Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 354: Tốt Nhất Là Bốc Cho Anh Ta Một Liều Thuốc Mạnh
Cập nhật lúc: 12/01/2026 04:07
Xác định xong tình hình của Dương Niệm Niệm, Trịnh Hải Thiên liền nói.
“Chú đúng là có một nhân tuyển rất phù hợp, cháu gái của Thanh Lan trước đây cũng là sinh viên ưu tú, mấy năm nay vẫn luôn ở nhà chăm con, giờ con đi học rồi cô ấy cũng có ý định ra ngoài làm việc.”
Khựng lại một lát, ông lại uyển chuyển nói: “Về phẩm chất thì cháu hoàn toàn yên tâm, cô ấy xuất thân chính quy, cha là cán bộ lão thành mới nghỉ hưu vài năm trước, anh trai đang ở đơn vị quân đội Vũ Thành, năm nay vừa thăng chức doanh trưởng.”
Một câu “xuất thân chính quy” đã đủ để Dương Niệm Niệm hiểu rõ rồi, cô vui mừng nói.
“Vậy thì làm phiền chú hỏi giúp cháu ý kiến của chị ấy ạ, nếu chị ấy có yêu cầu gì về lương bổng hay các mặt khác thì cũng có thể đề xuất ạ.”
“Chuyện lương bổng thì chưa vội, để chú hỏi trước đã, hai ngày nữa sẽ trả lời cháu.” Trịnh Hải Thiên cười nói.
Dương Niệm Niệm vừa gác máy, Trịnh Tâm Nguyệt đã sốt sắng hỏi: “Thế nào rồi? Chú hai giới thiệu cho cậu ai vậy?”
Dương Niệm Niệm: “Nói là cháu gái bên ngoại của thím hai cậu.”
Trịnh Tâm Nguyệt lập tức đoán ra là ai, kêu lên kinh ngạc: “Trời đất ơi, chú hai định giới thiệu chị Miêu Ngọc cho cậu làm kế toán á, Niệm Niệm, cậu đúng là gặp vận may lớn rồi.”
Dương Niệm Niệm nhướn mày: “Sao lại nói vậy?”
Vẻ mặt Trịnh Tâm Nguyệt vô cùng cường điệu: “Nhà ngoại của thím hai tớ không phải dạng vừa đâu, trước khi nghỉ hưu cha chị ấy là nhân vật số hai ở Hải Thành đấy, anh cả giờ cũng nối nghiệp cha, anh hai là thị trưởng trấn Thủy Đồn, chị Miêu Ngọc chính là con gái út của anh hai thím hai tớ.”
Nói đến chuyện của Miêu Ngọc, cô không khỏi thở dài nuối tiếc:
“Hồi đó vẫn chưa khôi phục thi đại học, chị ấy tốt nghiệp xong là lấy chồng luôn, kết quả con còn chưa chào đời thì chồng đã hy sinh lúc đi chống lũ. Chị ấy một mình sinh con rồi nuôi nấng, mấy năm qua vẫn luôn ở nhà ngoại, chắc là giờ con đi học rảnh tay rồi nên mới muốn ra ngoài làm việc.”
Dương Niệm Niệm tò mò: “Gia cảnh như vậy chắc hẳn phải biết tầm quan trọng của việc học chứ, sao chị ấy không tiếp tục thi đại học?”
Chương 258
Một người phụ nữ một mình sinh con nuôi cái, không chịu tái giá, ở thời đại này cần một lòng dũng cảm rất lớn.
Trịnh Tâm Nguyệt tiếc nuối nói: “Lúc mới khôi phục thi cử chị ấy cũng thi rồi nhưng không đỗ. Dù sao nếu mời được chị ấy thì cậu cứ việc trùm chăn mà cười thầm đi! Chị Miêu Ngọc tính tình kiên cường lại rất thông minh, chắc chắn có thể giúp cậu quản lý sổ sách ổn thỏa, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không có chuyện ôm tiền bỏ trốn đâu.”
Điều Dương Niệm Niệm lo lắng không phải chuyện đó, mà là một chuyện khác: “Nhà ngoại mạnh thế kia, liệu chị ấy có tính tiểu thư không?”
Cô không muốn rước một đại tiểu thư kiêu ngạo về đâu.
Trịnh Tâm Nguyệt chắc chắn lắc đầu: “Yên tâm đi! Không có đâu, nhà ngoại thím hai tớ gia giáo nghiêm lắm, đứa nào không nghe lời là bị ăn đòn đấy, từ nhỏ đã bị rèn vào khuôn khổ rồi.”
Dương Niệm Niệm dở khóc dở cười: “Cũng không biết liệu chị Miêu Ngọc có đồng ý vào làm ở nhà máy không nữa.”
Trịnh Tâm Nguyệt: “Tớ nghĩ là có.”
Dương Niệm Niệm: “Cứ đợi điện thoại của chú hai cậu đã!”
Hai người ra ngoài ăn trưa, lại đi mua thêm một số đồ dùng nhà bếp.
Vốn tưởng rằng Trịnh Hải Thiên cần một hai ngày mới trả lời được, nào ngờ đến chập tối ông đã gọi điện lại.
“Miêu Ngọc đồng ý tới nhà máy làm việc rồi, lương thấp hơn các nhà máy khác một chút cũng không sao. Vì ở nhà còn có con nhỏ nên thời gian làm việc của cô ấy chỉ có thể từ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều, buổi trưa cần nghỉ ngơi 3 tiếng, nếu cháu thấy không vấn đề gì thì ngày kia cô ấy có thể đi làm luôn.”
Dương Niệm Niệm vui mừng khôn xiết: “Vậy thì tốt quá rồi ạ, nhà máy mới mở, sổ sách chắc còn hơi lộn xộn, phải vất vả cho chị Miêu Ngọc rồi ạ. Lương trước mắt cứ tính 50 đồng một tháng, trợ cấp tiền ăn mỗi tháng 5 đồng, chú thấy có được không ạ?”
50 đồng một tháng, mức đãi ngộ này còn cao hơn kế toán ở nhà máy của Trịnh Hải Thiên 10 đồng.
Dương Niệm Niệm làm việc chu đáo, Trịnh Hải Thiên trong lòng rất hài lòng, uyển chuyển cho Dương Niệm Niệm một viên t.h.u.ố.c an thần:
“Miêu Ngọc cũng là đứa trẻ chú nhìn từ nhỏ tới lớn, cô bé này tính tình trầm ổn, không có tâm tư xấu xa gì đâu.”
Dương Niệm Niệm hiểu ý ông, hai người hiểu ngầm với nhau chứ không nói toẹt ra: “Vâng ạ, cháu sẽ báo anh Khương Dương ngày kia đưa chị ấy tới nhận việc.”
Hai người nói xong chính sự, cô liền đưa điện thoại cho Trịnh Tâm Nguyệt: “Hai người trò chuyện một lát đi, tớ đi vệ sinh cái đã.”
“Cậu đi đi!” Trịnh Tâm Nguyệt nhận điện thoại liền kể lể với Trịnh Hải Thiên về tình hình gần đây của cô và Tần Ngạo Nam, chê Tần Ngạo Nam là một khúc gỗ.
Hai người đã xác nhận quan hệ rồi mà Tần Ngạo Nam trong thư cũng chẳng biết nói vài câu tình tứ.
Trịnh Hải Thiên lại thấy như vậy mới tốt: “Tính cháu nóng nảy, Ngạo Nam tính tình ổn trọng, rất hợp với cháu đấy. Đừng có bắt nạt người ta, cậu ấy suốt ngày ở trong quân đội ít tiếp xúc với con gái, chưa yêu đương bao giờ nên chẳng có kinh nghiệm gì, hồi đầu chú với thím hai cháu mới quen nhau chú cũng đờ đẫn y như Ngạo Nam vậy, thím hai cháu cũng đâu có chê.”
Trịnh Tâm Nguyệt cảm thấy Trịnh Hải Thiên không hiểu suy nghĩ của mình, nói bừa vài câu rồi cúp máy, một mình ngồi trên giường hờn dỗi.
Dương Niệm Niệm đi vệ sinh về thấy cô như vậy không khỏi tò mò: “Ai chọc cậu thế? Sao mặt mũi xị ra như cái bánh bao vậy?”
Trịnh Tâm Nguyệt hậm hực nói.
“Ngoài anh Tần ra thì còn ai vào đây nữa?”
Dương Niệm Niệm hơi mờ mịt: “Chẳng phải hai người vẫn đang tốt đẹp sao?”
Trịnh Tâm Nguyệt thở dài thườn thượt: “Đúng là vẫn tốt đẹp, nhưng đôi khi tớ cứ cảm thấy dường như anh Tần không thích tớ.”
“Tìm hiểu nhau lâu như vậy rồi mà nội dung thư hồi âm của anh ấy vẫn ít đến t.h.ả.m thương, chữ nào chữ nấy đều đoan trang chính trực, đọc thư anh ấy cứ như đọc sách giáo khoa vậy, chẳng thấy chút tình cảm nào cả, có phải anh ấy không thích tớ không?”
Dương Niệm Niệm không nghĩ như vậy: “Chắc anh ấy chỉ là quá nội liễm, không giỏi biểu đạt thôi? Nếu không thích cậu thì anh ấy đã chẳng đồng ý tìm hiểu cậu rồi.”
Hồi trước Dương Tuệ Oánh muốn dán lấy mà Tần Ngạo Nam còn chẳng mảy may động lòng, thực tế chứng minh nếu anh ấy không thích thì đối phương có dán c.h.ặ.t đến đâu cũng vô dụng.
Trịnh Tâm Nguyệt thắc mắc: “Nhưng anh ấy chẳng chịu tiếp xúc thân mật với tớ gì cả, hôm trước khi xuất phát tớ tới quân đội thăm anh ấy, lúc đó định hôn anh ấy mà anh ấy trực tiếp lấy tay chặn miệng tớ không cho hôn, còn nói gì mà như vậy không tốt lắm, thời đại nào rồi chứ? Anh ấy hoặc là quá cổ hủ, hoặc là không thích tớ.”
Dương Niệm Niệm suýt chút nữa không nhịn được cười thành tiếng, thiếu điều nội thương luôn.
Thực sự không ngờ cô nàng này lại dũng cảm như vậy, càng không ngờ Tần Ngạo Nam lại từ chối.
Trịnh Tâm Nguyệt thấy mắt Dương Niệm Niệm híp lại thành hình vầng trăng khuyết, tức giận phồng má nói.
“Cậu thật không t.ử tế chút nào, tớ đang buồn muốn c.h.ế.t mà cậu còn cười nhạo tớ.”
Chẳng rõ vì sao, trước đây chỉ nghĩ chỉ cần theo đuổi được Tần Ngạo Nam là tốt rồi, nhưng sau khi thực sự theo đuổi được rồi cô lại không thỏa mãn, muốn Tần Ngạo Nam phải đáp lại tình cảm của mình.
Dương Niệm Niệm ho hắng hai tiếng, vỗ vỗ má cho vẻ mặt trông không quá hớn hở.
Ánh mắt lóe lên, cô bày ra một mưu kế tồi:
“Tớ thấy phó đoàn trưởng Tần đúng là quá cổ hủ rồi, nếu cậu muốn thay đổi anh ấy thì tốt nhất nên bốc cho anh ấy một liều t.h.u.ố.c mạnh để kích thích một chút. Thường thì hạng đàn ông như anh ấy cứ phải kích thích một cái mới thông được hai mạch Nhâm Đốc.”
Mắt Trịnh Tâm Nguyệt sáng rực: “Kích thích thế nào???”
Ánh mắt Dương Niệm Niệm đầy vẻ tinh quái: “Trong thư hãy úp mở nhắc tới một người đàn ông khác.”
“Giờ tớ viết thư cho anh ấy luôn đây, cậu dạy tớ viết đi.”
Trịnh Tâm Nguyệt kéo Dương Niệm Niệm tới bàn học, lấy giấy b.út ra bắt Dương Niệm Niệm dạy cô viết thư từng chữ một.
