Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 305: Cậu Bảo Ai Ngửi Đôi Giày Thối Của Cậu Hả?
Cập nhật lúc: 12/01/2026 03:23
Trịnh Tâm Nguyệt lập tức lườm ngược lại.
Ai sợ ai chứ?
Mắt cô ấy to hơn Mạnh T.ử Du nhiều.
Sau một ngày mệt mỏi, Dương Niệm Niệm thấy hơi đuối, vừa cởi giày nằm lên giường, Mạnh T.ử Du đã cất giọng the thé kiếm chuyện.
"Chân thối c.h.ế.t đi được, cậu không thể tự giác một chút, mang giày ra cửa phòng mà để à?"
Dương Niệm Niệm cực kỳ chắc chắn chân mình không thối, Mạnh T.ử Du rõ ràng đang kiếm chuyện: "Cậu xác định là chân mình thối sao?"
"Lúc cậu chưa vào mình không ngửi thấy, cậu vừa cởi giày là có mùi ngay, không phải cậu thì là ai?" Mạnh T.ử Du khó chịu nói.
Dương Niệm Niệm dùng mũi chân đá đá đôi giày, nhìn cô ta cười như không cười: "Vậy cậu cầm lấy mà ngửi cho kỹ xem có phải giày mình thối không?"
Mạnh T.ử Du mặt đầy vẻ chán ghét la lối: "Cậu bảo ai ngửi đôi giày thối của cậu hả?"
Trịnh Tâm Nguyệt vốn đã ngứa mắt Mạnh T.ử Du từ lâu, thấy cô ta cố tình gây khó dễ cho Dương Niệm Niệm liền trừng mắt nói:
"Không ngửi thì đừng có kiếm chuyện, còn lảm nhảm nữa là tin mình tống thẳng đôi giày vào mặt cậu không?"
Mạnh T.ử Du có chút sợ Trịnh Tâm Nguyệt, lý lẽ không vững nói:
"Các cậu chân thối mà còn có lý à?"
Dương Niệm Niệm cười hì hì: "Nếu cậu đã khẳng định chân mình thối thì cứ gọi dì quản lý lên đây phân xử, xem rốt cuộc là chân mình thối hay là cậu cố tình gây sự."
Mạnh T.ử Du chột dạ hừ một tiếng: "Muốn đi thì các cậu đi đi, lạnh c.h.ế.t đi được, mình chẳng thèm đi."
Nói xong, cô ta nằm thẳng xuống giường, trùm chăn kín đầu.
Nghe thấy trong phòng đã yên tĩnh, Kiều Cẩm Tịch đang nằm ở giường trên giả vờ ngủ mới dám khẽ cử động thân mình, trong lòng thầm cảm thán, cô chỉ hơi hé lộ chút chuyện Dương Niệm Niệm và Dư Toại có quan hệ khá tốt, không ngờ Mạnh T.ử Du đã bắt đầu nhắm vào Dương Niệm Niệm rồi, cũng may là chưa khai ra cô.
Bị đắp chăn quá lâu, Kiều Cẩm Tịch muốn vén góc chăn lên để thở, không ngờ vừa mở mắt ra đã chạm ngay phải ánh mắt của Dương Niệm Niệm, cô có chút chột dạ, vội vàng nhắm mắt giả vờ buồn ngủ.
Dương Niệm Niệm lòng sáng như gương nhưng không nói toạc ra, cô hiểu rõ Kiều Cẩm Tịch chắc chắn đã nói gì đó trước mặt Mạnh T.ử Du.
Dù bình thường ít tiếp xúc với Kiều Cẩm Tịch nhưng cô đã nhìn thấu bản tính của người này, vẻ ngoài thuần khiết vô hại, không tranh với đời có chút yếu đuối, nhưng thực chất tâm cơ không hề ít.
Hai Mạnh T.ử Du gộp lại cũng không nhiều mưu mẹo bằng cô ta.
...
Hai ngày tiếp theo, Mạnh T.ử Du như thể nuốt phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g, nhưng đều nhắm vào Kiều Cẩm Tịch, không trách cô ấy chải đầu làm tóc rụng đầy sàn thì lại trách cô ấy trăn trở trên giường làm mình thức giấc.
Mãi đến sáng chủ nhật, Mạnh T.ử Du vốn dĩ không đến giờ lên lớp là không dậy, vậy mà hôm nay phá lệ là người dậy sớm nhất, rửa mặt xong là ngồi trên giường đợi Kiều Cẩm Tịch.
"Hôm nay là buổi dạy kèm đầu tiên của cậu, mình đi cùng cậu cho có bạn, đỡ bị người ta lừa."
Kiều Cẩm Tịch biết Mạnh T.ử Du lấy cớ đi cùng cô ấy thực chất là muốn đến cổng trường để giám sát Dương Niệm Niệm, cô không tìm được lý do từ chối nên đành đồng ý.
Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt đi trước, hai người kia lẳng lặng bám theo sau.
Mạnh T.ử Du nhìn bóng lưng Dương Niệm Niệm càng lúc càng thấy ngứa mắt.
"Hừ! Cậu xem bình thường cô ta ăn mặc nghèo nàn thế kia, vậy mà lúc đi gặp đàn anh Dư lại chưng diện như một con hồ tinh, cái m.ô.n.g cứ lắc qua lắc lại như cái trống bỏi, đúng là hồ ly tinh đầu thai."
Kiều Cẩm Tịch liếc nhìn về phía trước, Dương Niệm Niệm mặc đồ chẳng khác gì mọi khi, tư thế đi đứng cũng rất bình thường.
Cô biết Mạnh T.ử Du là do đố kỵ sinh ra, nhưng cũng không dám lên tiếng.
Không có ai tiếp lời nhưng cũng không ngăn được Mạnh T.ử Du c.h.ử.i bới sau lưng: "Không biết nhà trường làm ăn kiểu gì, cô ta gian lận rõ ràng như thế mà còn không đuổi học đi, đúng là ung nhọt của trường, sớm muộn gì cũng làm hỏng danh tiếng của trường cho xem."
Khi Dương Niệm Niệm đến cổng trường, Dư Toại đã đến rồi, Dư Thuận cũng có mặt.
Hai người họ dường như có quen biết, đang đứng nói chuyện gì đó ở cổng trường, vẻ mặt có vẻ không mấy vui vẻ, thấy bọn họ đến thì rất ăn ý mà im bặt.
Dương Niệm Niệm trước đó đã thấy Dư Thuận trông hơi quen mắt, lúc đó chưa nhớ ra gặp ở đâu, giờ thấy anh ta đứng cùng Dư Toại mới sực nhớ ra, anh ta chính là người đàn ông đi cùng Dư Toại hôm đó.
Dương Niệm Niệm không quen biết Dư Thuận, cũng chẳng có ý định làm quen, dứt khoát coi như không thấy anh ta, trực tiếp chào hỏi Dư Toại.
"Đàn anh Dư, ngại quá, chúng em đến muộn."
Dư Toại nhìn đồng hồ: "Không muộn, còn mười phút nữa mới đến tám giờ, là anh đến sớm thôi."
Trịnh Tâm Nguyệt nhìn quanh một vòng: "Tiêu Niên đâu rồi anh?"
Dư Toại mỉm cười nói: "Cậu ấy tối qua thức khuya đọc sách, sáng nay dậy không nổi nên nhờ anh dẫn hai em đi luôn."
Trịnh Tâm Nguyệt đoán: "Chắc chắn là thức đêm đọc tiểu thuyết rồi."
Ánh mắt Dư Thuận không ngừng đ.á.n.h giá Dương Niệm Niệm từ trên xuống dưới, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên, trong lòng thầm cảm thán, cô gái này càng nhìn càng thấy cuốn hút.
Thấy họ không có ý định bắt chuyện với mình, anh ta nói với Dư Toại:
"Dư Toại, chú không giới thiệu một chút sao?"
Lúc nói chuyện, mắt anh ta vẫn không rời khỏi Dương Niệm Niệm, nhìn khiến cô thấy rất khó chịu, thầm lặng lùi ra sau lưng Trịnh Tâm Nguyệt.
Dư Toại cau mày, rõ ràng không muốn giới thiệu, ngay khi anh đang phân vân không biết từ chối thế nào thì Kiều Cẩm Tịch và Mạnh T.ử Du đi tới.
Mạnh T.ử Du nhìn Dư Toại bằng ánh mắt oán trách, nhìn khiến anh thấy rợn cả người.
Dương Niệm Niệm nhìn ra được chút manh mối, cất tiếng: "Đàn anh, chúng ta đi thôi? Đã hẹn giờ rồi, đến muộn không tốt lắm."
Họ không có xe đạp, đi bộ sang Thanh Đại cũng mất hơn hai mươi phút.
Dư Toại gật đầu: "Được."
Anh nhìn sang Dư Thuận: "Anh họ, tụi em có việc, đi trước đây."
"Đi đi!" Dư Thuận có chút bực bội nhưng không biểu hiện ra ngoài, anh ta có kiên nhẫn, không vội vàng một sớm một chiều.
Cá lớn trước khi kéo lên khỏi mặt nước chẳng phải đều phải vờn một lúc sao?
Mạnh T.ử Du thấy Dư Toại chẳng thèm nói với mình câu nào đã bỏ đi, tức giận dậm chân một cái, chẳng buồn chào Kiều Cẩm Tịch lấy một tiếng, nghiến răng quay người đi ngược vào trong trường.
Chương 223
Cô ta chẳng thèm cùng Kiều Cẩm Tịch ra ngoài, người khác đi làm gia sư kiếm tiền thì liên quan gì đến cô ta?
Kiều Cẩm Tịch tham rẻ, bị lừa cũng là đáng đời.
Thấy Mạnh T.ử Du đã bỏ đi, Kiều Cẩm Tịch thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự không muốn Mạnh T.ử Du đi cùng mình.
Mạnh T.ử Du tính tình không tốt, căn bản không có kiên nhẫn dỗ dành trẻ con, đi chỉ tổ hỏng việc.
Kiều Cẩm Tịch hít sâu một hơi, thu hồi tâm trí, thấy Dư Thuận vẫn đang nhìn chằm chằm theo bóng lưng Dương Niệm Niệm, cô nhỏ giọng hỏi:
"Thưa anh Dư, bây giờ chúng ta đi phụ đạo cho em trai anh ạ?"
Dư Thuận thu hồi ánh mắt, quay người nhìn xoáy vào Kiều Cẩm Tịch: "Dương Niệm Niệm ngoài giờ học hay có hoạt động gì? Cô ấy và Dư Toại là quan hệ gì?"
Kiều Cẩm Tịch ngẩn ra một chút, suy nghĩ một lát rồi nói:
"Niệm Niệm bình thường hay đi cùng Tâm Nguyệt mua sắm, ăn uống, hoặc là đến thư viện đọc sách. Cô ấy và đàn anh Dư quen nhau qua một người bạn, hình như là có việc gì đó nhờ đàn anh Dư giúp đỡ."
Dư Thuận nghe nói Dương Niệm Niệm và cậu em họ không có quan hệ gì đặc biệt thì trên mặt lộ ra nụ cười giễu cợt.
"Nói thật cho cô biết, với năng lực của cô thì chẳng đủ tư cách dạy kèm cho em trai tôi đâu, tôi chọn cô là vì cô ở cùng phòng với Dương Niệm Niệm."
Khuôn mặt Kiều Cẩm Tịch đỏ bừng vì bối rối, thực tế hôm qua cô đã nhận ra Dư Thuận đồng ý cho mình dạy kèm không phải vì cô có kinh nghiệm.
Đã bị nói toạc ra, cô lấy hết can đảm hỏi: "Anh... anh thích Niệm Niệm sao?"
Thích?
Dư Thuận cười nhạt, những cô gái xinh đẹp anh ta đều thích, nhưng cái kiểu thích này chỉ là để đổi gió thôi.
Tất nhiên anh ta chẳng việc gì phải giải thích với Kiều Cẩm Tịch.
Anh ta đút hai tay vào túi quần, nhìn Kiều Cẩm Tịch từ trên cao xuống: "Nếu cô muốn kiếm tiền gia sư thì sau này cứ làm theo lời tôi nói, tôi đảm bảo mỗi tuần sẽ trả đủ năm đồng không thiếu một xu."
