Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 652: Tôi Thấy Đúng Là Cóc Ghẻ Đòi Ăn Thịt Thiên Nga
Cập nhật lúc: 12/01/2026 14:04
Bà Ngô còn định nói gì đó thì bị chú hai Ngô ngắt lời:
"Anh cả nói đúng đấy, cứ dìm chuyện xuống trước đã. Để tôi nói nhé, hay là cứ sớm tìm cho Thanh Hà một nhà chồng mà gả đi thôi, đỡ cho nó cứ gây chuyện mãi. Đợi nó kết hôn sinh con rồi thì tính tình sẽ đằm thắm lại thôi."
Thím hai Ngô cũng phụ họa theo: "Trước đây tôi định giới thiệu cháu trai nhà mẹ đẻ cho Thanh Hà, nó cứ chê cháu tôi chỗ này không tốt chỗ kia không xong. Giờ nó có muốn thì cháu trai nhà tôi cũng chẳng thèm lấy nó nữa rồi."
Chương 478
Ngô Thanh Chí và vợ chồng ông Ngô nghe thấy những lời này, sắc mặt lập tức u ám hẳn xuống, nhưng cũng biết hiện tại không phải lúc đấu đá nội bộ nên đều nhịn không lên tiếng.
Ông Ngô cũng chẳng còn tâm trạng nói nhiều, đanh mặt nhìn Ngô Thanh Chí: "Con đi đón Thanh Hà về trước đi."
Ngô Thanh Chí đáp một tiếng, vừa đi tới cửa suýt chút nữa đ.â.m sầm vào Trương Thụ Ân, cùng đi với Trương Thụ Ân còn có bố mẹ anh ta.
Nhìn thấy Trương Thụ Ân, Ngô Thanh Chí bực dọc hẳn lên, cũng chẳng màng tới việc bố mẹ anh ta có mặt ở đó, vung chân đá một cái thật mạnh vào chân Trương Thụ Ân.
"Mày còn dám đến đây à?"
Trương Thụ Ân không phòng bị, bị đá ngã lăn ra đất, sợ hãi chột dạ một hồi, còn tưởng người nhà họ Ngô đã biết chuyện gì rồi, nhất thời không dám lên tiếng.
Bà Trương thấy con trai bị đ.á.n.h xót không chịu được, vội vàng đi đỡ con trai dậy, đồng thời lên tiếng:
"Sao lại động tay động chân thế hả? Thụ Ân nhìn thấy hết Thanh Hà chẳng phải cũng là để cứu người sao?"
Vợ chồng ông Ngô nhìn thấy nhà họ Trương qua đây, sắc mặt đều vô cùng khó coi, trong lòng tuy coi thường nhà họ Trương nhưng lại không muốn làm to chuyện thêm nữa.
"Thanh Chí, con làm cái gì thế hả?" Ông Ngô giả vờ trách mắng con trai.
Ông Trương thấy con trai bị đ.á.n.h, trong lòng không vui nhưng cũng không thể hiện ra, đi tới trước mặt ông Ngô nói:
"Chúng tôi đều xem báo rồi, Thụ Ân chưa bao giờ nhắc tới chuyện này cả, hai thân già chúng tôi mãi chẳng biết chuyện này, nếu không thì đã sớm qua dạm hỏi rồi. Dù cho Thụ Ân cũng là vì để cứu Thanh Hà..."
Ông Trương ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Nhà họ Trương tôi không phải hạng người trốn tránh trách nhiệm, Thụ Ân nhất định phải có trách nhiệm với Thanh Hà."
Ngô Thanh Chí đúng là hạng người bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, nói chuyện với ông Trương chẳng nể nang chút nào, trực tiếp mỉa mai:
"Trách nhiệm? Tôi thấy đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, nhà các người bớt mơ mộng hão huyền đi."
Bà Ngô cũng coi thường Trương Thụ Ân, đặc biệt là hễ nghĩ đến cảnh con gái bị Trương Thụ Ân nhìn thấy hết sạch là lại bực dọc không chịu được. Vốn dĩ hôm nay đã nghẹn một bụng tức rồi, lúc này cuối cùng cũng tìm được chỗ để xả.
"Các người đừng có mà thừa nước đục thả câu, mau sớm dẹp bỏ cái ý định đó đi, tôi không đời nào gả Thanh Hà qua đó đâu."
Vợ chồng ông Trương nghe thấy những lời này, sắc mặt sa sầm hẳn xuống, trong lòng thầm mắng, một đôi giày rách mà còn được người nhà họ Ngô coi như bảo bối vậy.
Trương Thụ Ân lúc này đã chắc chắn nhà họ Ngô không biết chân tướng sự việc, thầm thở phào nhẹ nhõm, "bịch" một cái quỳ xuống đất.
Anh ta mang vẻ mặt vô cùng chân thành nói:
"Bác Ngô, bác gái Ngô, cháu từ nhỏ đã thích Thanh Hà rồi, nhưng cháu biết mình không xứng nên chưa bao giờ dám tơ tưởng. Dù cho Thanh Hà đã xảy ra chuyện như vậy, cháu cũng tuyệt đối không nhắc tới nửa lời, định bụng đem chuyện này chôn vùi xuống mồ luôn, ai mà ngờ được Dương Niệm Niệm lại đem chuyện này rêu rao ra ngoài chứ."
"Cháu cùng bố mẹ hôm nay qua đây cũng không phải muốn thừa nước đục thả câu, cháu chỉ muốn bày tỏ lòng thành của mình thôi, chỉ cần Thanh Hà đồng ý, cháu sẵn sàng cưới cô ấy bất cứ lúc nào."
Chưa đợi vợ chồng ông Ngô tiếp lời, thím hai Ngô đã lên tiếng một cách hả hê:
"Anh cả, chị dâu cả, tôi thấy thằng bé Thụ Ân này cũng được đấy chứ. Thanh Hà hiện tại muốn tìm nhà chồng tốt thì tôi thấy khó đấy, hay là cứ để nó về với Thụ Ân đi cho xong, dù sao cái gì nên thấy cái gì không nên thấy thì Thụ Ân cũng đã nhìn thấy trước cả rồi. Thanh Hà với nó lại là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, biết rõ ngọn ngành của nhau, gả cho nó cũng coi như ổn đấy."
Chị dâu cả cậy có chồng giỏi giang hơn chồng bà ta nên hồi trẻ đã bắt nạt bà ta rồi, những năm nay cũng luôn đè đầu cưỡi cổ bà ta, Tết nhất gặp mặt là lại nói năng mát mẻ. Lần này thì hết vênh váo được rồi nhé?
Bà Ngô không kìm được tính khí, "phì" một cái: "Giờ là thời đại nào rồi? Cái trinh tiết của phụ nữ thì có là gì? Đừng nói Thanh Hà chưa bị kẻ khác chiếm hời, dù có bị chiếm rồi đi chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới việc nó gả vào nhà chồng tốt đâu."
Thím hai Ngô bĩu môi: "Lời cũng không thể nói như thế được, nếu tìm một gã chân lấm tay bùn thì người ta chẳng để ý đâu, vì dù sao cũng là trèo cao vào nhà họ Ngô chúng ta mà, nhưng cái loại đó Thanh Hà cũng chẳng thèm ngó ngàng tới đúng không? Dù cho có thèm thì truyền ra ngoài cũng làm mất mặt nhà họ Ngô chúng ta, chi bằng tìm Thụ Ân. Nó tuy mãi chẳng thi đỗ đại học nhưng cũng là học sinh cấp ba, anh cả vận dụng chút mối quan hệ cho nó vào một cơ quan tốt thì có khi còn khá khẩm hơn gã chân lấm tay bùn nhiều."
Bà Ngô tức đến run cả người, đang định cãi nhau tiếp thì ông Ngô lên tiếng quát:
"Yên lặng hết một chút đi."
Chú hai Ngô thấy anh cả nổi giận liền nói:
"Hai gia đình cứ ngồi xuống mà bàn bạc cho kỹ, chúng tôi về trước đây."
Thím hai Ngô đắc ý lườm bà Ngô một cái rồi đi theo sau chồng ra ngoài.
Bà Ngô lườm thím hai Ngô một cái, lại trút hết cơn giận lên đầu Trương Thụ Ân: "Thanh Hà nhà tôi không đời nào gả cho cậu đâu, cậu mau dẹp cái ý định đó đi."
Ánh mắt Trương Thụ Ân xẹt qua một tia âm u, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng chân thành:
"Cháu biết cháu không xứng với Thanh Hà, cháu vẫn giữ nguyên câu nói cũ, lần này qua đây chỉ muốn bày tỏ thái độ của cháu thôi."
Ngô Thanh Chí hừ lạnh: "Ai thèm cái thái độ của mày chứ? Mau cút xéo khỏi đây ngay."
Bà Trương có chút xót con trai, không vui nói:
"Thụ Ân cũng là một tấm chân tình, các người sao lại có thể như vậy? Thụ Ân hiện tại đúng là chưa có việc làm, nhưng nó giờ vẫn còn trẻ, năm sau không thi đỗ đại học thì năm sau nữa vẫn có thể thi tiếp, sớm muộn gì cũng đỗ thôi. Tốt nghiệp đại học xong thì có đầy việc làm tốt đang chờ nó, Thanh Hà gả cho nó cũng chẳng thiệt thòi gì đâu đúng không? Nhà chúng tôi còn chẳng chê con bé danh tiếng hư hỏng rồi, các người vậy mà còn kén chọn nữa."
Câu nói cuối cùng bà ta nói rất nhỏ, nhưng vẫn bị người nhà họ Ngô nghe thấy.
Bà Ngô tức đến run rẩy, huyết áp tăng vọt, Ngô Thanh Chí nếu không nể bà ta là phụ nữ thì cũng đã ra tay đ.á.n.h người rồi.
Ông Trương tuy có suy nghĩ giống vợ nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ trách mắng một câu: "Bà ăn nói bậy bạ cái gì thế hả?"
Sau đó lại xin lỗi ông Ngô: "Bà ấy không được học hành nên ăn nói như vậy đấy, mọi người đừng để bụng. Chúng tôi lần này qua đây cũng chẳng có ý gì khác, chủ yếu là muốn bày tỏ một cái thái độ thôi."
Ngô Thanh Chí vừa định nói gì đó thì bị ông Ngô ngắt lời: "Con đi đón Thanh Hà về trước đi."
Sau đó lại nói với con dâu:
"Đưa mẹ con về phòng nghỉ ngơi một lát đi."
Vợ Ngô Thanh Chí ở nhà vốn chẳng bao giờ có tiếng nói, trong nhà xảy ra chuyện bà ta cũng chỉ coi như xem kịch vui thôi, chẳng có chút lo lắng nào cả. Nghe bố chồng bảo bà ta lánh mặt, bà ta lập tức đỡ mẹ chồng về phòng luôn.
Đợi mọi người đã tản hết, ông Ngô mới mời vợ chồng ông Trương ngồi xuống, đanh mặt nói vài câu khách sáo:
"Hôm nay xảy ra không ít chuyện, ai cũng đang nghẹn một bụng tức, lời nói ra không được xuôi tai mọi người đừng để bụng."
Ông Ngô tuy coi thường nhà họ Trương nhưng tư tưởng ông khá truyền thống. Hiện tại ai cũng biết con gái út của ông có khả năng bị xâm hại ở Thanh Thành, lại bị Trương Thụ Ân nhìn thấy hết sạch rồi, muốn tìm một nhà môn đăng hộ đối là chuyện không thể nào.
Chỉ có thể hạ thấp tiêu chuẩn xuống thôi.
Nếu thực sự phải hạ thấp tiêu chuẩn thì nhà họ Trương đúng là lựa chọn tốt nhất.
Đầu tiên là Trương Thụ Ân đã nhìn thấy hết sạch con gái út rồi, thứ hai là đúng như lời thím hai nói, Trương Thụ Ân là học sinh giỏi, sắp xếp cho nó vào một cơ quan ổn ổn, sau hai năm nữa cất nhắc thêm thì cũng không đến nỗi tệ.
