Xuyên Về Tn 70 Trở Thành Tiểu Tức Phụ - Chương 15: Gặp Lại Kẻ Thù Và Vận May Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 25/01/2026 20:33

Quý Thục Hiền không nghe rõ lời Lưu Mai nói, nàng nhìn thẳng về phía đại đội trưởng, ghé sát vào Lưu Mai hạ giọng hỏi: “Chị Lưu, cô gái đứng cạnh đại đội trưởng là ai vậy?”

“Nàng ta hả, là con gái đại đội trưởng, Trương Kim Hoa.” Lưu Mai nhỏ giọng đáp.

Con gái đại đội trưởng? Quý Thục Hiền cẩn thận lục tìm trong ký ức của nguyên chủ. Nguyên chủ hẳn là chưa từng đắc tội cô gái này mới phải, tại sao cô ta lại hãm hại nàng? Tại sao lại nhốt nàng và Thế Thông cùng một chỗ?

“Chị Lưu, mấy ngày nay hình như em không thấy cô ta, ngày thường cô ta không đi làm công sao?” Là con gái đại đội trưởng, nhìn dáng vẻ kia hẳn cũng phải làm việc trong thôn, sao từ lúc nàng đến đây lại chưa từng gặp qua?

“Cô ta chẳng phải có người chị gái gả vào thành phố, được ăn lương thực nhà nước sao? Nghe nói là đi lên thành phố tìm chị cả rồi.” Lưu Mai nói đoạn liền liếc nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý mới ghé sát Quý Thục Hiền thì thầm: “Nghe bảo đại đội trưởng và vợ ông ta muốn gả cô ta vào thành phố luôn, người trong thôn đều kháo nhau là cô ta đi xem mắt trên đó đấy.”

Lưu Mai và Quý Thục Hiền đang nói chuyện phiếm thì bên kia đại đội trưởng bắt đầu phân công công việc. Lần này, các nữ thanh niên trí thức được phân việc rải hạt giống trên đất bằng, phần lớn phụ nữ trong thôn cũng làm việc này, chỉ có vài người ngày thường lấy đủ công điểm mới được phân đi cuốc đất. Còn Quý Thục Hiền và Lương Thế Thông bị điều lên giữa sườn núi để xới đất.

Đất ở giữa sườn núi chia thành từng mảnh nhỏ, rải rác từ chân núi lên đỉnh. Mấy gã trai tráng được phân ở đoạn dưới, còn Lương Thế Thông và Quý Thục Hiền bị đẩy lên tận đỉnh sườn núi. Nơi đó cách nguồn nước xa nhất, xới đất xong còn phải tưới nước, nghĩa là phải gánh nước leo núi từng chuyến một, là việc nặng nhọc nhất.

Đại đội trưởng tuyên bố xong nhiệm vụ, xua tay cho đám đông giải tán để bắt đầu làm việc.

Lương Thế Thông vốn mang thành phần "phú nông", người trong thôn đều mặc định để anh làm việc nặng nhất. Còn Quý Thục Hiền, đại đội trưởng vốn đã có thành kiến với nàng, giờ nàng lại gả cho Lương Thế Thông, trong lòng ông ta càng nghẹn một cục tức, nên lúc phân việc liền đẩy cả hai vợ chồng đi làm chỗ khổ nhất.

Lương Thế Thông thì sao cũng được, nhưng vợ anh thì khác. Anh cúi đầu nhìn Quý Thục Hiền: “Em về nhà nghỉ ngơi đi, để anh làm, anh nuôi được gia đình.”

Cả nhà mà để một mình Lương Thế Thông gánh vác sao? Quý Thục Hiền lắc đầu: “Em đi lên đó xem thử với anh.”

Nàng đã xuyên đến đây, gả cho nông dân, mà nông dân thì lấy ruộng vườn làm gốc, sau này phải dựa vào đất mà ăn. Nàng sớm muộn cũng phải học cách tự tay trồng trọt, nếu không cả đời dài đằng đẵng, chỉ dựa vào một mình Lương Thế Thông, ngày sau chẳng phải vẫn nghèo khổ sao?

Nàng muốn cuộc sống tốt hơn một chút, ăn ngon hơn một chút, không dám mơ bữa nào cũng có thịt như trước kia, nhưng ít nhất mười ngày nửa tháng cũng phải được ăn lương thực tinh, ăn chút thịt. Muốn ăn ngon thì phải có của cải, mà muốn có của cải thì phải làm việc, phải phấn đấu.

Thấy Quý Thục Hiền kiên quyết muốn lên núi, Lương Thế Thông gật đầu: “Ừm.”

Lương Thế Thông dẫn Quý Thục Hiền lên núi. Họ phải leo lên tận đỉnh sườn núi, đi được nửa đường thì những người đi cùng đã rẽ vào mảnh đất của họ, chỉ còn hai người tiếp tục đi lên.

Xung quanh không còn ai, Lương Thế Thông quay đầu lại nhìn, bàn tay to lớn vươn ra trước mặt Quý Thục Hiền.

Nhìn bàn tay ấy, Quý Thục Hiền chần chừ một lát rồi cũng đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.

Bàn tay lớn nắm lấy bàn tay nhỏ, từng bước một leo lên sườn núi. Đi khoảng hai phút thì tới mảnh đất được phân. Nhìn qua ước chừng nửa mẫu, mảnh đất này trước đây đã được khai khẩn, năm ngoái đã trồng một vụ hoa màu, trong đất vẫn còn sót lại ít gốc rạ vụn.

“Hai chúng ta hôm nay phải xới hết chỗ này sao?” Quý Thục Hiền nhìn mảnh đất trơ trụi, lòng thầm chùng xuống. Chỗ này không hề ít, lần trước ở dưới chân núi, mảnh đất tương đương thế này mà có tận ba người xới, Thế Thông chỉ việc gánh nước.

Giờ chỉ có nàng và Thế Thông, phải làm việc của bốn người, hơn nữa nàng chưa từng làm việc nặng, xới đất kiểu này chắc cả ngày nàng cũng chỉ xong được hai luống.

“Có thể không xong hết, nhưng nếu xới xong thì sẽ được đủ công điểm.” Lương Thế Thông đặt thùng nước sang một bên, cầm lấy cuốc chim từ tay Quý Thục Hiền.

“Để anh xới, em ngồi nghỉ đi.” Lương Thế Thông vừa cầm cuốc đã vùi đầu vào làm. Quý Thục Hiền nhìn anh vung cuốc nhanh như chớp, chẳng mấy chốc đã xới xong một mảng lớn. Tốc độ này bằng nàng làm cả tiếng đồng hồ.

Nhìn Lương Thế Thông làm việc, Quý Thục Hiền không khỏi kinh ngạc. Nàng nghe chị Lưu nói Lương Thế Thông rất giỏi làm lụng, nhưng không ngờ lại giỏi đến mức này.

Nhìn Lương Thế Thông xới đất, Quý Thục Hiền cảm giác cái cuốc trong tay anh sắc bén vô cùng, nàng không dám lại gần vì sợ va phải, chỉ đứng bên cạnh nói: “Thế Thông, để em xới, anh đi gánh nước đi? Hai ta phối hợp cho nhanh.”

“Không cần, anh làm được, em nghỉ đi.” Lương Thế Thông không ngẩng đầu, tiếp tục làm việc.

Quý Thục Hiền thấy anh làm quá nhanh, cũng không dám tranh cuốc, nàng đi tới chỗ thùng nước xách lên: “Thế Thông, anh xới đất thì để em đi gánh nước.”

Việc gánh nước còn mệt hơn xới đất nhiều, phải đi từ sông dưới chân núi leo lên đây, mỗi chuyến hai thùng nặng cả trăm cân.

Lương Thế Thông nhìn nàng, dừng tay, cầm cuốc đi tới: “Em xới đi, để anh gánh nước.”

Quý Thục Hiền nở nụ cười tươi rói: “Được, đưa thùng cho anh này.”

Giao thùng nước cho Lương Thế Thông xong, Quý Thục Hiền bắt đầu xới đất.

Lần trước nàng đã làm qua một lần, lần này có vẻ khá hơn, tuy vẫn chậm nhưng đã biết cách lật đất lên, tay cầm cuốc cũng không còn run nữa.

Lương Thế Thông đứng quan sát một lúc, thấy nàng làm việc đã vững vàng hơn mới quẩy thùng không rời đi.

Mười lăm phút sau, Lương Thế Thông gánh nước từ dưới núi lên, anh tưới nước xong lại tiếp tục xuống núi. Quý Thục Hiền vẫn miệt mài xới đất trên núi.

Mặt trời mỗi lúc một cao, Lương Thế Thông đã tưới hết phần đất Quý Thục Hiền vừa xới, còn dư hai thùng nước đặt bên cạnh. Quý Thục Hiền lúc này mồ hôi nhễ nhại, đứng dưới nắng gắt đến đỏ bừng cả mặt.

Lương Thế Thông bước tới: “Sắp đến giờ về ăn cơm rồi, em nghỉ một lát đi, để anh xới nốt chỗ này rồi về.”

Quý Thục Hiền làm việc suốt cả buổi sáng, tuy chậm nhưng không nghỉ tay, lúc này thật sự đã mệt lử, cánh tay mỏi nhừ. Nghe anh nói vậy, nàng không từ chối, đưa cuốc cho anh rồi đi ra chỗ thùng nước rửa mặt mũi, tay chân.

Lúc mệt mỏi mà được rửa mặt bằng nước lạnh thật sự rất sảng khoái. Rửa xong, tinh thần nàng phấn chấn hẳn lên. Không muốn phơi nắng thêm nữa, thấy Lương Thế Thông đang bận rộn, nàng đi về phía gốc tùng bên phải, định ngồi dưới bóng râm một lát cho hạ nhiệt.

Quý Thục Hiền ngồi dưới gốc tùng, gió nhẹ thổi qua mát rượi. Nàng nhìn về phía Lương Thế Thông, anh làm việc cực kỳ nghiêm túc, đôi tay thoăn thoắt không ngừng nghỉ.

Quý Thục Hiền ngồi quan sát, trong lòng càng thêm hài lòng. Người đàn ông này thật sự rất giỏi giang, lại còn biết thương vợ.

Nàng cứ mải mê nhìn Lương Thế Thông mà không biết rằng người đàn ông đang vùi đầu làm việc kia cũng cảm nhận được ánh mắt của nàng, tay anh hơi run nhẹ, vành tai cũng đỏ ửng lên.

Lương Thế Thông làm việc cực nhanh, nửa giờ của anh bằng Quý Thục Hiền làm cả buổi. Nhìn mảng đất lớn đã được xới xong, nàng không khỏi cảm thán.

Quý Thục Hiền đứng dậy định đi tới lấy cuốc để Lương Thế Thông đi tưới nước, nhưng chưa kịp bước tới thì dưới núi đã vang lên tiếng gọi: "Tan làm rồi!"

Tan làm, nghĩa là được về nhà ăn cơm.

Quý Thục Hiền nhanh chân bước đến cạnh Lương Thế Thông: “Thế Thông, tan làm rồi, chúng ta về nhà thôi, chiều lại lên làm tiếp.”

“Ừm.” Lương Thế Thông tưới nốt hai thùng nước cuối cùng, rồi quẩy thùng cùng Quý Thục Hiền xuống núi.

Lúc xuống núi, Quý Thục Hiền đi sau Lương Thế Thông, bước chân nàng chậm hơn hẳn lúc lên. Lương Thế Thông cũng tinh ý đi chậm lại để chờ nàng.

Đường núi gồ ghề, Quý Thục Hiền làm việc nặng cả buổi, cơ thể vốn yếu ớt của nàng đã mệt lử. Lúc xuống dốc, nàng không chú ý nên dẫm phải hòn đá nhỏ, chân bị trẹo một cái. Lương Thế Thông vẫn luôn để mắt tới nàng, thấy nàng loạng choạng, anh lập tức vứt thùng nước sang một bên, nhanh tay đỡ lấy nàng.

Nhờ Lương Thế Thông đỡ kịp nên nàng không bị ngã nhào. Quý Thục Hiền vẫn còn hơi hoảng, nàng vịn vào cánh tay anh để đứng vững: “Cảm...”

Chữ "ơn" còn chưa kịp thốt ra, Quý Thục Hiền ngẩng đầu lên thì chợt thấy dưới một bụi cây ven đường có thứ gì đó rực rỡ sắc màu, trông rất giống con gà rừng trong ký ức của nguyên chủ.

Quý Thục Hiền kéo tay Lương Thế Thông, thì thầm: “Thế Thông, anh nhìn kìa, có phải gà rừng không?”

Nguyên chủ sống ở đại viện, nhưng gia đình mẹ kế ở nông thôn, cậu em trai bên đó thường xuyên mang gà rừng sang biếu, màu sắc y hệt con nàng đang thấy.

Nguyên chủ từng ăn qua, thịt gà rừng rất ngon.

Lương Thế Thông nhìn theo hướng tay nàng, dưới bụi rậm kín đáo quả thực có một con gà rừng, nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện ra.

“Ừm.” Lương Thế Thông nắm lấy tay nàng: “Em đứng vững được không?”

Quý Thục Hiền gật đầu: “Được ạ.”

Lương Thế Thông nhẹ nhàng buông tay nàng ra, rón rén tiến về phía bụi rậm, rồi nhanh như cắt vồ lấy con gà. Con gà ấy nằm im bất động để anh bắt.

Khi Lương Thế Thông xách con gà ra, Quý Thục Hiền nhìn thấy trên người nó đầy m.á.u, lông cánh cũng bị c.ắ.n nát.

“Con gà này c.h.ế.t rồi sao?”

“Ừm, c.h.ế.t rồi, chắc là bị chồn c.ắ.n c.h.ế.t.” Lương Thế Thông xách con gà bỏ vào thùng nước, rồi nhổ hai nắm cỏ ven đường phủ lên trên.

“Con gà này... chúng ta có thể tự ăn không?” Quý Thục Hiền cầm cuốc đi bên cạnh hỏi nhỏ.

Thời này người ta rất coi trọng tài sản tập thể, nàng không biết đồ trên núi nhặt được có được phép mang về nhà ăn hay không.

“Nhặt được mấy thứ nhỏ trên núi thì có thể tự ăn, nhưng đừng nói cho ai biết.”

Quý Thục Hiền mỉm cười: “Tự ăn được là tốt rồi.”

Thời buổi này phần lớn các gia đình đều thiếu thịt, có thịt thì lén lút ăn ở nhà, đương nhiên chẳng ai dại gì mà rêu rao. Có con gà này, bữa cơm gia đình sẽ được cải thiện đáng kể, thật tốt quá.

(Hết chương)

00017 16.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.