Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 45: Bố Ơi, Họ Bắt Nạt Thím
Cập nhật lúc: 12/01/2026 01:12
Đám người đang hỗn loạn bỗng sững sờ, đồng loạt nhìn về phía cửa văn phòng, chỉ thấy một người đàn ông mặc quân phục, vẻ mặt nghiêm nghị đang đứng đó.
Không cần nói nhiều lời, uy áp tỏa ra từ người anh giống như mây đen bao phủ, khiến người ta không khỏi rùng mình.
"Bố ơi."
An An nhân cơ hội đẩy Triệu Kim Phú ra, chạy đến bên cạnh Lục Thời Thâm, tủi thân "òa" lên khóc nấc: "Bố ơi, họ bắt nạt thím."
Dương Niệm Niệm lúc này đang bị Vương Ái Mai đè trên bàn làm việc của Chu Tuyết Lị, nghe thấy An An gọi "bố", đầu óc cô bỗng trống rỗng, ngượng ngùng đến mức không biết phải làm sao, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống cho xong.
Cô làm sao mà ngờ được Lục Thời Thâm lại xuất hiện vào lúc này cơ chứ.
Hu hu... cô là một cô gái xinh đẹp như hoa, đang tuổi xuân xanh, chẳng lẽ lại không cần hình tượng nữa sao?
Mấy giáo viên vội vàng kéo Vương Ái Mai ra, Lục Thời Thâm lúc này mới nhìn thấy bóng dáng Dương Niệm Niệm.
Đầu tóc cô rối bời, quần áo xộc xệch, vì vừa mới mưa xong nên đất cát sình lầy, lúc giằng co đ.á.n.h nhau người cô không biết bị ai bôi đầy vết bẩn.
Đôi mắt đen láy kia giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, không dám nhìn thẳng vào anh, hai má không biết là bị người ta đ.á.n.h hay là vì tức giận mà đỏ bừng lên.
Đồng t.ử Lục Thời Thâm co rụt lại, không nói một lời nhưng còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét lớn, uy lực đầy mình.
Vương Ái Mai và Triệu Kim Phú không dám ho he gì nữa, sợ Lục Thời Thâm sẽ xông lên đ.á.n.h mình.
Chu Tuyết Lị cũng bị dọa sợ, lấy hết can đảm phá vỡ sự im lặng: "Đoàn trưởng Lục, anh đến đúng lúc lắm..."
Lục Thời Thâm phớt lờ Chu Tuyết Lị, đi đến bên cạnh Dương Niệm Niệm, nhìn cô hỏi: "Chuyện này là thế nào?"
Vốn dĩ vẫn đang bình thường, đ.á.n.h nhau hăng say thế kia, cũng chẳng nghĩ đến chuyện khóc, lúc này Lục Thời Thâm vừa đến, Dương Niệm Niệm bỗng thấy tủi thân vô cùng, còn có chút muốn khóc nữa.
Cô cố nén không để nước mắt rơi xuống: "Cái thằng nhóc hư đốn kia không học điều tốt, đe dọa An An mỗi ngày phải mang đồ ăn vặt cho nó, An An hôm nay không mang thế là nó bắt nạt An An, còn vừa ăn cướp vừa la làng, nói An An đ.á.n.h nó. Anh nhìn nó ăn như cái vại thế kia, An An có thể đ.á.n.h thắng được nó không?"
Cô lại nhìn sang Chu Tuyết Lị: "Cô ta thân là giáo viên mà không hỏi trắng đen rõ ràng đã phân xử bừa bãi, hùa theo Vương Ái Mai đòi tống tiền, bắt tôi đền 5 đồng tiền t.h.u.ố.c men, tôi không đền thế là Vương Ái Mai lao vào đ.á.n.h người."
"Có học sinh nhìn thấy An An cầm gạch..."
Chu Tuyết Lị định biện minh, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Lục Thời Thâm, những lời còn lại đều nghẹn lại nơi cổ họng không nói ra được nữa.
Triệu Kim Phú trốn sau lưng Vương Ái Mai không dám ló mặt ra, nó làm chuyện có lỗi nên sợ quân nhân sẽ bắt mình đi.
Vương Ái Mai cũng sợ rồi, lấy hết can đảm hét lên: "Đừng tưởng anh là quân nhân thì tôi sợ anh nhé, anh trai chồng tôi là hiệu trưởng đấy."
Lục Thời Thâm không nói gì, nhìn Dương Niệm Niệm bảo: "Em dắt An An ra ngoài đợi anh."
Từ khoảnh khắc Lục Thời Thâm xuất hiện, Dương Niệm Niệm đã cảm thấy an tâm hẳn, cô ngoan ngoãn gật đầu, đi đến bên cạnh An An dắt cậu bé đi ra ngoài.
Chương 31
Vừa đi đến cửa đã nghe thấy Lục Thời Thâm nói với người bên trong: "Đi gọi hiệu trưởng đến đây."
Có một thầy giáo trả lời: "Đã có người đi gọi rồi..."
Những lời sau đó cô nghe không rõ, dắt An An vừa ra khỏi cửa văn phòng chưa được hai bước đã thấy một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đại cán màu xanh dương, vẻ mặt hốt hoảng chạy vào văn phòng.
An An chỉ vào người đàn ông trung niên vừa chạy vào nói: "Ông ấy là hiệu trưởng trường cháu đấy."
Dương Niệm Niệm đưa ra nhận xét: "Mặt béo tai to, tướng mạo gian xảo, chẳng phải hạng tốt lành gì."
Hiệu trưởng ở trường mà mãi không vào văn phòng phân xử, nói nhẹ nhàng là tránh nghi ngờ, nói khó nghe thì chính là cậy thế ức h.i.ế.p người khác.
Triệu Kim Phú mang danh là cháu trai hiệu trưởng, giáo viên liệu có bênh vực An An không?
Cúi đầu nhìn An An, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé chẳng biết từ lúc nào đã nhem nhuốc như mèo hoa, Dương Niệm Niệm không nhịn được "phụt" cười một tiếng.
Cô huých nhẹ vào người An An một cái: "Hai chúng ta cũng coi như là hoạn nạn có nhau, tình hữu nghị cùng nhau đ.á.n.h nhau đấy, sau này cháu không được định kiến với thím nữa đâu nhé, tóc thím bị túm bây giờ vẫn còn đau đây này."
Kiếp trước sống hơn hai mươi năm trời, cô cũng chưa bao giờ đ.á.n.h nhau với ai như thế này cả.
Thật là mất mặt trước mặt Lục Thời Thâm quá đi mất.
Cũng may là ở thời đại này, chứ nếu ở thế kỷ 21 chắc chắn là nổi đình nổi đám trên mạng rồi...
"Thím ơi, cháu xin lỗi."
Trên khuôn mặt non nớt của An An hiện rõ vẻ cảm động và áy náy đan xen, đôi mắt rưng rưng nước mắt, dường như giây sau sẽ rơi xuống.
Lúc chưa gặp Dương Niệm Niệm đã nghe người ta nói mẹ kế xấu xa, sẽ ngược đãi mình, đ.á.n.h mình, tư tưởng đó đã ăn sâu vào đầu rồi.
Nên cậu bé luôn giữ thái độ cảnh giác với Dương Niệm Niệm.
Dù thời gian qua Dương Niệm Niệm đối xử với cậu bé rất tốt, cậu bé vẫn chưa hoàn toàn dỡ bỏ phòng bị.
Nhưng vừa nãy, thấy Dương Niệm Niệm vô điều kiện tin tưởng mình, còn vì mình mà bị đ.á.n.h, khoảnh khắc đó, cậu bé đã cảm nhận được tình mẫu t.ử đã mất từ lâu, suýt chút nữa đã thốt lên tiếng gọi "mẹ" rồi.
"Được rồi được rồi, cháu là nam nhi đại trượng phu, sau này phải cùng bố cháu bảo vệ thím, không được hở ra một tí là khóc nhè đâu nhé."
Dương Niệm Niệm xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của An An, đột nhiên phát hiện thời gian này cậu bé béo lên không ít, hai má phúng phính, trông đáng yêu hơn trước nhiều.
Có xu hướng tiến tới vóc dáng của Binh Binh rồi.
An An nén nước mắt vào trong, có chút lo lắng hỏi: "Bố có tức giận không ạ?"
Dương Niệm Niệm chớp mắt: "Cháu cứ để dành nước mắt đó, lát nữa nếu bố cháu mà nổi cáu với chúng ta, cháu cứ khóc, khóc càng t.h.ả.m càng tốt, khóc cho đến khi bố hết cáu thì thôi."
An An: "Thế còn thím?"
Dương Niệm Niệm: "Thím cũng khóc."
Hai người còn chưa kịp khóc thì trong văn phòng đã vang lên tiếng khóc như bị chọc tiết của Triệu Kim Phú, tiếng khóc đó có thể thay thế luôn cái loa trong trường được rồi.
Dương Niệm Niệm thầm nghĩ, chẳng lẽ là Lục Thời Thâm đ.á.n.h khóc sao?
Cũng không biết Lục Thời Thâm có đối phó nổi với hạng người vô lý như Vương Ái Mai không.
Chưa đầy mười phút sau, Lục Thời Thâm đã từ văn phòng đi ra, cùng đi ra còn có hiệu trưởng và mẹ con Vương Ái Mai.
Người còn chưa tới nơi, hiệu trưởng đã mang cái mặt bánh đúc, cười nịnh nọt xin lỗi: "Đồng chí Dương, thật xin lỗi quá, vừa nãy tôi có việc bận nên không kịp về ngay, làm hai người phải chịu thiệt thòi rồi. Tôi cũng đã giáo d.ụ.c lại Triệu Kim Phú rồi, còn cả cô Chu nữa, cô ấy xử lý sự việc không đúng mực, nhà trường đã ghi lỗi nặng cho cô ấy, nếu có lần sau sẽ trực tiếp sa thải."
Vương Ái Mai cũng thay đổi hẳn thái độ hống hách trước đó, ngượng ngùng xoa tay, cười xòa tạ lỗi.
"Em gái à, vừa nãy chị đ.á.n.h em không đau chứ? Chồng em là đoàn trưởng quân đội, chuyện lớn như thế sao không nói sớm, làm cho mọi chuyện hiểu lầm hết cả, làm loạn một hồi thật là nực cười quá."
"Kim Phú nó không hiểu chuyện, bác nó vừa mới giáo d.ụ.c nó rồi, nếu em vẫn còn giận thì chị gọi nó qua đây, cho em đ.á.n.h thêm trận nữa. Nếu không được thì em đ.á.n.h chị cũng được."
Dương Niệm Niệm vô cùng ngạc nhiên, thái độ của Vương Ái Mai trước và sau thay đổi quá lớn.
Cứ ngỡ là những người này đã sớm biết An An là con trai của Lục Thời Thâm rồi chứ.
Nhìn thấy Vương Ái Mai là cô thấy bực: "Tóc tôi bị bà túm cho thành cái tổ quạ rồi đây này, bà bảo có đau không?"
Vương Ái Mai ngượng ngùng cười trừ, liên tục xin lỗi: "Là tôi có mắt không thấy thái sơn, không biết em là vợ đoàn trưởng, thật xin lỗi quá, nếu em vẫn còn giận, em cứ túm tóc chị đi, chị hứa là không đ.á.n.h lại đâu."
Nhìn mái tóc bóng mỡ của bà ta, Dương Niệm Niệm nhíu c.h.ặ.t mày, nếu không phải vì lúc đó đang đ.á.n.h nhau hăng quá thì cô cũng chẳng muốn chạm vào mái tóc bết bát dầu mỡ như thế đâu.
Một màn kịch hỗn loạn cuối cùng cũng kết thúc bằng lời xin lỗi của Vương Ái Mai.
An An trực tiếp được chuyển sang lớp khác, còn Dương Niệm Niệm thì được Lục Thời Thâm dẫn về nhà.
