Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 180: Đối Tượng Của Anh Ngoại Tình Rồi

Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:15

“Ồ, đang làm gì thế này?”

Đỗ Vĩ Lập thò đầu ra khỏi cửa xe, thích thú nhìn mấy người trước đầu xe, ánh mắt dừng lại trên người Dương Niệm Niệm, lại cất giọng bỡn cợt: “Đây chẳng phải là bà chủ Dương sao? Sao lại thành cái bộ dạng gấu thế này rồi?”

Đỗ Vĩ Lập không ngờ sáng nay hắn vừa mới hỏi thăm được tên của Dương Niệm Niệm mà giờ đã gặp cô rồi, đúng là trùng hợp thật.

Ánh mắt Dương Niệm Niệm lóe lên, nén đau vùng dậy đẩy người đàn ông chắn trước mặt ra, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai, cô chạy thẳng tới mở cửa xe rồi ngồi tọt vào ghế phụ.

“…”

Đỗ Vĩ Lập khóe miệng giật giật mấy cái: “Bà chủ Dương, cô làm cái gì vậy?”

Ngồi vào trong xe, Dương Niệm Niệm rốt cuộc cũng thấy yên tâm rồi, xe nâng cũng đừng hòng nâng được cô đi: “Ông chủ Đỗ, ân oán của chúng ta sau này tính sau, giờ ông hãy làm ơn làm phúc cho tôi đi nhờ một đoạn được không?”

Đỗ Vĩ Lập không lập tức bày tỏ thái độ, dường như đang cân nhắc xem có nên cứu cô không.

Bọn anh Trần dù sao cũng là kẻ làm việc mờ ám, đột nhiên thấy có người lái xe tới nên giật mình một phen, đợi đến khi hắn phản ứng lại thì Dương Niệm Niệm đã ngồi trong xe của Đỗ Vĩ Lập rồi.

Lần này nếu chuyện không thành thì sau này muốn bắt được Dương Niệm Niệm lúc đi một mình là không dễ đâu, vả lại con bé này chắc chắn sẽ báo cảnh sát, đến lúc đó không chỉ người đứng sau gặp chuyện mà chính bọn chúng cũng sẽ gặp rắc rối.

Phải lôi bằng được cô ta xuống xe.

Anh Trần không quen Đỗ Vĩ Lập, nhưng cũng nhận ra Đỗ Vĩ Lập có quen biết Dương Niệm Niệm rồi.

Tuy nhiên, từ cuộc đối thoại vừa rồi của họ, hắn cũng nghe ra người đàn ông này không muốn lo chuyện bao đồng cho lắm.

Hắn bước tới trước cửa sổ xe của Đỗ Vĩ Lập, tay vịn lên nóc xe ghé đầu nhìn anh ta, cười mà như không cười nói: “Người anh em, chuyện này không liên quan đến anh, bọn tôi không làm khó anh đâu, anh cứ để cô ta xuống, chúng ta nước sông không phạm nước giếng được không?”

Đỗ Vĩ Lập cười khà khà hai tiếng: “Mày đang đe dọa tao à?”

Nụ cười trên mặt anh Trần dần thu lại: “Người anh em, tôi không có ý đe dọa anh, anh xem anh lái xe hơi, nhìn qua là biết ông chủ lớn giàu có rồi, chẳng việc gì phải hạ thấp mình mà đối đầu với hạng người như bọn tôi đúng không? Bọn tôi chẳng có gì cả, chịu chút thiệt thòi gì cũng quen rồi, c.h.ế.t cũng chỉ là cái mạng rẻ rách thôi. Anh nói xem nếu anh mà gãy tay gãy chân, vạn nhất xui xẻo hơn mà mất mạng thì bao nhiêu tiền bạc còn chưa tiêu hết, chẳng phải là quá lỗ sao?”

“Nghe có vẻ cũng có lý đấy.” Đỗ Vĩ Lập xoa xoa cằm nói.

Nghe thấy vậy, trên mặt anh Trần lại lộ ra nụ cười, ánh mắt ra hiệu cho ba tên đàn em kéo Dương Niệm Niệm xuống xe.

Dương Niệm Niệm nắm c.h.ặ.t lấy cửa xe, nghiêm mặt nói với Đỗ Vĩ Lập:

“Ông chủ Đỗ, việc chọc vào những hạng người này có liên quan đến ông đấy, hôm nay nếu ông thấy c.h.ế.t mà không cứu thì sẽ gặp rắc rối lớn đấy. Ông nên biết rằng, một cô gái nhỏ như tôi mà có thể mở bãi phế liệu thì sau lưng cũng có người chống lưng đấy.”

Đỗ Vĩ Lập cười nhạo, giọng lửng lơ nói: “Tôi thấy bà chủ Dương chắc là sợ rồi nhỉ? Đến cả thân phận cũng lôi ra dọa người rồi, muốn tôi cứu cô cũng được thôi, cầu xin tôi đi, cầu xin tôi thì tôi cứu cô.”

Dương Niệm Niệm đảo mắt trắng dã, cái tên này đầu óc có vấn đề à? Không thấy người ta sắp bước tới cửa xe rồi sao?

Thực sự mà bị lôi xuống thì Đỗ Vĩ Lập có muốn cứu cô thì cũng chẳng thể một chọi bốn được đúng không?

Thấy cô không nói gì, Đỗ Vĩ Lập ‘chậc chậc’ hai tiếng, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Xem ra cô thà bị cái tên bụng phệ này bắt nạt còn hơn là cầu xin tôi, vậy thì thôi vậy, tôi chỉ đành thấy c.h.ế.t mà không cứu, nhìn cô bị người ta lôi đi thôi.”

“Cầu xin cầu xin, tôi cầu xin ông, ông chủ lớn Đỗ ơi, ông đại phát từ bi làm ơn làm phúc cứu tôi có được không? Lần này chỉ cần ông cứu tôi, tôi chắc chắn sẽ biết ơn báo đáp, sau này ông có việc gì cần đến tôi, chỉ cần không vi phạm pháp luật, không gây hại đến lợi ích cá nhân tôi thì tôi chắc chắn sẽ cúc cung tận tụy…”

Dương Niệm Niệm chắp hai tay lại, cái miệng nhỏ liến thoắng nói một tràng lời cầu xin, chỉ thiếu nước đem ảnh của Đỗ Vĩ Lập về nhà thờ phụng nữa thôi.

Cái thứ gọi là khí tiết so với mạng sống thì chẳng đáng một xu, chẳng qua cũng chỉ là nói vài câu mềm mỏng thôi mà, có mất miếng thịt nào đâu.

Chưa đợi Đỗ Vĩ Lập lên tiếng, anh Trần đứng bên cạnh xe đã có chút thiếu kiên nhẫn, giục giã ba tên đàn em: “Lề mề cái gì thế? Đến một người phụ nữ cũng không xử lý được à?”

Đỗ Vĩ Lập chỉ là muốn hù dọa Dương Niệm Niệm một chút thôi, vốn tưởng cô sẽ rất có khí tiết, không ngờ cô lại chẳng có giới hạn như vậy, lời cầu xin mở miệng là nói được ngay, hoàn toàn không còn cái dáng vẻ bình tĩnh tự tại của ngày hôm qua, cô gái này cũng thú vị thật.

Lúc này anh ta cũng chơi đủ rồi, thu lại biểu cảm trên mặt, nói với anh Trần:

“Cô ấy là bạn tôi, mày cứ coi như nể mặt tao, tha cho cô ấy một lần được không?”

“Mày chắc chắn muốn xen vào chuyện này chứ?” Anh Trần lộ ra vẻ hung dữ, “Mày đi mà hỏi thăm xem Trần Thượng Lâm tao ở Hải Thành là ai, cả giới hắc bạch ai mà chẳng nể mặt tao mấy phần?”

Đỗ Vĩ Lập là hạng người tàn nhẫn không nói nhiều, anh ta đột nhiên lùi xe thật nhanh một đoạn, thò đầu ra khỏi cửa xe nói với anh Trần:

“Tao thực sự chưa nghe danh mày bao giờ, tao khuyên mày tốt nhất là biến ngay đi cho khuất mắt đừng có chắn đường, nếu không đừng trách bánh xe tao vô tình, khiến nửa đời còn lại của mày phải bò dưới đất mà đi đấy.”

Anh Trần cũng nhận ra rồi, Đỗ Vĩ Lập không dễ chọc vào, hắn chỉ dám khoác lác vài câu thôi chứ thực sự mà đối đầu với nhân vật lớn thế này thì chắc chắn là chịu thiệt.

Nhưng trước mặt đàn em, hắn cũng không thể đ.á.n.h mất uy phong của một người làm đại ca, hắn làm một động tác ra hiệu cứ chờ xem với Đỗ Vĩ Lập, bấy giờ mới dẫn đàn em xoay người bỏ đi.

Thấy bọn anh Trần đã đi xa, Dương Niệm Niệm trút được gánh nặng, toàn thân như được tháo hết sức lực, đột nhiên chẳng còn tí sức nào nữa.

Kiếp trước cô vốn thuận buồm xuôi gió, cũng chưa từng trải qua sự huấn luyện đặc biệt nào, gặp phải chuyện như vậy làm sao mà không sợ cho được?

“Đây là ngồi xe nghiện rồi à?” Đỗ Vĩ Lập nhìn Dương Niệm Niệm, giọng điệu vô cùng đáng ghét, “Chắc không phải còn muốn tôi đưa về tận nhà đấy chứ? Bà chủ Dương, cô phải hiểu rõ rằng chúng ta là đối thủ cạnh tranh trên thương trường đấy. Tôi vừa rồi giúp cô là vì lòng hiệp nghĩa, còn cái chuyện đưa cô về nhà thì tôi tuyệt đối không làm đâu, tôi cũng chẳng phải tài xế nhà cô…”

Chương 130

Dương Niệm Niệm định thần lại, vốn dĩ chẳng định nói nhiều đâu, nhưng cái đồ đàn bà độc ác kia đã tìm người hại cô thì tất cả đừng có ai được sống yên ổn nữa.

Giờ cô sẽ nói cho Đỗ Vĩ Lập biết sự thật, vừa để vạch trần Vệ Cầm mà cũng tiện thể báo đáp ơn cứu mạng của Đỗ Vĩ Lập, một công đôi việc.

“Ông chủ Đỗ, ông hiểu lầm rồi, tôi không hề muốn ông đưa về, chỉ là nể tình ông đã cứu mạng nên tôi muốn biết ơn báo đáp một chút thôi.”

“Nghĩ thông suốt rồi à?” Đỗ Vĩ Lập cười phong trần, “Đây là định nhượng lại bãi phế liệu rồi sao? Tôi đã nói với cô từ lâu rồi, phụ nữ làm ăn không dễ dàng đâu, cô cứ không tin, lần này chịu thiệt rồi nên hối hận rồi chứ gì? Cũng may là gặp được tôi đấy, nếu không…”

Dương Niệm Niệm nhìn cái vẻ đắc ý của anh ta mà thấy người anh em này tội nghiệp thật, cô dùng ánh mắt đầy thương cảm ngắt lời anh ta: “Đối tượng của anh ngoại tình rồi.”

Vẻ mặt phong trần không đứng đắn của Đỗ Vĩ Lập lập tức cứng đờ, buột miệng nói:

“Đầu óc cô có bệnh à?”

Dương Niệm Niệm hôm qua đã nhận ra rồi, Đỗ Vĩ Lập chắc hẳn rất yêu người đàn bà đó, lúc này thấy phản ứng của anh ta thì cô càng chắc chắn hơn về suy đoán của mình.

Miệng cô chẳng bao giờ chịu thiệt, giọng điệu tuy khách sáo nhưng lời nói ra thì có thể làm người ta nghẹn c.h.ế.t.

“Ít nhất thì mắt tôi không bị mù, anh Trần chính là người mà đối tượng của anh sắp xếp đấy, sáng nay tôi thấy cô ta cùng với một người đàn ông đi ra từ nhà nghỉ, cô ta nhận ra tôi nên sợ tôi nói chuyện đó cho anh biết nên mới tìm anh Trần đến để cảnh cáo tôi. Vốn dĩ tôi cũng chẳng định lo chuyện bao đồng đâu, nhưng tôi là người luôn biết ơn báo đáp, cũng là nể tình anh cứu tôi nên mới nhắc anh mở to mắt ra mà nhìn, đừng để cái sừng làm mờ mắt.”

“Cô thế này mà gọi là biết ơn báo đáp à?” Trong mắt Đỗ Vĩ Lập ẩn chứa một ngọn lửa, “Tôi thấy cô là lấy oán báo ân thì có.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.