Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 124: Lão Già Đó Là Một Bình Giấm Chua Đấy
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:02
Sáng sớm hôm sau, Phương Hằng Phi sau khi nếm được mùi vị ngọt ngào đã trở nên cực kỳ ân cần với Dương Tuệ Oánh, hai người quấn quýt trên giường một hồi lâu, thấy sắp muộn giờ làm rồi anh mới sảng khoái tinh thần đi tới ngân hàng.
Nghĩ tới hương vị ngất ngây đêm qua, nụ cười trên khóe miệng Phương Hằng Phi vẫn chưa hề dứt, tâm hồn cứ treo ngược cành cây, nóng lòng muốn tan làm để lại đi hẹn hò với Dương Tuệ Oánh.
Nói một câu thật lòng, trước tối hôm qua anh thực sự không ngờ Dương Tuệ Oánh lại có một mặt như thế, khiến anh trằn trọc suốt đêm.
Người có mắt đều có thể nhìn ra được, Dương Tuệ Oánh không có vóc dáng đẹp bằng Dương Niệm Niệm, nếu là Dương Niệm Niệm...
"Nghĩ gì thế? Gọi cậu mãi mà cậu cứ thẫn thờ không trả lời?"
Tề Thông vỗ vỗ vai Phương Hằng Phi từ phía sau, làm Phương Hằng Phi giật mình một cái.
"Người dọa người là c.h.ế.t người đấy, sao cậu cứ thích xuất hiện thình lình từ phía sau thế hả?"
"Ai thình lình chứ? Tôi đã gọi cậu cả buổi trời rồi, cậu làm chuyện gì khuất tất hay sao mà nhát gan thế?" Tề Thông xoa xằm, nhìn chằm chằm Phương Hằng Phi bằng ánh mắt dò xét.
Anh cứ cảm thấy từ khi chị gái Dương Niệm Niệm xuất hiện, Phương Hằng Phi cứ luôn thẫn thờ.
Điểm khác biệt là, ngày hôm qua còn rầu rĩ khổ sở, hôm nay thì cứ như gặp vận đào hoa, hồn vía bị ai câu mất rồi.
Phương Hằng Phi theo phản xạ bác bỏ: "Ai làm chuyện khuất tất chứ? Đừng có nói bậy bạ."
"Vậy sao cái mặt cậu nhìn dâm đãng thế?" Tề Thông khẳng định Phương Hằng Phi chẳng làm chuyện gì tốt đẹp.
Phương Hằng Phi lười để ý tới anh, đi thẳng ra ngoài, ai ngờ vừa mới bước ra khỏi cửa ngân hàng đã thấy Dương Tuệ Oánh đứng đợi ở bên ngoài, sắc mặt anh lập tức trở nên có chút hoảng hốt.
Tề Thông đúng lúc cũng đi theo ra, thấy Dương Tuệ Oánh ở đây, anh tỏ ra khá ngạc nhiên: "Ơ, kia chẳng phải chị gái của cô Dương sao? Sao lại tới tìm cậu nữa rồi?"
"Chắc là vì chuyện của Dương Niệm Niệm nên mới tới đấy, cậu mau đi ăn cơm đi."
Phương Hằng Phi tùy tiện tìm một lý do để lấp l.i.ế.m qua chuyện, anh sải bước đi tới trước mặt Dương Tuệ Oánh, nhưng cố tình giữ khoảng cách với cô, nói bằng giọng chỉ đủ hai người nghe thấy.
"Sao em lại tới đây? Không phải đã bảo em đừng tới đơn vị của anh sao?"
Dương Tuệ Oánh bĩu môi giải thích: "Em đâu có vào trong làm phiền anh đâu, chỉ là ở lữ quán một mình sợ quá, thấy sắp tới giờ ăn cơm rồi nên mới ra ngoài này đợi anh ra đi ăn cơm cùng. Giờ là giờ nghỉ trưa, chúng ta gặp nhau ở ngoài đơn vị thì lãnh đạo của anh chắc không quản được đâu nhỉ?"
Dương Tuệ Oánh vốn tính đa nghi, tối qua đã thấy Phương Hằng Phi có gì đó không đúng rồi, dường như rất sợ cô tới đơn vị, càng như vậy cô lại càng muốn xem xem Phương Hằng Phi rốt cuộc đang sợ cái gì.
Phương Hằng Phi định nói gì đó thì Tề Thông lại như bóng ma tiến tới trước mặt anh: "Hai người có phải cũng định đi ăn cơm không? Chúng ta đi cùng đi?"
"Được ạ." "Không được."
Dương Tuệ Oánh và Phương Hằng Phi đồng thanh nói.
Dương Tuệ Oánh nhìn Phương Hằng Phi, vẻ mặt e thẹn làm nũng nói: "Hằng Phi, anh ấy là đồng nghiệp của anh phải không? Anh không giới thiệu một chút để mọi người làm quen với nhau sao?"
"Đúng đấy Hằng Phi, bình thường quan hệ của hai ta tốt nhất mà, sao giờ cậu lại cư xử xa lạ thế?"
Tề Thông nhìn Phương Hằng Phi bằng vẻ mặt đầy ẩn ý.
Thật là thú vị rồi đây, sao anh lại cảm thấy Dương Tuệ Oánh và Phương Hằng Phi cứ như là một đôi tình nhân vậy nhỉ?
Nếu thực sự đúng như anh đoán thì chẳng phải Phương Hằng Phi vừa yêu đương với cô em, lại vừa quan hệ với cô chị sao?
Mối quan hệ này đúng là đủ rắc rối đấy.
Thấy mối quan hệ với Dương Tuệ Oánh sắp không giấu được nữa, Phương Hằng Phi thẹn quá hóa giận: "Đã muốn làm quen thế này thì hai người đi ăn cơm với nhau đi, tôi còn có việc phải làm, đi trước đây."
Nói xong Phương Hằng Phi cũng chẳng thèm quan tâm tới Dương Tuệ Oánh và Tề Thông nữa, sải bước bỏ đi, mặc cho Dương Tuệ Oánh ở phía sau gọi anh, anh cũng coi như không nghe thấy, cứ thế đi thẳng.
Hai người người trước người sau quay trở lại phòng lữ quán, Phương Hằng Phi đóng cửa phòng lại, sa sầm mặt phàn nàn.
"Em tới đơn vị của anh làm gì? Không phải đã bảo em đừng tới đó rồi sao? Sao giờ em càng lúc càng không biết điều thế hả?"
Trong lòng Dương Tuệ Oánh cũng đang nén một bụng lửa giận, kể từ khi tới Hải Thành cô vẫn chưa gặp được chuyện gì suôn sẻ cả.
Đặc biệt là khi thấy Phương Hằng Phi thẹn quá hóa giận, ở trước mặt người ngoài lại tỏ thái độ gạt bỏ cô, chẳng thèm để ý tới cảm nhận của cô, cô tức tới mức muốn thổ huyết nhưng chỉ có thể kìm nén.
Cãi vã là hành động của mấy mụ đàn bà nhà quê vô học, cô sẽ không làm những chuyện không có não và tự hạ thấp giá trị bản thân như vậy.
Dương Tuệ Oánh điều chỉnh lại cảm xúc, đôi mắt đỏ hoe hỏi ngược lại: "Hằng Phi, tại sao anh lại sợ đồng nghiệp của anh biết mối quan hệ của chúng ta? Anh vừa mới có được cơ thể của em xong là đã không muốn chịu trách nhiệm với em nữa rồi phải không?"
Phương Hằng Phi thấy đau hết cả đầu, đột nhiên hối hận vì tối qua không nên quá xung động, giờ nói gì thì dường như anh cũng là người sai.
Anh hít một hơi thật sâu, lại bắt đầu lấy công việc ra làm cái cớ: "Anh không hề sợ người khác biết, chỉ là hiện giờ anh vẫn chưa đứng vững chân ở đơn vị. Cái gã đồng nghiệp vừa nãy là đối thủ một mất một còn của anh, lúc nào cũng thấy anh chướng mắt hết, anh ta nói muốn đi ăn cơm cùng chúng ta thực chất là muốn bắt đầu từ những người bên cạnh anh để tìm ra sai sót của anh rồi chơi xỏ anh đấy. Em thì hay rồi, chẳng thèm hỏi ý kiến của anh, mở miệng là đồng ý ngay, anh có thể không giận sao?"
Nếu Tề Thông mà biết mối quan hệ giữa anh và Dương Tuệ Oánh, chuyện anh ta cười nhạo anh là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ tiếng xấu đồn xa, mọi người đều cho rằng nhân phẩm của anh có vấn đề thì sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ của anh mất.
Mười năm đèn sách cực khổ chính là vì để thoát khỏi cái chốn thôn quê đó, giờ đây cuối cùng cũng đạt được tâm nguyện trở thành nhân vật lớn trong mắt người dân trong làng và họ hàng, chẳng ai được phép hủy hoại tiền đồ của anh hết.
Dương Tuệ Oánh cũng không dám ép Phương Hằng Phi quá mức, dù biết rõ những lời Phương Hằng Phi nói đều là cái cớ nhưng cô cũng không dám vạch trần, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay xin lỗi.
"Xin lỗi anh, tất cả là tại em sai, em không biết anh ở đơn vị lại khó khăn như vậy, lần sau em không tới nữa."
"Tuệ Oánh này, ra ngoài xã hội rồi không giống như lúc ở trường đâu, em không thể cứ mãi ngây thơ như thế được."
Dương Tuệ Oánh c.ắ.n môi, lệ nhòa trong mắt: "Anh biết đấy, em rất yêu anh cho nên em mới không có cảm giác an toàn, thỉnh thoảng sẽ nghĩ ngợi lung tung nhiều thứ. Dù sao thì cả con người em cũng đã trao cho anh rồi, nếu anh mà không cần em nữa thì chẳng phải là bảo em đi c.h.ế.t sao?"
Thấy Dương Tuệ Oánh nói như vậy, lương tâm Phương Hằng Phi đột nhiên bị c.ắ.n rứt, thầm mắng mình là đồ khốn nạn, Dương Tuệ Oánh đều đã giao thứ quan trọng nhất cho anh rồi, sao anh có thể mắng cô chứ?
Phương Hằng Phi đau lòng ôm lấy Dương Tuệ Oánh: "Được rồi, đừng khóc nữa, là vừa nãy cảm xúc của anh quá khích động, anh không nên mắng em. Anh cũng vì lo lắng quá thôi, em phải tin anh, tất cả những gì anh làm hiện giờ đều là vì tương lai của chúng ta."
Dương Tuệ Oánh gật gật đầu, hai người vốn dĩ còn đang căng thẳng vậy mà chẳng mấy chốc đã lại mặn nồng tình tứ, may mà trong lòng Phương Hằng Phi vẫn còn nhớ tới giờ làm việc nên đã kịp thời dừng lại trước khi tiến xa hơn.
Dương Tuệ Oánh thở dốc một lát, giọng điệu nũng nịu nói: "Hằng Phi, thời gian em xin nghỉ phép vẫn chưa hết, em muốn về nhà một chuyến xem sao, ở nhà vẫn đang đợi tin của em đấy. Giờ Niệm Niệm không nhận em là chị gái nữa rồi, còn mở miệng ra là muốn đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, em phải về nói với mẹ em một chút."
Hiện giờ chỉ có mẹ cô ra mặt, dùng thân phận mẹ vợ để trấn áp Lục Thời Thâm thì cô mới có khả năng tiếp tục quay lại trường đi học.
Phương Hằng Phi đồng ý cực kỳ sảng khoái: "Được, khi nào em xuất phát?"
Lúc này anh chỉ muốn Dương Tuệ Oánh mau ch.óng rời khỏi Hải Thành để tránh xảy ra thêm chuyện gì ngoài ý muốn.
Còn về phần Dương Niệm Niệm... ván của anh và Dương Tuệ Oánh đã đóng thuyền rồi, anh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi lung tung nữa.
Dù sao thì nếu anh còn dây dưa với Dương Niệm Niệm thì rất có thể ngay cả công việc cũng chẳng giữ nổi mất, lão già đó là một bình giấm chua đấy.
"Ngày mai ạ!" Dương Tuệ Oánh còn bận tâm tới chuyện đi học nên cũng chẳng muốn ở lại lâu.
"Vậy em về thì tiện thể ghé qua thăm ba mẹ anh nhé!" Phương Hằng Phi cũng chẳng thèm nhắc tới chuyện tiền nong, mở miệng nói năng cực kỳ hiển nhiên: "Mua ít đặc sản Hải Thành mang về, mực khô và cá khô ở đây khá nổi tiếng đấy, ba mẹ anh vẫn chưa được nếm qua, em mang về cho họ chắc chắn họ sẽ vui lắm."
"..."
Dương Tuệ Oánh trước đây chi tiêu bừa bãi nên chẳng nghĩ tới chuyện tiết kiệm tiền, lúc đó có tiền của Lục Thời Thâm và gia đình gửi cho, cộng thêm cả tiền trợ cấp của nhà trường nên cuộc sống của cô rất dư dả, thậm chí còn có thể chia cho Phương Hằng Phi bảy tám tệ để tiêu xài.
Kể từ khi Dương Niệm Niệm đi theo quân đội, Lục Thời Thâm không gửi tiền nữa, thu nhập của cô giảm đi một nửa, lần này tới Hải Thành ở lữ quán và các kiểu chi phí lặt vặt cũng đã tốn không ít tiền rồi, tiền trong người không còn nhiều nữa.
Lại còn mua thêm những thứ này...
Thấy cô không nói lời nào, Phương Hằng Phi lập tức đổi giọng: "Nếu em không muốn mua thì thôi vậy, ba mẹ anh cũng không coi trọng những thứ đó đâu. Anh chỉ nghĩ là nếu em mang quà về thăm họ thì họ sẽ vui hơn, cảm thấy em là một người con dâu hiếu thảo."
"Làm sao mà không muốn chứ ạ?" Dương Tuệ Oánh theo phản xạ phủ nhận: "Em cũng đã lâu rồi không gặp bác trai bác gái, cũng nên đi thăm họ."
Phương Hằng Phi khen cô: "Em hiếu thảo như vậy, ba mẹ anh sau này chắc chắn sẽ rất thích người con dâu như em."
Trên mặt Dương Tuệ Oánh thì tươi cười rạng rỡ, nhưng trong lòng bắt đầu tính toán tiền nong rồi, số tiền trong người cô nếu còn mua thêm những thứ đó thì thực sự chẳng còn lại bao nhiêu nữa.
Nếu ở nhà không đưa tiền cho cô thì cho dù có thể đi học lại được, cô cũng chẳng còn tiền tàu xe và sinh hoạt phí nữa.
...
