Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 433: Trong Nhà Mọi Người Ai Có Vợ Tới Thăm Thân Thế?
Cập nhật lúc: 12/01/2026 04:25
Triệu Phong Niên dừng bước thấy là đại đội trưởng Diêm và mấy vị đại đội trưởng khác vội vàng trả lời:
"Đại đội trưởng chỗ này là chị dâu cho quẩy với thịt bò khô ạ."
Đại đội trưởng Diêm đầy vẻ thắc mắc: "Chị dâu? Chị dâu nào?"
Lại nhìn về phía những người khác bên cạnh: "Trong nhà mọi người ai có vợ tới thăm thân thế?"
Những người khác nhao nhao lắc đầu: "Không có mà! Lúc này lễ tết gì đâu ai có người nhà tới thăm thân chứ?"
Nghe thấy cuộc thảo luận của họ Triệu Phong Niên vội vàng tiếp lời: "Không phải không phải mọi người đều hiểu lầm rồi, chị dâu tôi nói là vợ đoàn trưởng cơ ạ. Tôi hôm nay đi giúp đoàn trưởng giao đồ chị dâu cho quẩy với thịt bò khô đấy ạ."
Đại đội trưởng Diêm rất kinh ngạc: "Vợ đoàn trưởng cũng tới Kinh Thị rồi sao? Tới từ khi nào thế? Sao không tới nhà khách đơn vị ở?"
Triệu Phong Niên không dám nói quá nhiều lúng túng nói:
"Tôi cũng không rõ nữa, tôi cứ theo địa chỉ đoàn trưởng đưa giao đồ xong là đi luôn thôi."
"Đoàn trưởng đây là đưa vợ tới Kinh Thị rồi sắp xếp vợ ở chỗ khác rồi chứ gì?" Có người nói.
"Còn phải nói sao?" Đại đội trưởng Diêm cảm thấy cũng là chuyện như vậy lại nhìn về phía Triệu Phong Niên: "Vợ đoàn trưởng trông có đẹp không?"
Những người khác nghe thấy lời này cũng tò mò nhìn về phía Triệu Phong Niên.
Nói thật lòng Lục Thời Thâm nhan sắc này ở cả đơn vị cũng là đếm trên đầu ngón tay, trẻ tuổi năng lực còn mạnh, cái này nếu mà tìm được người vợ không xứng đôi với nhan sắc của anh thì chưa biết chừng đúng là dựa vào vợ mà thăng tiến thật đấy chứ nhỉ?
Tất nhiên rồi không phải nói anh không có thực lực, dù sao thực sự không có chút thực lực nào cũng chẳng cưới được con gái của thủ trưởng đâu đúng không?
Triệu Phong Niên nghĩ cũng không nghĩ miệng liền thốt ra:
"Chị dâu trông cực kỳ đẹp luôn, da trắng bóc như đại minh tinh bước ra từ trong phim ấy ạ."
"Thật hay giả thế?" Đại đội trưởng Diêm không tin: "Cậu nhóc này là nịnh bợ phải không? Cậu tốt nhất là nói thật đấy nhé nếu không đợi tôi thấy người thật tôi không tha cho cậu đâu."
Triệu Phong Niên thấy đại đội trưởng Diêm không tin lời mình cuống lên nói:
"Anh không tin thì đi tìm đoàn trưởng mà xem ảnh, anh ấy có mang theo ảnh đấy chị dâu thực sự là rất đẹp luôn."
Thấy anh ta không giống nói dối đại đội trưởng Diêm liền nói:
"So với vợ phó đoàn trưởng Ngụy thì ai đẹp hơn?"
Triệu Phong Niên gần như không do dự: "Vợ đoàn trưởng đẹp hơn, vợ đoàn trưởng cao hơn, dáng người thon thả, da trắng hơn, mắt cũng to hơn cực kỳ đẹp luôn…"
Anh ta còn muốn nói chi tiết thêm chút nữa liền bị đại đội trưởng Diêm tát một cái vào sau gáy.
"Đi đi đi mau cút về đi ngủ đi, ai mượn cậu nói chi tiết thế hả?"
Cái này nếu bị phó đoàn trưởng Ngụy biết được chẳng phải là nổ tung rồi sao?
Chương 315
Triệu Phong Niên nghe vậy ôm lấy sau gáy chạy trốn cực nhanh.
"Vợ đoàn trưởng thực sự đẹp đến thế sao?" Những người khác nghi ngờ.
Đại đội trưởng Diêm nhún vai: "Tôi cũng chưa được thấy nhưng tôi thấy thằng nhóc Triệu Phong Niên này nói chuyện có nước lắm đấy, vợ phó đoàn trưởng Ngụy người ta là xuất thân từ đoàn văn công đấy, hát hay múa giỏi lại có tài lẻ, người bình thường sao mà so được với cô ấy chứ?"
Chuyển chủ đề anh ta lại nói: "Cái chuyện cưới vợ này cũng không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài được, hiền thục là quan trọng nhất. Cứ nói như nhà tôi này cô ấy nhan sắc không nổi bật nhưng biết nóng biết lạnh lại khéo tay hay làm, áo len của lũ trẻ nhà tôi toàn là cô ấy tự tay đan đấy, tôi về nhà chẳng phải quản cái gì cả cứ thế ngồi vào bàn là có cơm ăn."
Mọi người nghe thấy lời này đều cúi đầu cười rồi, ai cũng nghe ra được đại đội trưởng Diêm đây là đang tự tìm đường lùi cho mình thôi.
Đơn vị ai mà không biết trong số những vị đại đội trưởng này thì vợ đại đội trưởng Diêm nhan sắc bình thường nhất, người lại còn béo nữa.
Hai người còn từng vì chuyện giảm cân mà xảy ra mâu thuẫn nữa cơ mà…
…
Ngày hôm sau.
Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt ngủ dậy xong liền trực tiếp đi tới bệnh viện, lão gia t.ử nhà họ Cù đã làm xong các xét nghiệm đang nằm trên giường bệnh, Cù Hướng Hồng ngồi bên giường đút cơm cho ông.
Ăn được vài miếng xong ông liền không ăn nổi nữa xua xua tay ra hiệu mình không muốn ăn nữa.
Dương Niệm Niệm hỏi han vài câu liền cùng Cù Hướng Hữu đi ra hành lang ngoài phòng bệnh.
"Anh Cù bác sĩ nói thế nào ạ?"
Cù Hướng Hữu vẻ mặt nghiêm trọng: "Cha tôi tuổi này rồi không còn thích hợp để thay thận nữa, cơ thể ông không chịu đựng được. Bác sĩ khuyên nên điều trị chạy thận nhân tạo, mỗi tuần chạy thận ba lần, tình hình tốt thì sống thêm được ba năm năm nữa cũng có."
Còn nếu tình hình không tốt thì có lẽ chỉ được một năm rưỡi, thậm chí còn nhanh hơn.
Bác sĩ khuyên nên đưa người già đi tham quan một số địa điểm du lịch ở Kinh Thị để thỏa mãn tâm nguyện còn dang dở trong lòng, muốn ăn cái gì thì cứ cho ông ăn đi!
Ý này đã vô cùng rõ ràng rồi.
Dương Niệm Niệm cũng không biết phải an ủi thế nào chỉ có thể nói: "Vậy thì chạy thận ạ, chuyện tiền nong anh đừng lo lắng cứ để bác Cù ở bệnh viện điều trị cho tốt."
Cù Hướng Hữu gật đầu: "Cha tôi hiện tại tình hình còn khá ổn định tôi định ngày mai quay về Hải Thành, trước hết để em gái tôi ở đây chăm sóc đã khi nào tôi có thời gian lại tới thăm ông."
Bệnh của cha không phải chuyện một sớm một chiều anh không thể cứ ở mãi Kinh Thị được, bên Hải Thành cũng rất bận rộn.
Dương Niệm Niệm đã giúp anh trả trước tiền viện phí anh càng phải quán xuyến xưởng cho tốt.
Thành phố lớn chi tiêu cao nằm ở đây không ăn không uống cũng tốn không ít tiền.
Dương Niệm Niệm đề nghị: "Anh vẫn nên ở lại bên bác Cù thêm vài ngày nữa đi ạ?"
Cù Hướng Hữu lắc đầu: "Hải Thành cũng rất bận rộn bên này có em gái tôi chăm sóc không sao cả, cha tôi hiện tại tình hình còn ổn tôi mười ngày nửa tháng lại tới một lần là được."
Nói đến mức này Dương Niệm Niệm chỉ đành nói: "Được ạ, em có thời gian cũng sẽ thường xuyên tới thăm bác Cù."
Lời vừa dứt Trịnh Tâm Nguyệt liền từ phòng bệnh bước ra: "Bác Cù buồn ngủ rồi đã ngủ thiếp đi rồi ạ."
Dương Niệm Niệm liền nhìn về phía Cù Hướng Hữu: "Anh Cù vậy em với Tâm Nguyệt về trước đây ạ, chiều tụi em lại tới thăm mọi người."
Cù Hướng Hữu trong lòng có chút thấy quá ngại: "Bên ngoài lạnh hai cô không cần ngày nào cũng chạy tới đây đâu."
"Không sao đâu ạ tụi em ở nhà rảnh cũng là rảnh ra ngoài đi dạo chút cũng tốt mà." Dương Niệm Niệm cười nói.
Cù Hướng Hữu tiễn hai người xuống lầu nhìn họ đi xa lúc này mới xoay người lên lầu nội trú.
Cù Hướng Hồng đúng lúc ra ngoài lấy nước nóng thấy Cù Hướng Hữu quay lại liền tùy miệng hỏi:
"Anh cả, bà chủ Dương đi rồi ạ?"
Cù Hướng Hữu gật gật đầu lo âu nhìn vào cửa phòng bệnh một cái: "Ngày mai anh cũng phải về Hải Thành rồi lúc đó để lại cho cô ít tiền cha muốn ăn gì cô cứ mua cho ông đừng có nghĩ tới chuyện tiết kiệm."
Cù Hướng Hồng mặt đỏ bừng lên cha nằm viện cô một xu cũng không bỏ ra chăm sóc cha đẻ mà còn thu phí trong lòng ít nhiều có chút thấy quá ngại.
"Anh cả xin lỗi anh nhé, nhà em tình hình thế nào anh cũng biết rồi đấy em ở nhà không giữ tiền chồng lũ trẻ không bằng lòng bỏ tiền ra em thực sự là không có cách nào cả…"
Cù Hướng Hữu cũng chưa từng nghĩ tới chuyện bắt em gái bỏ tiền chỉ là chuyện em gái với em rể làm anh có chút không nhìn nổi, chuyện đã đến nước này anh cũng không muốn nói gì thêm.
"Chuyện tiền nong đã giải quyết xong rồi cô cứ chăm sóc cha cho tốt là được, anh mười ngày nửa tháng lại tới một lần."
Cù Hướng Hồng thẹn thùng gật gật đầu chuyển chủ đề nói:
"Bà chủ của anh tuổi tác không lớn mà cũng khá là có bản lĩnh đấy chứ nhỉ, cô gái trẻ tuổi có bản lĩnh thế này đúng là không thấy nhiều đâu."
Cù Hướng Hữu: "Tiền chữa bệnh của cha đều nhờ vào cô ấy cả đấy."
Ân tình này anh đều ghi tạc ở trong lòng.
…
