Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 580: Có Người Thăm Dò Đoàn Trưởng Lục

Cập nhật lúc: 12/01/2026 13:41

Dương Niệm Niệm nghe vậy, mỉm cười hiểu ý: “Cảm ơn lời động viên của cô, tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Nghĩ bụng Nghiêm Minh Hạo cũng ở đây, không thể bỏ mặc anh sang một bên được, thế là cô vừa viết vừa nói ra ý tưởng của mình.

“Cũng giống như lần trước, chừa vị trí hố thang máy để chuẩn bị cho việc lắp thang máy sau này… Tầng một và hai mỗi tầng xây một cái nhà vệ sinh, các phòng đơn ở tầng năm sáu đều làm một cái ban công nhỏ, phòng tắm và nhà vệ sinh có thể thiết kế ở hai đầu ban công, yêu cầu của tôi đại khái là như vậy.”

Cô đơn giản đ.á.n.h dấu những thứ này xong liền đẩy bản phác thảo và b.út đến trước mặt Nghiêm Minh Hạo.

Trước đây Nghiêm Minh Hạo đã từng giúp thiết kế xưởng, cô rất công nhận năng lực thiết kế của anh, tin rằng đối phương nhất định có thể đưa ra bản thiết kế khiến cô hài lòng.

Nghiêm Minh Hạo nhận lấy bản phác thảo của Dương Niệm Niệm xem qua một lượt, sau đó lại rút ra một tờ giấy trắng, b.út chì múa may một lúc, rất nhanh đã phác họa ra một bức tranh thô sơ về kết cấu ngôi nhà.

Những thứ Dương Niệm Niệm đ.á.n.h dấu cũng đều được dời qua, Đỗ Kế Bình ở bên cạnh nhìn đến ngẩn ngơ, không nhịn được mà đ.á.n.h giá anh thêm vài lần.

Thảo nào Dư Toại lại tiến cử anh cho Dương Niệm Niệm, hóa ra anh lại tài hoa đến thế.

Ánh mắt ngưỡng mộ của Đỗ Kế Bình quá rõ ràng, khiến Nghiêm Minh Hạo có chút không tự nhiên, anh cố gắng vẽ xong mọi thứ rồi đẩy đến trước mặt Dương Niệm Niệm.

“Cô xem xem có phải như thế này không, nếu không có vấn đề gì thì tôi về sẽ thiết kế theo bố cục này.”

Dương Niệm Niệm nhận lấy xem một lúc, vô cùng hài lòng cười nói.

“Đúng rồi, chính là thế này, tôi biết ngay chỉ cần tìm anh là chuyện này nhất định sẽ thành công mà.”

Nghiêm Minh Hạo có chút ngượng ngùng cười cười, khiêm tốn bảo.

“Bản vẽ này cũng không quá khó, người hiểu biết về mảng này đều có thể thiết kế ra được.”

Dương Niệm Niệm biết anh đang khiêm tốn, liền chuyển chủ đề:

“Những thứ thiết kế lần này rắc rối hơn lần trước, về phương diện giá cả, anh cứ việc ra giá.”

Đã từng làm việc với Nghiêm Minh Hạo một lần, cô biết anh không phải loại người hét giá trên trời, vì vậy Dương Niệm Niệm rất yên tâm để anh tự ra giá, tránh trường hợp cô ra giá thấp quá khiến anh không hài lòng.

Nghiêm Minh Hạo không hề tham lam, cũng không hề ngập ngừng, sảng khoái nói.

“Cứ giống như trước đây đi!”

Trước khi ra nước ngoài du học, ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì, có thể kiếm thêm chút thu nhập thì tốt quá rồi.

Chương 424

Khi Dư Toại gọi điện cho anh, anh đã rất vui mừng, theo anh thấy, việc có thể dùng những thứ mình đã học để kiếm tiền là một chuyện rất đáng mừng.

Có thể tìm đến anh lần thứ hai cũng là sự công nhận đối với anh.

Vì vậy, anh sẵn lòng nhận bản thiết kế này với mức giá thấp hơn thị trường hai lần.

Coi như giúp bạn học một chút việc nhỏ, cũng có thể kiếm thêm sinh hoạt phí, giảm bớt gánh nặng cho gia đình.

Dương Niệm Niệm có chút bất ngờ, mặc dù đã đoán trước Nghiêm Minh Hạo sẽ không hét giá trên trời, nhưng không ngờ vẫn giữ nguyên giá cũ, cô cứ ngỡ Nghiêm Minh Hạo sẽ tăng thêm khoảng hai mươi, ba mươi đồng chứ.

Ánh mắt Nghiêm Minh Hạo chân thành, không giống như đang toan tính.

Dương Niệm Niệm cũng không phải hạng người dựa vào quan hệ tốt mà bóc lột sức lao động của người ta, chỉ cần Nghiêm Minh Hạo không tự tìm đường c.h.ế.t, sau này du học về chắc chắn sẽ có thành tựu, hiện tại chính là lúc tranh thủ khi đối phương chưa trở thành nhân vật lớn mà xây dựng mạng lưới quan hệ.

Không thể vì cái lợi nhỏ mà làm hỏng chuyện lớn được.

Cô chớp chớp mắt: “Đã mấy năm trôi qua rồi, anh cũng tốt nghiệp rồi, chắc chắn không thể cứ theo giá của mấy năm trước được, nếu không trong lòng tôi thấy không yên. Tôi cũng không tăng thêm cho anh nhiều đâu, cứ tăng thêm năm mươi đồng đi.”

Đỗ Kế Bình nhìn Dương Niệm Niệm bằng ánh mắt như thấy ma, cô từng nghe chuyện mặc cả giảm giá, chứ chưa thấy ai chủ động tăng giá bao giờ, đây không phải là đồ ngốc sao?

Truyền ra ngoài chắc bị người ta cười cho thối mũi mất.

Nghiêm Minh Hạo trực tiếp sững người mất hai giây, sau khi phản ứng lại liền liên tục xua tay.

“Không cần, không cần đâu, thực sự không cần nhiều thế đâu, tôi chưa chính thức vào làm, cũng chẳng phải kiến trúc sư có tiếng tăm gì, sao có thể thu phí thiết kế cao thế này được?”

Dương Niệm Niệm cố ý tâng bốc anh lên: “Anh đừng khiêm tốn, nếu không phải anh sắp ra nước ngoài du học thì hiện tại đã là kiến trúc sư có danh tiếng ở các công ty lớn rồi, là người mà tôi có bỏ tiền ra cũng chưa chắc đã mời được đấy.”

Nói đoạn cô lại bảo: “Hiện tại có thể mời được anh giúp tôi thiết kế đồ đạc là vinh hạnh của tôi, tính theo mức một trăm đồng thì cũng đã rẻ hơn giá thị trường nhiều rồi, nếu anh chỉ thu năm mươi đồng thì trong lòng tôi sẽ thấy rất áy náy. Nếu bản thiết kế này là sau khi anh du học về mới thiết kế thì giá chắc chắn sẽ tăng gấp mười lần hiện tại ấy chứ.”

Nghiêm Minh Hạo không ngờ Dương Niệm Niệm lại đ.á.n.h giá cao mình đến thế, so với khoản tiền năm mươi đồng tăng thêm, anh càng vui mừng hơn vì sự công nhận của Dương Niệm Niệm đối với mình, cũng như nhân cách của cô.

Một trăm đồng thực sự cũng thấp hơn giá thị trường.

Nhưng trong lòng anh cũng hiểu rõ, anh chưa vào nghề, không có danh tiếng, đồ thiết kế ra dù có tốt đến đâu thì ra ngoài kia người ta cũng chỉ bóc lột thành quả của anh mà thôi.

Gặp được một người chủ như Dương Niệm Niệm thì xác suất còn thấp hơn cả trúng số độc đắc.

Du học đúng là cần tiền, Nghiêm Minh Hạo cũng không từ chối thêm nữa, vô cùng chân thành nói.

“Niệm Niệm, bất kể lúc nào, chỉ cần cô lên tiếng nhờ tôi giúp đỡ, chỉ cần trong khả năng của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không từ chối.”

Dương Niệm Niệm cười híp mắt nói: “Lời này tôi ghi nhớ rồi đấy nhé.”

Cô nhìn đồng hồ đeo tay: “Sắp năm giờ rồi, chúng ta cùng đi ăn cơm đi?”

Hôm nay không có tiết, về cũng chẳng có việc gì, Đỗ Kế Bình rất sảng khoái đồng ý ngay: “Được chứ!”

Thấy Đỗ Kế Bình cũng đã đồng ý, Nghiêm Minh Hạo cũng không tiện làm cụt hứng, liền đi theo đồng ý luôn.

Dương Niệm Niệm thanh toán tiền trà, dẫn họ đến một nhà hàng khá tốt gần đó để ăn cơm.

Trong lúc tán gẫu, Nghiêm Minh Hạo vô tình nhắc đến một người mà tình cờ Đỗ Kế Bình cũng quen biết, hai người liền mở đầu câu chuyện, nói thao thao bất tuyệt không dứt, càng nói càng hăng hái, đến mức Dương Niệm Niệm bị gạt sang một bên không chen vào lời nào được.

Khi bữa tối kết thúc, hai người này còn hẹn nhau lần sau rủ thêm những người bạn chung cùng ra ngoài chơi.

Đợi Nghiêm Minh Hạo đi rồi, Đỗ Kế Bình mới có dịp nói chuyện với Dương Niệm Niệm, đường về của hai người cùng một hướng, đang đi bỗng nhiên cô hỏi.

“Hai vợ chồng cô có phải đắc tội với ai rồi không?”

Dương Niệm Niệm bị hỏi đến ngơ ngác: “Sao lại hỏi thế?”

“Bố tôi lần trước nói có người thăm dò đoàn trưởng Lục.” Đỗ Kế Bình bảo.

Dương Niệm Niệm nhướn mày hỏi: “Thăm dò Thời Thâm làm gì? Cho dù thăm dò anh ấy thì cũng chưa chắc đã là chuyện xấu phải không?”

Đỗ Kế Bình: “Bố tôi bảo người thăm dò anh ấy có tiếng tăm không được tốt lắm ở Kinh Hỷ.”

Khựng lại một chút, cô lại đắc ý bổ sung: “Nhưng cô cứ yên tâm đi, bố tôi đã dùng lời lẽ chặn họng người ta rồi, bảo đây thuộc về bí mật không tiện tiết lộ. Bố tôi người này rất bao che cho người mình, đoàn trưởng Lục là người dưới trướng ông ấy, ông ấy không bao giờ ăn cây táo rào cây sung đâu.”

Dương Niệm Niệm không lên tiếng, trong lòng đang suy đoán xem ai đang thăm dò Lục Thời Thâm, nếu là Ngô Thanh Hà thì cũng nên thăm dò cô mới đúng chứ?

Đang nghĩ ngợi thì nghe Đỗ Kế Bình hỏi: “Cô ở đâu?”

Dương Niệm Niệm chớp mắt: “Lúc đi học tôi có thuê một căn tứ hợp viện ở gần trường, sau này vẫn chưa chuyển đi, hiện tại vẫn ở đó.”

Đỗ Kế Bình nhìn cô: “Sao cô không ở đại viện quân khu?”

Dương Niệm Niệm cũng không lo Đỗ Kế Bình sẽ đi nói bóng gió sau lưng, thành thật nói.

“Ở đại viện quân khu chuyện thị phi phiền phức nhiều quá, tôi thích yên tĩnh một chút. Tôi và Thời Thâm kết hôn lâu thế này rồi mà chưa có con, tốt nghiệp rồi cũng không nhận công việc được phân công, nếu ở trong đại viện thì chẳng biết bị người ta nói ra nói vào thành cái dạng gì nữa.”

Đỗ Kế Bình sâu sắc đồng cảm gật đầu: “Cũng đúng.”

Lần đầu tiên cô phát hiện ra mình và Dương Niệm Niệm khá là hợp chuyện: “Trước đây sao tôi không phát hiện ra cô là người khá thấu đáo, biết suy nghĩ, tư tưởng cũng khá tiến bộ, thông minh hơn hẳn những người vợ quân nhân khác thế này nhỉ.”

Dương Niệm Niệm giọng điệu tinh nghịch tự luyến bảo.

“Tất nhiên rồi, tôi dù sao cũng là người từng học Kinh Đại mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.