh đã ngừng mạch đập 18 tiếng.

“Canh gác cho tốt.”

Hạ xong mệnh lệnh này, ông liền rời đi dưới sự hộ tống của một đám vệ sĩ.

Từng đợt người đến tế bái bước vào sảnh lớn tưởng niệm.

Thời gian vội vã trôi qua.

Tống Nghị Viễn không dám tùy tiện đến điện sau, anh chỉ nhìn một cái lúc ăn trưa.

2 giờ 2 phút chiều.

Ngón trỏ của Lâm Thanh Thanh trên giường xếp động đậy.

Cô hít một hơi thật sâu, từ từ mở mắt nhìn xung quanh.

Bên tai truyền đến từng đợt nhạc bi thương.

Cô liền biết đã có người đang tiến hành theo kế hoạch rồi.

Cô nhìn xung quanh, mái nhà trống huơ trống hoác đặc biệt cao, giống như hội trường nào đó.

Quay đầu, lại nhìn thấy Từ bí thư mà cô thấy trước khi ngất xỉu.

Từ Kính Nghiêu ngồi trên ghế, hướng ra cửa, làm ra vẻ đang nghỉ ngơi.

Anh ta cảm thấy có ánh mắt rơi vào người mình,"vút" một cái quay mặt lại, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau với Lâm Thanh Thanh.

Anh ta kích động đứng bật dậy từ trên ghế.

Thực sự sống lại rồi!

Đang định đi thông báo cho Tống Nghị Viễn.

Anh ta chỉ bước ra hai bước lại quay trở lại.

Anh ta bước lại gần giường xếp, hỏi: “Lâm thượng tướng, bây giờ cô tỉnh táo chứ?”

Lâm Thanh Thanh gật đầu.

Tự mình chống tay xuống giường ngồi dậy.

“Cho tôi chút nước, và thức ăn thanh đạm.”

Từ Kính Nghiêu gật đầu thật mạnh.

Trong mắt là sự phấn khích không thể kìm nén.

Anh ta đè nén mọi cảm xúc, đi ra cửa, bảo người chuẩn bị một phần bữa trưa và nước mang tới, lại bảo người đi gọi Tống Nghị Viễn tới.

Buổi trưa anh ta không ăn cơm, chính là sợ buổi chiều Lâm thượng tướng đột nhiên tỉnh lại.

Đưa thêm đồ ăn sẽ bị người ta nghi ngờ.

Anh ta suy đoán loại t.h.u.ố.c Lâm thượng tướng uống, hoặc là 1 ngày sau tỉnh, hoặc là 2 ngày.

3 ngày cơ thể con người không chịu nổi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.