Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 252: Cô Đây Là Chọc Phải Tổ Ong Vò Vẽ Rồi À?
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:32
Dương Niệm Niệm vừa vươn vai một cái đã nghe thấy Lục Thời Thâm bảo Lục Nhược Linh:
"Sau này vào phòng phải gõ cửa trước."
Được Vương Phượng Kiều nhắc nhở, Lục Nhược Linh cũng biết mình sai rồi, cô ấy cúi đầu lí nhí: "Anh hai, em biết lỗi rồi ạ."
"Không phải chuyện đúng sai, vào phòng người khác phải gõ cửa là phép lịch sự cơ bản." Lục Thời Thâm trầm giọng nói.
Lục Nhược Linh gật đầu, cô ấy thực sự đã ghi nhớ lời Lục Thời Thâm vào lòng. Lúc về phòng An An, cô ấy còn gõ gõ cửa, đợi An An mở cửa mới vào.
Dương Niệm Niệm thấy cảnh này thì không nhịn được cười, cô cũng chưa buồn ngủ, thế là chạy ra bếp xem Lục Thời Thâm nhào bột.
Phải công nhận Lục Thời Thâm đúng là đẹp không góc c.h.ế.t, góc nào cũng rất soái, vóc dáng và ngũ quan đều là cực phẩm.
Thế này mà đặt ở thế kỷ 21 thì không biết có bao nhiêu cô gái bạo dạn đến tỏ tình nữa.
Cũng may là ở thời đại này nên cô mới vớ được món hời lớn thế này.
Lục Thời Thâm bị ánh mắt nóng bỏng của cô nhìn đến mức toàn thân không tự nhiên, đành dừng việc đang làm lại, nhìn cô:
"Bên ngoài có muỗi, vào phòng nghỉ ngơi trước đi."
Dương Niệm Niệm khoanh tay trước n.g.ự.c, tựa vào cửa bĩu môi: "Em không mệt."
Chưa đợi Lục Thời Thâm nói gì, cô lại chua ngoa bảo: "Lục Thời Thâm, thời gian tới em phải đi học ở Kinh thành rồi, lúc đó anh đừng có sau lưng em mà đi trêu hoa ghẹo nguyệt đấy nhé."
Lục Thời Thâm nhàn nhạt trấn an: "Đừng có nghĩ ngợi lung tung, trong quân đội toàn đàn ông thôi."
Dương Niệm Niệm hừ một tiếng, giọng điệu trà xanh nói:
"Trong quân đội không có, nhưng bên ngoài quân đội có mà! Chu Tuyết Lợi chẳng phải trước đây đã nhắm trúng anh đó sao? Cô ta mượn danh nghĩa của An An để đến đơn vị suốt còn gì?"
Cũng may lúc đó cô đã có quyết định đúng đắn là đến đây theo quân, nếu không thì không chừng đã bị Chu Tuyết Lợi đắc thủ rồi ấy chứ.
Cái cô Chu Tuyết Lợi đó đúng là một cô gái có thủ đoạn.
Lục Thời Thâm nói không lại cô, mím môi không lên tiếng, nhưng dù thế Dương Niệm Niệm cũng không buông tha anh.
"Anh xem, bị em nói cho cứng họng rồi chứ gì? Đàn ông không có vợ bên cạnh trông coi là y như rằng không thành thật. Đến lúc đó em phải cài cắm một tay mắt ở khu gia binh này để canh chừng anh thật kỹ mới được, hay là chọn An An đi, thằng bé biết thân với em..."
Lục Thời Thâm: "..."
Bát bột này không thể nhào tiếp được nữa rồi.
Dương Niệm Niệm đang thao thao bất tuyệt nói cho sướng mồm thì thấy Lục Thời Thâm múc một gáo nước đổ vào chậu rửa tay.
Cô thấy lạ hỏi: "Anh đã nhào bột xong đâu, rửa tay làm gì?"
"Ơ... Lục Thời Thâm, anh bế em làm gì?"
Đến khi bị Lục Thời Thâm bế về đến giường trong phòng, Dương Niệm Niệm mới kịp bừng tỉnh, cô đây là chọc phải tổ ong vò vẽ rồi à? Trêu chọc phải người không nên trêu chọc rồi.
Xem kìa! Vốn dĩ ngồi tàu hỏa cả ngày đã đủ mệt rồi, giờ thì hay rồi, phải vật lộn đến nửa đêm mới được nghỉ ngơi... Sao cái mồm cô lại tai hại thế không biết.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, đầu óc cô còn mơ màng nghĩ, cũng may cô còn trẻ, chứ nếu bốn mươi tuổi thì xương cốt chắc rã rời hết mất.
Mấy ngày nay ở quê quen dậy sớm rồi, hiếm khi được ngủ nướng mà cô lại không ngủ được, hơn sáu giờ đã tỉnh.
Lục Thời Thâm còn tỉnh sớm hơn, người đã đi đơn vị rồi.
Nghĩ đến chuyện tối qua bột mới nhào được một nửa, Dương Niệm Niệm cảm thấy lãng phí lương thực quá, định ra bếp xem có cứu vãn được gì không. Vào đến nơi, cô không nhịn được mà "tặc tặc" hai tiếng.
"Hay thật, đúng là dân nhà binh, sức trâu dùng không hết mà!"
Đêm qua anh vẫn nhào xong bột, giờ nó đã nở ra cả một chậu lớn.
Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, cô liền đeo tạp dề vào làm bánh bao. Sợ ăn một loại thì đơn điệu quá, cô bèn làm thêm bánh bao nhân đường và bánh bao cuộn cay.
Vốn định làm thêm ít bánh bao cuộn hành nữa nhưng An An và Lục Nhược Linh chưa ngủ dậy nên cô cũng không ra vườn hái hành lá.
Những năm 80 bột mì ăn chưa được tinh chế kỹ, bánh bao hấp ra hơi ngả vàng một chút nhưng mùi thơm của lúa mạch rất đậm đà.
Mùi thơm bay cả ra ngoài sân, Trương Vũ Đình ngửi thấy mùi liền đi vào bếp: "Niệm Niệm, cậu đang hấp bánh bao à? Thơm quá."
Dương Niệm Niệm vừa mở nắp nồi dùng ngón tay ấn thử vào bánh bao, bận rộn quay đầu bảo Trương Vũ Đình:
"Bánh bao chín rồi, cậu vào nhà chính ngồi nghỉ đi, lát nữa cùng ăn bánh bao."
Trương Vũ Đình đi vào, giúp Dương Niệm Niệm bưng mẹt bánh: "Mẹ mình đi làm rồi, lát nữa chúng mình cùng lên thành phố nhé. Mẹ mới mua cho mình một cái xe đạp mới, là loại khung nhỏ, đạp nhẹ hơn hẳn."
Đinh Lan Anh không có ở khu gia binh, Trương Vũ Đình cũng không lo mẹ lại đến lôi mình về nữa.
Dương Niệm Niệm cũng không coi Trương Vũ Đình là người ngoài, cô múc bốn bát cháo đậu đỏ, lấy tương đậu mang từ quê lên xào với ớt xanh, lại thêm đĩa củ cải khô muối, một nồi bánh bao được bốn người ăn sạch hơn một nửa.
Đến cả Trương Vũ Đình cũng ăn một hơi hết hai cái, còn uống thêm nửa bát cháo.
An An ăn được một cái rưỡi bánh bao, Lục Nhược Linh thì lợi hại rồi, cô ấy ăn bốn cái bánh bao, uống hai bát cháo.
"Chị dâu, bánh bao chị hấp đúng là ngon tuyệt."
Trương Vũ Đình cảm thấy Lục Nhược Linh thật thà rất thú vị: "Mình cũng thấy bánh bao Niệm Niệm hấp rất ngon, cháo đậu đỏ nấu cũng rất khéo."
An An ở bên cạnh nịnh nọt: "Thím làm cái gì cũng ngon hết, cháu thích nhất là ăn cơm thím nấu, bố cũng rất thích."
Dương Niệm Niệm được ba người khen cho nức mũi: "Đồ nịnh hót nhỏ này."
Ăn cơm xong, Lục Nhược Linh chủ động dọn dẹp bát đũa, Dương Niệm Niệm về phòng thay quần áo, dặn An An đừng chạy lung tung, lại cho thỏ ăn ít lá rau.
Mới mấy ngày không gặp mà hai con thỏ này đã béo lên hẳn một vòng.
Loay hoay xong xuôi các việc lặt vặt, cô mới cùng Trương Vũ Đình đi ra ngoài.
Chuyện đỗ Đại học Kinh thành đã đồn khắp khu gia binh rồi, mọi người thấy Dương Niệm Niệm là nhiệt tình vô cùng, từ xa đã bắt đầu chào hỏi.
"Niệm Niệm, hai cháu lên thành phố à?"
"Niệm Niệm, bao giờ cháu đi Kinh thành nhập học thế?"
"Khu gia binh mình đúng là ra nhân tài thật, người nào người nấy đều có bản lĩnh."
"Đoàn trưởng Lục đúng là có phúc khí."
Thái độ của các bà vợ quân nhân khác hẳn trước đây. Trước đây họ coi thường Dương Niệm Niệm, cảm thấy cô dựa vào nhan sắc mà mê hoặc Lục Thời Thâm, chỉ biết tiêu tiền vào việc chải chuốt, lại còn ham ăn.
Bây giờ thì khác rồi, người ta là có bản lĩnh thực sự, đỗ được Đại học Kinh thành thì sau này tốt nghiệp tiền đồ xán lạn vô cùng.
Hai vợ chồng đều giỏi giang, tương lai rộng mở, kẻ ngốc mới đi đắc tội với họ.
Hơn nữa, cái tính đanh đá của Dương Niệm Niệm thì người bình thường cũng không dây vào nổi.
Vu Hồng Lệ đang tưới nước ở vườn rau, thấy Dương Niệm Niệm đi cùng Trương Vũ Đình ra khỏi khu gia binh, không khỏi bĩu môi: "Hai đứa đó sao lại tụ tập với nhau thế nhỉ?"
Vợ đại úy Từ liếc nhìn một cái: "Chắc là tiện đường thôi!"
"Suốt ngày chỉ biết chạy ra ngoài, ở nhà có kiến c.ắ.n m.ô.n.g hay sao ấy?" Vu Hồng Lệ tự lầm bầm vài câu rồi lại cầm gáo phân tiếp tục tưới nước.
Vợ đại úy Từ không tiếp lời, coi như không nghe thấy. Tối qua chồng bà còn nhắc nhở bà đấy thôi, bảo bà đừng có theo mấy bà vợ khác sau lưng mà nói bậy, Dương Niệm Niệm bây giờ là nhân vật phong vân của khu gia binh rồi, vị thủ trưởng già kia mở miệng là khen suốt cả ngày.
Thực ra dù chồng bà không nói thì bà cũng chẳng dại gì mà đi đắc tội Dương Niệm Niệm.
Bây giờ trong khu gia binh, hễ nhắc đến Dương Niệm Niệm là ai nấy đều phải thốt ra những lời khen lấy lòng, ai gặp Dương Niệm Niệm mà chẳng tỏ vẻ xun xoe nịnh bợ?
...
