Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 35: Đòi Lại Tiền Quần
Cập nhật lúc: 12/01/2026 01:09
Có được bài học lần này, Dương Niệm Niệm biết Diệp Mỹ Tĩnh trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không dám nói bậy bạ nữa.
Cô là phu nhân trung đoàn trưởng, phải có phong thái.
Cô dịu giọng nói: "Tôi vốn dĩ cũng không muốn làm to chuyện, chỉ là muốn nhắc nhở một chút thôi. Nếu lần này tôi không lên tiếng thì sẽ còn có lần sau, lần sau nữa, lời nói rõ ràng là được rồi, mọi người đều là quân tẩu, chút chuyện này đừng để bụng, bình thường vẫn cứ cư xử như cũ là được. Hai người ăn cơm đi, chúng tôi cũng về ăn cơm đây."
Mấy câu nói hoa mỹ vừa dốt ra, hàng xóm của Diệp Mỹ Tĩnh cười hớn hở khen ngợi.
"Vợ Lục trung đoàn trưởng nói đúng đấy, Mỹ Tĩnh à, bà đừng có quá cố chấp nữa, sau này đừng có nói những lời không nên nói trước mặt trẻ con là được rồi."
"Đúng đấy Tiền Trình, lát nữa anh cũng đừng có cãi nhau với Mỹ Tĩnh nữa, vợ Lục trung đoàn trưởng cũng là vì tốt cho đứa trẻ nên mới đến tận nơi nhắc nhở thôi, mọi người đều đừng để bụng nhé."
"Vợ Lục trung đoàn trưởng tuy tuổi còn nhỏ nhưng lại là người hiểu chuyện, Lục trung đoàn trưởng có phúc rồi."
"An An, mẹ con đối xử với con không tệ đâu, con đừng có tin lời người ngoài nói bậy bạ nữa nhé."
Lúc cho là Dương Niệm Niệm không đúng thì mọi người không dám lên tiếng, cùng lắm là ánh mắt lộ ra vài phần bất mãn.
Lúc khen cô thì mỗi người một câu càng to tiếng hơn, cứ như sợ Dương Niệm Niệm không nghe thấy vậy.
Diệp Mỹ Tĩnh thầm mắng đám người này toàn là lũ xu nịnh.
Trong lòng ấm ức không thôi, Dương Niệm Niệm vừa đi, bà ta liền đi tìm những chị quân tẩu định mua quần.
Vốn dĩ định là ngày mai chứng thực được Dương Niệm Niệm kiếm tiền thất đức mới tìm những chị quân tẩu này, lúc này liền trực tiếp chỉ ra Dương Niệm Niệm giá cả không thành thật, xúi giục các quân tẩu đòi lại tiền.
"Một người thân của tôi chính là người bán quần đấy, loại quần chất lượng tốt hơn thế này gấp mấy lần cũng chỉ có giá này thôi. Loại quần dẫm gót này mười ba đồng là mua được rồi, cô ta thu các chị mười lăm đồng là coi các chị như kẻ ngốc mà lừa đấy, hai đồng thừa ra đó đủ cho cả nhà ăn mấy bữa thịt rồi."
"Không thể nào chứ?" Chị quân tẩu có chút nghi ngờ lời bà ta: "Tôi thấy vợ Lục trung đoàn trưởng cũng không giống hạng người như thế mà."
"Nếu có thể nhìn qua vẻ bề ngoài mà biết ai tốt ai xấu thì đã chẳng cần công an phá án làm gì rồi."
Diệp Mỹ Tĩnh ra vẻ như thật: "Các chị nghĩ mà xem, người ta bán mười ba đồng mà Dương Niệm Niệm thu các chị mười lăm đồng, cộng thêm cô ta là nhân viên thì ông chủ chắc chắn để cho cô ta giá ưu đãi hơn, cô ta định ăn chặn ở giữa bao nhiêu tiền chứ?"
Chị quân tẩu nhếch khóe miệng: "Thế thì cũng không thể đòi tiền lại được, chuyện này em không làm nổi đâu."
Dương Niệm Niệm là vợ Lục trung đoàn trưởng, ai chẳng biết Thủ trưởng cũ khá coi trọng Lục trung đoàn trưởng, anh ấy biết đâu chính là người kế nhiệm đấy, không thể vì một cái quần mà đắc tội Dương Niệm Niệm được chứ?
Vạn nhất cô ta thổi gió bên gối thì tính sao?
Hơn nữa, lời Diệp Mỹ Tĩnh nói cũng chẳng có bằng chứng, quần áo trong thành phố giá cả thế nào chị ta cũng chẳng phải không biết, làm gì có chuyện rẻ như lời Diệp Mỹ Tĩnh nói chứ?
Cho dù có thật thì chất lượng chắc chắn cũng không giống nhau.
Chị quân tẩu sắt đá không đòi lại tiền, Diệp Mỹ Tĩnh dù có nói hươu nói vượn thế nào đi nữa thì chị ta vẫn cứ im lặng.
Thấy không cách nào thuyết phục được chị ta, Diệp Mỹ Tĩnh đanh mặt lại đi đến nhà ba chị quân tẩu khác, gọi cả ba người lại để nói chuyện này.
Sau một hồi nước bọt văng tung tóe để bôi nhọ, cuối cùng bà ta cũng xúi giục được ba người này.
Bà ta còn bày kế: "Ba người các chị cùng nhau đi đòi tiền, cứ bảo là chồng các chị không cho mua quần là được. Tôi không tin nổi, cô ta còn dám giữ tiền của các chị không trả sao. Cô ta làm phu nhân trung đoàn trưởng mà dám kiếm tiền thất đức thì chúng ta cứ đòi lại tiền thôi, đợi ngày mai tôi mua quần về là chúng ta cùng đi tìm chính ủy khiếu nại."
Ba chị quân tẩu đi cùng nhau cũng coi như là làm chỗ dựa cho nhau, tuy rằng tìm Dương Niệm Niệm đòi tiền có chút ngượng ngùng nhưng đây đều là tiền chồng vất vả kiếm được để nuôi gia đình, không thể để Dương Niệm Niệm lừa gạt được.
Chương 24
Một phu nhân trung đoàn trưởng mà dám làm chuyện này thì dựa vào cái gì mà họ không được đòi chứ?
...
Lúc ba chị quân tẩu kéo đến thì Dương Niệm Niệm và An An vừa mới ăn cơm xong, cô bảo An An đi tắm rồi quay vào phòng lấy tiền ra trả lại cho ba người.
"Các chị đếm lại xem tiền có đúng không nhé." Một lời dư thừa cũng chẳng thèm nói.
Ba chị quân tẩu thấy Dương Niệm Niệm sảng khoái như vậy thì có chút ngượng ngùng: "Niệm Niệm, ngại quá nhé, đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình không dễ dàng gì, chúng tôi cũng không thể tiêu hết tiền lên người mình được."
Dương Niệm Niệm thì chẳng sao cả, cô vốn dĩ cũng không trông mong gì vào việc kiếm tiền kinh doanh trong khu tập thể này.
"Không sao đâu, đúng lúc em còn đang lo mang nhiều tiền thế này vào thành phố không an toàn đây."
"Cô không giận là tốt rồi, chúng tôi về trước đây."
Ba chị quân tẩu lủi thủi ra về, trong đó có một người vừa ra đến ngoài sân đã hối hận nói:
"Ôi, chúng ta bốc đồng quá rồi, đáng lẽ nên đợi Mỹ Tĩnh mua quần về, chứng minh được cô ta kiếm tiền thất đức rồi mới tìm cô ta đòi tiền chứ."
"Tôi thấy hình như cô ta không vui lắm đâu, chắc chắn là đi mách lẻo với Lục trung đoàn trưởng rồi, gió bên gối của vợ chồng mới cưới thổi thì lợi hại lắm đấy."
"Tiền lấy cũng lấy lại rồi, giờ nghĩ đến mấy chuyện này chẳng phải cũng muộn rồi sao? Về nhà đừng có đem chuyện này kể cho chồng nghe đấy nhé, nếu không chắc chắn là bị mắng cho một trận đấy."
Chuyện này làm thật tệ hại, lòng họ thấy không yên tâm, lo lắng ảnh hưởng đến tiền đồ của chồng, nói ra sẽ bị mắng.
Lời nói của ba chị quân tẩu đã bị An An vừa tắm xong nghe thấy rõ mồn một, thằng bé tuy bài xích vai trò mẹ kế của Dương Niệm Niệm nhưng cũng biết là mình cùng một nhà với ai.
Thằng bé như một liên lạc viên, chạy tạch tạch vào gian chính: "Thím ơi, lúc nãy con nghe thấy các thím ấy bảo là thím Diệp bảo họ đến đòi tiền lại đấy ạ."
Dương Niệm Niệm giòn giã nói: "Cái biệt danh gậy chọc phân này đúng là không uổng công đặt cho bà ta mà, sau này bà ta nói gì con cũng đừng tin nhé, bà ta chính là kiểu người không thấy người khác sống tốt được đâu, mắc bệnh ghen ăn tức ở đấy."
An An gật đầu lia lịa, cùng hội cùng thuyền với Dương Niệm Niệm: "Thím ơi, sau này con sẽ không tin lời thím Diệp nữa đâu ạ."
Trong tâm hồn nhỏ bé của An An đã dán cho Diệp Mỹ Tĩnh cái mác người xấu rồi.
"Ngoan lắm." Dương Niệm Niệm xoa xoa tóc thằng bé: "Ngày mai còn muốn vào thành phố chơi nữa không?"
An An ngượng nghịu gật đầu, thực ra thằng bé cũng không ghét Dương Niệm Niệm đến thế đâu, chỉ là có chút sợ hãi Dương Niệm Niệm nhân lúc bố không có nhà mà bắt nạt mình thôi.
Nhưng mà chung sống hai ngày nay, Dương Niệm Niệm không những không bắt nạt thằng bé mà còn đòi lại công bằng cho thằng bé, mỗi ngày đều làm món ngon cho thằng bé ăn, chất lượng cuộc sống của thằng bé đều được nâng cao rồi.
Lũ trẻ trong khu tập thể đều ngưỡng mộ thằng bé.
Dương Niệm Niệm biết ấn tượng của An An về mình đang dần thay đổi, chỉ là trẻ con còn cần chút mặt mũi nên không muốn thừa nhận mà thôi.
Cô cũng chẳng thèm vạch trần, gật đầu nói: "Được, sáng sớm mai đi ngủ đi, sáng mai chúng ta sẽ vào thành phố, cô dắt con đi làm quen với một em gái nhỏ."
Mắt An An sáng rực lên, miệng reo hò chạy vào phòng trong. Thấy thằng bé vui như vậy, trên mặt Dương Niệm Niệm cũng lộ ra nụ cười.
Đứa trẻ này cũng khá dễ dắt, áp căn chẳng hề khó bảo, rất dễ thỏa mãn, đỡ lo.
Thời tiết ngày càng nóng nực rồi, trong phòng đến cái quạt máy cũng không có, đêm nằm nóng đến mức không ngủ được.
Trong đầu cô nghĩ đủ thứ chuyện linh tinh xà ngầu.
Đợi kiếm được tiền rồi phải mua một cái quạt điện thật lớn.
Cũng chẳng biết Lục Thời Thâm còn bao lâu nữa mới về.
Vị trí bày sạp mà cô nhắm trúng không biết có ai chiếm mất không.
Đợi kiếm được tiền rồi vẫn nên mua một chiếc xe đạp cho tiện, tuy rằng đạp xe chậm nhưng ít nhất có thể di chuyển bất cứ lúc nào, cứ đi nhờ xe thu mua mãi cũng không phải là kế lâu dài.
...
