Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 164: Suy Nghĩ Bỗng Dưng Đi Chệch Hướng
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:11
Thấy Tần Ngạo Nam đã đi rồi, Dương Niệm Niệm thở phào nhẹ nhõm: "Em không biết Phó đoàn trưởng Tần đến, có làm lỡ dở việc bàn bạc của mọi người không?"
Lục Thời Thâm lắc đầu: "Không sao, anh ta sang nhà Chính ủy Trương, đi ngang qua đây nên vào ngồi chơi một lát thôi, vốn dĩ cũng đang định đi rồi."
Dương Niệm Niệm chớp chớp mắt: "Dạo này Chính ủy Trương mời Phó đoàn trưởng Tần ăn cơm khá thường xuyên đấy, xem ra là thật sự muốn gả con gái cho anh ta rồi."
"Chắc vậy." Lục Thời Thâm nói.
Dương Niệm Niệm nhìn đường nét như d.a.o tạc trên khuôn mặt anh, suy nghĩ bỗng dưng đi chệch hướng.
Bất giác nhớ lại cảnh tượng cuồng nhiệt đêm qua, anh của lúc này làm gì còn chút dáng vẻ nào của đêm qua chứ?
Chương 118
Càng nghĩ, má cô càng ửng hồng, bỗng nhiên có chút ngại không dám nhìn anh.
Dương Niệm Niệm vội cúi đầu muốn tránh ánh mắt của Lục Thời Thâm, nhưng lại nhìn thấy một cảnh tượng đầy ngượng ngùng.
Quả nhiên là nếm mùi rồi nên không chịu ngồi yên nữa, trước đây anh đâu có như thế này.
Nhận thấy ánh nhìn của Dương Niệm Niệm, m.á.u trong người Lục Thời Thâm càng sôi sùng sục hơn.
Thấy má cô ửng hồng, đầu mũi lấm tấm mồ hôi, thế là anh dắt cô đi vào trong phòng.
Anh cúi đầu nhìn Dương Niệm Niệm với ánh mắt nóng rực: "Lúc nãy em muốn nói gì thế?"
Bị anh hỏi như vậy, Dương Niệm Niệm lập tức nhớ ra chính sự, đôi mắt sáng rực như chứa đựng ngàn vì sao.
"Anh họ của Cù Hướng Tiền làm việc ở xưởng khuôn mẫu Bội Thịnh, bác ấy giới thiệu chúng em đến Bội Thịnh, hiện tại đã đạt được thỏa thuận hợp tác bằng lời nói với bên đó rồi ạ."
"Anh biết không, đến xưởng khuôn mẫu Bội Thịnh thu phế liệu chẳng những không phải đưa tiền, mà họ còn đưa phí dọn dẹp phế liệu cho chúng em nữa, nếu các xưởng khác cũng như thế này thì đúng là sắp phát tài to rồi."
Lục Thời Thâm như đã đoán trước được kết quả này, không hề tỏ ra quá ngạc nhiên, thản nhiên nói:
"Nếu nhân lực không đủ thì thuê thêm vài công nhân nữa, Khương Dương dù sao cũng vẫn là một đứa trẻ đang lớn, đang trong giai đoạn phát triển, đừng để ảnh hưởng đến sự trưởng thành của cậu ấy."
Có lẽ vì Dương Niệm Niệm thường xuyên gặp Khương Dương nên không để ý đến sự thay đổi của anh ta, nhưng Lục Thời Thâm lại nhận thấy Khương Dương rõ ràng đã cao hơn trước một chút.
Dương Niệm Niệm cười híp mắt gật đầu: "Đợi bàn bạc thêm với vài xưởng nữa, em sẽ thuê thêm hai người nữa đến giúp ạ. Khương Dương tuy tuổi còn nhỏ nhưng đầu óc khá linh hoạt, lại còn chăm chỉ chịu khó, tính tình cũng ngoan ngoãn. Đào tạo thêm hai năm nữa thì sau này việc làm ăn của trạm phế liệu có thể giao hết cho cậu ấy, em không cần phải lo lắng quá nhiều nữa, lúc đó xem có thể phát triển thêm ngành nghề nào khác không."
Đợi kiếm được tiền rồi cô sẽ mua vài căn nhà trước, dù sau này việc làm ăn có thế nào thì ít nhất mức sống cũng được nâng cao.
Thấy cô rất hứng thú với việc kinh doanh kiếm tiền, Lục Thời Thâm cũng ủng hộ cô, nhưng nhìn khuôn mặt gầy gò của cô, anh lại không nhịn được mà dặn dò: "Đừng để mình mệt mỏi quá, phải chú ý bồi bổ dinh dưỡng đấy."
Đùi cô còn không to bằng bắp chân anh, vòng eo thon nhỏ ấy cứ như thể chỉ cần dùng lực một chút là sẽ gãy ngay vậy, gầy đến mức khiến anh thấy xót xa.
Dương Niệm Niệm không hề biết suy nghĩ trong lòng Lục Thời Thâm, cô vẫn đang mơ mộng về tương lai: "Đợi em kiếm thêm được nhiều tiền chút nữa sẽ mua một chiếc tủ lạnh về ạ. Bây giờ thời tiết nóng quá, mua miếng thịt về mà nấu chậm một chút thôi là đã có mùi rồi."
Lục Thời Thâm gật đầu, nhìn cô với ánh mắt thâm trầm, ngượng ngùng hỏi: "Lưng với chân còn mỏi không?"
"Hửm?"
Dương Niệm Niệm nhất thời chưa phản ứng kịp, ngẩn người ra vài giây mới hiểu ý anh, mặt lập tức đỏ bừng như m.á.u.
Cô nũng nịu lườm anh: "Bây giờ mới biết quan tâm đến em à, đêm qua chân em bị chuột rút luôn đấy, mà cũng chẳng thấy anh dừng lại... Bình thường nhìn anh nghiêm túc thế, cứ tưởng anh không hứng thú với chuyện này cơ, không ngờ nếm được mùi vị rồi là chẳng dừng lại được, sáng nay em ngủ dậy mà xương cốt cứ kêu răng rắc ấy."
Lục Thời Thâm không ngờ cô lại dám nói thẳng ra như thế, ánh mắt không tự nhiên mà né tránh, cũng cảm thấy đêm qua mình đã hơi vồ vập quá.
"Đêm nay sẽ không thế nữa đâu."
"Tin anh mới là lạ đấy." Những chuyện khác Dương Niệm Niệm tin anh nói được làm được, nhưng sau đêm qua cô đã nhìn thấu rồi, Lục Thời Thâm cũng có lúc nói mà không giữ lời.
Lục Thời Thâm: "..."
Dương Niệm Niệm chỉ là nói miệng vậy thôi, thực tế cô không hề có ý trách anh, dù sao thì đêm qua... cảm giác trải nghiệm cũng rất tuyệt vời.
Nghĩ đến đây, cô lại không kìm được muốn gần gũi với anh, cánh môi anh hồng hồng trông rất đẹp, nhìn cứ muốn hôn một cái.
Đang định hành động thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng nô đùa của một đám trẻ con.
"Hửm?" Dương Niệm Niệm nhướng mày, "Trong nhà hình như có rất nhiều bạn nhỏ đến chơi, em ra ngoài xem sao."
Cô đi đến cửa phòng, chợt nhớ ra điều gì đó bèn đột nhiên quay lại, kiễng chân "chụt" một cái lên môi Lục Thời Thâm, sau đó nở nụ cười tinh nghịch rồi quay người chạy biến ra ngoài.
Ngọn lửa nhỏ vừa mới lụi tàn bỗng chốc lại có xu hướng bùng cháy dữ dội, nhìn "thủ phạm" đang cười hì hì chạy mất, Lục Thời Thâm bất lực, chỉ đành ở trong phòng đợi một lúc rồi mới ra ngoài.
Dương Niệm Niệm đi đến cửa phòng chính thì thấy bên ngoài một đám bạn nhỏ đang vây quanh l.ồ.ng thỏ, tranh nhau cho thỏ ăn cỏ xanh.
Ngoại trừ cu Binh nhà Vu Hồng Lệ và mấy đứa con nhà Vương Phượng Kiều ra, những đứa khác cô chỉ thấy quen mặt chứ không gọi tên được.
Lũ trẻ không để ý Dương Niệm Niệm đã ra ngoài, vẫn đang hào hứng cho ăn.
Chu Hải Dương: "Thỏ thỏ ăn của tớ này, cỏ này tớ vừa hái về còn tươi lắm."
Tôn Binh Binh: "Ăn của tớ đi, cỏ này ngon hơn, bò nhà ông nội tớ ăn loại cỏ này xong đều lớn nhanh lắm."
An An nghe thấy vậy bèn vội vàng ngăn lại không cho ăn nữa: "Không được đâu, thỏ thỏ mà lớn như thế thì l.ồ.ng không chứa nổi mất. Thím tớ bảo sau này chúng nó còn sinh thỏ con nữa đấy, sân nhà tớ không nuôi nổi nhiều thỏ to như con bò đâu."
Tôn Binh Binh trợn to mắt: "An An, thỏ nhà cậu sinh thỏ con xong có thể cho nhà tớ hai con nuôi được không?"
Sợ An An đồng ý, Dương Niệm Niệm dõng dạc lên tiếng: "Cái này không được đâu nhé, thím đã hứa cho nhà Bình Bình nuôi thỏ con rồi."
Mấy đứa trẻ lúc này mới để ý thấy Dương Niệm Niệm đã ra ngoài, anh em Chu Hải Dương nghe nói sẽ cho thỏ con nhà mình thì vui mừng vây quanh Dương Niệm Niệm gọi thím ơi thím à.
Tôn Binh Binh bĩu môi không vui, điệu bộ đó giống Vu Hồng Lệ đến mười phần: "Không cho thì thôi, tớ thèm vào. Hừ, mẹ tớ bảo con thỏ này của thím là đồ đầu cơ trục lợi kiếm tiền mua về đấy, còn bảo thím giả vờ làm sinh viên đại học để dát vàng lên mặt mình nữa."
Dương Niệm Niệm thật sự cạn lời, cô chống nạnh lườm cậu bé: "Nhóc con kia, bây giờ cháu đang ở cửa nhà thím đấy, ăn nói cho hẳn hoi vào. Mẹ cháu nói xấu thím sau lưng thì thím không biết thôi không nói, nhưng nói trước mặt thím là không được đâu nhé."
Bị Dương Niệm Niệm mắng một trận, cu Binh cũng có chút nhát gan nhưng vẫn cứng miệng hét lên: "Cháu về mách mẹ cháu là thím bắt nạt trẻ con."
Nói xong liền quay người chạy mất.
"Thím ơi, thím đừng sợ, chúng cháu đều có thể làm chứng là thím không bắt nạt bạn ấy ạ." Chu Hải Dương nói.
Mấy đứa trẻ khác lập tức hùa theo: "Chúng cháu đều có thể làm chứng ạ."
Dương Niệm Niệm cảm thấy mấy đứa trẻ này cũng khá đáng yêu, thế là bảo An An:
"An An, vào phòng lấy kẹo ra chia cho các bạn ăn đi."
Từ khi Dương Niệm Niệm đến khu nhà ở quân đội, trong nhà chưa bao giờ thiếu đồ ăn vặt cho An An, cậu bé cũng trở nên hào phóng hơn, không giống những đứa trẻ khác giữ khư khư đồ ăn, cậu chạy nhanh vào phòng lấy kẹo ra chia cho mỗi bạn một viên.
Thời đại này điều kiện sống của mọi người nhìn chung đều không tốt lắm, đủ ăn là tốt rồi, đào đâu ra đồ ăn vặt chứ?
Trẻ con lại thích ăn đồ ngọt nên lúc này đứa nào đứa nấy mắt cũng sáng rực lên, hào hứng reo hò:
"Cảm ơn thím ạ."
Dương Niệm Niệm: "Để thím xem đứa nào bị sâu răng nào, đứa nào sâu răng là không được ăn nhiều đồ ngọt đâu nhé."
Bình Bình lập tức há to miệng: "Thím ơi, cháu không bị sâu răng đâu ạ."
Mấy đứa trẻ khác cũng vội vàng hùa theo: "Chúng cháu cũng không bị sâu răng ạ."
"Được rồi, các cháu chơi ở đây đi nhé, thím đi nấu cơm ăn đây." Dương Niệm Niệm quay người đi vào bếp.
