Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 259: Cậu Ấy Bây Giờ Đúng Kiểu Tâm Lý Của Một Bà Mẹ Già
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:33
Dương Niệm Niệm nhướn mày hỏi: "Bình thường không bị mất đồ sao?"
Khương Dương khẳng định chắc nịch gật đầu: "Không có ạ, em nghi con chuột này chắc cũng phải nặng nửa cân tới tám lạng ấy chứ. Một lần mà dám trộm tới tận sáu cái bánh bao, đúng là coi cái bếp thành kho lương rồi, không ra tay thì cái trạm phế liệu này sắp bị nó khuân sạch mất."
Cái bếp vốn được cậu ấy dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, đồ đạc lại chẳng có mấy nên cũng chẳng có chuột ghé thăm.
Ai ngờ vừa tới cái là tới luôn một con quỷ tham ăn.
Phải tiêu diệt nó mới được.
Dương Niệm Niệm: "..."
Một lần trộm sáu cái bánh bao?
Chắc là con chuột nặng cả tạ trộm ấy chứ nhỉ?
Cô ngẫm nghĩ: "Đặt t.h.u.ố.c chuột trong bếp không an toàn đâu, ngộ nhỡ con chuột dính t.h.u.ố.c rồi chạy lung tung, vương t.h.u.ố.c vào đồ ăn mà người ăn nhầm phải thì c.h.ế.t người như chơi đấy. Mẹ chồng tôi suýt chút nữa là bị t.h.u.ố.c chuột hại c.h.ế.t rồi kìa."
Khương Dương hỏi: "Thế thì đặt ở đâu ạ?"
Ánh mắt Dương Niệm Niệm đảo quanh sân một vòng: "Đặt vào trong nhà kho tôn lớn đi!"
Nhắc tới nhà kho tôn lớn, Khương Dương sực nhớ ra điều gì đó, thắc mắc nói:
"Cũng chẳng biết có phải có tên trộm nào tới trộm đồ rồi bị thương không nữa, em thấy trước cửa kho với cả bên trong đều có vệt m.á.u."
Trong nhà không mất tiền, trong kho thì toàn là sắt vụn, thép vụn, nhựa... có thực sự mất vài chục cân cũng chẳng nhìn ra được.
Cậu ấy chỉ còn cách khóa c.h.ặ.t cửa kho lại, mất tí đồ thì không đáng gì nhưng ngộ nhỡ có án mạng thì mệt lắm.
Chưa đợi Dương Niệm Niệm lên tiếng, cái miệng nhỏ của Khương Duyệt Duyệt đã nhanh nhảu nói: "Hôm qua có một chú trông rất giống anh An An bị thương, chị còn mời một chị bác sĩ rất xinh đẹp tới cho chú ấy nữa đấy ạ."
Trong đầu Khương Dương đầy những dấu hỏi chấm: "Là ai thế ạ?"
Dương Niệm Niệm cũng không giấu giếm Khương Dương: "Lần trước chị về quê có gặp chút rắc rối, người đàn ông đó đã giúp đỡ chị, vừa hay anh ta gặp chút rắc rối nên chị ra tay giúp một tay thôi."
"Hắn đi từ hôm qua rồi, nếu cậu có gặp anh ta thì cứ coi như không quen biết, cũng đừng nhắc chuyện này với ai cả."
Người đàn ông đó trông quá giống An An nên nếu gặp lại thì vẫn rất dễ nhận ra.
Hắn bị thương chắc chắn loanh quanh đâu đây không đi xa được, tám chín phần mười là hắn đã trộm bánh bao rồi.
Cứ nhắc nhở trước một tiếng, ngộ nhỡ có gặp thì Khương Dương cũng có sự đề phòng.
Vừa nghe thấy người đó đã giúp đỡ Dương Niệm Niệm, Khương Dương lập tức bày tỏ thái độ: "Người đã giúp đỡ chị thì cũng là ân nhân của em, cứ để anh ta ở đây dưỡng thương cũng chẳng sao cả."
Dương Niệm Niệm lắc đầu: "Hắn thân phận bất minh, có gặp thì cứ giả vờ không quen biết là được, để tránh rước họa vào thân."
Lục Thời Thâm từ đầu tới cuối cũng không hề nhắc nhở cô phải cẩn thận với người đàn ông này, điều đó đủ chứng minh người đàn ông này không phải kẻ xấu.
Còn về những chuyện khác thì cô cũng không rõ lắm, cứ coi như chẳng có chuyện gì xảy ra là tốt nhất.
Khương Dương không bao giờ nghi ngờ quyết định của Dương Niệm Niệm: "Thế thì được ạ, em đi đặt t.h.u.ố.c chuột vào kho tôn đây. Đúng rồi, hai người đã ăn sáng chưa? Trong nồi có mấy quả trứng luộc đấy ạ."
"Ăn rồi ạ! Bánh bao chị hấp ngon lắm luôn." Khương Duyệt Duyệt khoe khoang.
Khương Dương: "Thành tích học tập của em bao giờ mới được lợi hại như cái miệng của em thế hả?"
Khương Duyệt Duyệt khoanh tay trước n.g.ự.c, bĩu môi quay đầu sang một bên: "Hừ, chẳng thèm để ý tới anh nữa."
Sao anh có thể nói trước mặt chị là con bé là một con ngốc trong việc học hành được chứ?
Con bé bộ không cần sĩ diện sao?
Dương Niệm Niệm nhéo khuôn mặt nhỏ của con bé: "Thôi nào, đừng giận nữa, vào nhà xem tivi với chị Nhược Linh đi!"
Khương Duyệt Duyệt gật đầu, lại dùng giọng sữa nũng nịu nói với Khương Dương: "Em là nể mặt chị nên mới không chấp anh đấy nhé."
Khương Dương nhượng bộ: "Được rồi được rồi, em mau vào xem tivi đi! Anh phải đi làm việc đây."
Nói xong, cậu ấy lại quay sang nhìn Dương Niệm Niệm, với vẻ đầy tự hào nói:
"Ông chủ Trịnh nghe nói chị đỗ Đại học Kinh thành thì vui lắm, muốn gặp chị để chúc mừng đấy ạ."
Dương Niệm Niệm ngạc nhiên: "Tôi còn chưa nói mà? Sao mọi người đã biết tôi đỗ Đại học Kinh thành rồi?"
"Cháu gái ông chủ Trịnh cũng đỗ rồi ạ, cô ấy xếp hạng thấp hơn chị một chút, xếp thứ sáu ạ."
Khương Dương cứ như một phụ huynh thấy con cái thành đạt, giọng điệu vô cùng tự hào.
"Lần này sinh viên đỗ Đại học Kinh thành đa số là nam, chỉ có chị với cháu gái ông ấy là nữ thôi. Ông ấy vốn định tìm cho cháu gái một người bạn đồng hành để lúc khai giảng cùng lên Kinh thành cho có người chăm sóc lẫn nhau. Ai ngờ vừa nhìn tên cái là thấy ngay tên chị."
"Còn có sự trùng hợp thế này sao?" Dương Niệm Niệm vui vẻ nói: "Cậu mau đặt t.h.u.ố.c chuột cho xong đi, bọn mình xuất phát ngay đây, để người ta đợi lâu là rất mất lịch sự đấy."
"Tuân lệnh!"
Khương Dương lon ton chạy vào nhà kho tôn, đặt t.h.u.ố.c chuột vào góc kho rồi chạy một mạch quay lại.
Cậu ấy đứng ở cửa dặn dò Khương Duyệt Duyệt: "Anh với Niệm Niệm sang chỗ ông chủ Trịnh một chuyến, em phải nghe lời chị Nhược Linh đấy nhé."
Khương Duyệt Duyệt đang lục lọi ngăn kéo tìm đồ, nghe thấy vậy liền quay đầu hỏi:
"Anh ơi, có phải anh ăn hết bánh quy nhỏ của em rồi không?"
Hôm qua lúc em đưa cho chú kia ăn thì vẫn còn lại khá nhiều mà.
Khương Dương thắc mắc đi vào phòng tìm một lượt, bánh quy quả thực là hết rồi, cậu ấy cũng chẳng để bụng.
"Chắc là bị chuột trộm ăn mất rồi, anh mua cho em cái khác."
Cậu ấy không hề nghĩ tới chuyện trộm cắp, nếu thực sự có trộm thì tiền để trong ngăn kéo không thể nào chẳng mất một xu nào cả.
Vả lại chìa khóa cũng chẳng hỏng.
"Em còn muốn ăn que cay nữa." Khương Duyệt Duyệt nhân cơ hội đưa ra yêu cầu.
Khương Dương: "Ngoan thì mua."
Dương Niệm Niệm rửa tay bên giếng nước rồi bước lại hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Chuột nó ăn trộm hết bánh quy của Duyệt Duyệt rồi ạ." Khương Dương có chút thắc mắc: "Ăn lắm thế này chắc là kéo cả gia đình họ hàng tới rồi, để em bắt được thì chắc chắn sẽ lột da nó ra, treo trước cửa để làm gương."
Khương Niệm Niệm khóe môi giật giật: "Đến cả bánh quy của trẻ con cũng trộm thì chắc chắn là một con chuột không có liêm sỉ lại còn mặt dày nữa."
Khương Dương không nghe ra ý tứ sâu xa trong lời nói của Dương Niệm Niệm, cậu ấy đi tới bên cạnh xe đạp, đôi chân dài bước một cái đã ngồi lên yên xe.
"Đi thôi ạ!"
Dương Niệm Niệm vịn vào yên sau nhảy phắt lên, bàn tay nhỏ túm lấy áo Khương Dương, thấy lưng cậu ấy hình như rắn rỏi hơn trước khá nhiều.
"Có phải cậu cao lên với to ra rồi không?"
Khương Dương vẻ mặt đắc ý nói:
"Đàn ông thì phải gân guốc một chút chứ, em chẳng muốn giống như Đỗ Vĩ Lập đâu, trông cứ như con khỉ khô ấy."
Nghe giọng điệu Khương Dương có vẻ hậm hực, Dương Niệm Niệm cảm thấy trong này chắc có chuyện gì đó mà cô không biết, liền tọc mạch hỏi:
"Anh ta lại làm gì chọc tới cậu rồi?"
Khương Dương giọng điệu đầy vẻ chán ghét: "Hắn bây giờ thỉnh thoảng lại tới lên cơn dở hơi, tối qua chẳng biết uống rượu ở đâu mà đêm hôm mò tới ngồi lù lù trước cửa."
"Còn cứ kéo em lại để nói chuyện tâm tình, bảo là mấy đứa bạn xung quanh hắn đều chẳng tin tưởng được, gặp chuyện mới nhìn rõ bộ mặt thật của chúng nó, giờ chẳng muốn đàn đúm với chúng nó nữa. Còn bảo chúng mình đáng tin hơn, hắn chẳng dám vào đơn vị tìm chị vì sợ bị anh Lục đ.ấ.m, nên cứ ở đây mà làm loạn, đúng là có bệnh mà."
Mí mắt Dương Niệm Niệm giật liên hồi, buột miệng nói:
"Anh ta chắc không phải bị phụ nữ làm tổn thương xong là đổi khẩu vị đấy chứ?"
Khương Dương ngơ ngác hỏi: "Đổi khẩu vị gì ạ?"
Dương Niệm Niệm mím môi không nói gì nữa, Khương Dương vẫn còn là một cậu trai trong sáng, hoàn toàn chẳng hiểu mấy chuyện này, cô không thể tiêm nhiễm những tư tưởng không tốt cho Khương Dương được.
Cô chuyển chủ đề hỏi: "Cậu đã gặp cháu gái ông chủ Trịnh chưa? Tính cách có dễ gần không? Có ra vẻ tiểu thư đại các gì không?"
Khương Dương lắc đầu: "Em chưa gặp, chắc là không khó gần đâu ạ, ông chủ Trịnh bảo cháu gái ông ấy có biết chút võ thuật, là do ông ấy dạy đấy ạ. Em cũng chính vì nghe ông ấy nói thế nên mới nghĩ nhất định phải đưa chị đi làm quen với cháu gái ông ấy, như thế lúc chị ở bên kia có người giúp đỡ thì chẳng lo bị bắt nạt nữa."
Cậu ấy bây giờ đúng kiểu tâm lý của một bà mẹ già, lo lắng Dương Niệm Niệm đi xa sẽ bị bắt nạt.
