Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 710: Anh Làm Tĩnh Tĩnh Giận Sao?

Cập nhật lúc: 12/01/2026 14:21

“Tôi chỉ nói với mẹ tôi là Thiên Thiên đang theo đuổi tôi thôi.” Liễu Tĩnh Tĩnh trả lời.

Hả……

Dương Niệm Niệm và Lục Tinh Tinh nhìn nhau một cái, hai người nhất thời không biết nói gì rồi.

Lần này không chỉ họ bất ngờ mà đến cả bản thân Lục Thiên Thiên cũng kinh ngạc rồi.

“Bố mẹ em vẫn chưa biết chúng ta qua lại sao? Em chưa nói với gia đình sao? Không đúng chứ! Nếu không biết thì sao họ lại khách sáo với anh như vậy? Còn nhận đồ anh mang đến tặng nữa?”

Liễu Tĩnh Tĩnh không cảm thấy gia đình nhận đồ Lục Thiên Thiên mang đến tặng là có gì không đúng, giải thích nói.

“Họ tưởng anh đang theo đuổi tôi nên nói có thể tiếp xúc thử xem nhân phẩm anh thế nào, vẫn chưa biết chúng ta đang yêu đương đâu. Tôi sợ bố mẹ tôi biết chúng ta qua lại sẽ mắng tôi nên vẫn luôn không dám nói, đợi anh tìm được công việc t.ử tế tôi mới nói với họ.”

Lục Thiên Thiên đột nhiên cảm thấy ấm ức rồi, mỗi lần cậu đến nhà họ Liễu thì Liễu Tứ Toàn đều rất nhiệt tình với cậu, còn đưa t.h.u.ố.c lá cho cậu hút nữa, sao bỗng chốc lại thành ra coi thường mình rồi?

Cậu không trộm không cướp, sao lại không lên được mặt bàn chứ?

Dương Niệm Niệm lại cảm thấy lời của Liễu Tĩnh Tĩnh có lỗi sai logic, đính chính nói.

“Nhà cô chẳng phải cũng làm ăn, làm chăn nuôi sao?”

Sao nhà họ Liễu làm chăn nuôi thì không phải là đầu cơ trục lợi, đổi lại nhà họ Lục làm thì lại là kiếm tiền thất đức rồi?

Liễu Tĩnh Tĩnh lý lẽ hùng hồn biện minh: “Thế thì khác, nhà tôi là tự mình nuôi lợn, không có qua tay trung gian mấy bận để kiếm tiền thất đức.”

Dương Niệm Niệm cảm thấy lời này của Liễu Tĩnh Tĩnh khá buồn cười, nếu không phải nể mặt Thiên Thiên thích đối phương thì cô thật sự đã không kìm được mà mắng người rồi.

Thiên Thiên tìm cô đến là tôn trọng cô là thím út, cô không thể làm hại được, làm mất đối tượng của Thiên Thiên được.

Nhưng cũng không muốn tiếp tục trò chuyện về những chủ đề vô bổ này với Liễu Tĩnh Tĩnh nữa nên mượn cớ đi vệ sinh rồi ra khỏi phòng khách.

Liễu Tĩnh Tĩnh nhìn bóng lưng Dương Niệm Niệm một cái rồi lại nhìn Lục Thiên Thiên hỏi.

“Thím anh chắc không phải là giận tôi rồi đấy chứ?”

Không đợi Lục Thiên Thiên lên tiếng, Lục Tinh Tinh đã tiếp lời nói: “Không đâu, thím tôi người này rất rộng lượng, không hẹp hòi đâu.”

Liễu Tĩnh Tĩnh nhỏ giọng ‘lầm bầm’ một câu: “Tôi thấy dường như không giống cho lắm nhỉ?”

Lục Tinh Tinh nghe thấy lời này bỗng nhiên liền không thích cô em dâu tương lai này nữa rồi, còn chưa bước chân vào cửa đã bắt đầu nói xấu sau lưng người khác rồi, giống hệt bà nội vậy.

Liễu Tĩnh Tĩnh không chú ý thấy cảm xúc của Lục Tinh Tinh thay đổi, nghĩ thầm Lục Tinh Tinh là chị gái của Thiên Thiên, mọi người đều cùng lứa cả nên cô ấy nói năng cũng không chú ý chừng mực cho lắm.

Đánh giá Lục Tinh Tinh một lượt từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bụng Tinh Tinh nói.

“Tôi nghe nói cô với nhà trai vẫn chưa đính hôn đã trực tiếp kết hôn luôn rồi, ngày cưới gấp gáp như vậy, chắc không phải là trong bụng có rồi đấy chứ?”

Lục Tinh Tinh thực sự là không ngờ tới Liễu Tĩnh Tĩnh sẽ đột ngột thốt ra một câu như vậy, ngượng ngùng không biết tiếp lời thế nào cho phải.

Chỉ đành né tránh câu hỏi của cô ấy, bối rối đứng dậy nói.

“Cái đó…… Thiên Thiên, anh bầu bạn với Tĩnh Tĩnh ngồi lát nhé, tôi đi xem trong bếp có gì cần giúp đỡ không.”

Lục Thiên Thiên trong lòng vô cùng áy náy, bình thường thời gian ở bên Liễu Tĩnh Tĩnh cũng không tính là nhiều, quan hệ giữa hai người cũng rất đơn thuần, chưa bao giờ phát hiện ra Liễu Tĩnh Tĩnh người này lại không biết ăn nói như vậy.

Nhưng cô gái người ta lần đầu tiên đến cửa, trong lòng cậu tuy có chút không vui nhưng cũng không tiện biểu lộ ra, nếu không thì để Liễu Tĩnh Tĩnh tự xử thế nào?

Nghĩ thầm đợi trên đường đưa người về sẽ nói kỹ sau nên không chỉ ra chỗ không đúng của Liễu Tĩnh Tĩnh.

Liễu Tĩnh Tĩnh cũng không cảm thấy bản thân nói chỗ nào không đúng, tiếp tục nhỏ giọng lẩm bẩm nói.

“Sao toàn là cô anh với mẹ anh bận rộn trong bếp vậy, thím anh sao không vào giúp đỡ chứ? Bình thường địa vị của cô ấy trong nhà anh chắc cao lắm nhỉ? Tôi thấy tay cô ấy cũng mịn màng trắng trẻo, bình thường chắc chắn không làm việc mấy đâu.”

Lục Thiên Thiên nhíu mày: “Thím con ở nhà đều không cần cô ấy làm việc, hiếm khi về một chuyến, trong nhà nhiều người như vậy sao cứ nhất định phải để cô ấy làm việc chứ?”

Liễu Tĩnh Tĩnh bĩu bĩu môi, chuyển chủ đề nói.

“Chúng ta lên phòng anh ngồi lát đi? Tôi xem phòng anh thế nào.”

Lục Thiên Thiên ngồi im không động đậy: “Thế không được, trong nhà nhiều trưởng bối như vậy, hai chúng ta về phòng ở thì còn ra cái thể thống gì nữa chứ?”

Đừng nhìn cậu bình thường khá hoạt bát nhưng chịu ảnh hưởng của cha và chú nên trong xương tủy vẫn là truyền thống, cũng rất có trách nhiệm, cảm thấy thích một cô gái thì cũng phải chú ý đến danh tiết của người ta.

Liễu Tĩnh Tĩnh nghe thấy lời này thì không vui lắm rồi, sa sầm mặt không nói lời nào, cho mãi đến lúc ăn cơm cô ấy đều mang theo cảm xúc, Quan Ái Liên gắp thức ăn cho cô ấy cô ấy cũng không ăn, đợi lúc mọi người không chú ý liền trực tiếp ném vào thùng rác.

Quan Ái Liên chú ý thấy sắc mặt cô ấy không đúng, nhân lúc xới cơm liền bí mật kéo Lục Thiên Thiên vào bếp hỏi.

“Anh làm Tĩnh Tĩnh giận sao?”

Lục Thiên Thiên cũng bị hành vi của Liễu Tĩnh Tĩnh làm cho tâm trạng không được tốt cho lắm, sa sầm mặt nói.

“Không có ạ.”

Quan Ái Liên thắc mắc: “Thế thì là ai nói chuyện làm cô ấy không vui rồi?”

Lục Thiên Thiên một lần nữa lắc đầu, an ủi nói.

“Mẹ ơi, mẹ đừng lo, đợi con đưa cô ấy về sẽ trò chuyện kỹ với cô ấy.”

Quan Ái Liên không biết con dâu tương lai lần đầu tiên đến cửa vốn dĩ là chuyện vui vẻ sao lại thành ra thế này, chỉ đành gật đầu nói.

“Được rồi, anh hãy nói chuyện hẳn hoi với người ta, có gì không hài lòng thì cứ việc nói ra, nhà chúng ta không phải gia đình phong kiến, nếu thật sự chỗ nào làm không đúng thì sẽ cải thiện.”

Lục Thiên Thiên nghe thấy lời này, lòng một hồi tự trách, đều không biết đối mặt với cha mẹ thế nào nữa rồi.

Thế nào cũng không ngờ tới Liễu Tĩnh Tĩnh lại không lên được mặt bàn như vậy, sớm biết là hạng người này thì cậu đã không dẫn Liễu Tĩnh Tĩnh về rồi.

Ăn cơm xong, Lục Thiên Thiên liền mượn cớ đưa Liễu Tĩnh Tĩnh về nhà trước, vừa ra khỏi cổng làng cậu liền không nhịn được hỏi.

“Tĩnh Tĩnh, em có ý kiến gì với người nhà anh sao? Cả một phòng đều là trưởng bối, em sa sầm mặt mũi là có ý gì hả?”

Liễu Tĩnh Tĩnh vừa mở miệng trái lại còn ấm ức hơn cả Lục Thiên Thiên, đỏ hoe mắt nói.

“Người nhà anh căn bản chính là coi thường em, anh đều không chú ý thấy sao?”

Lục Thiên Thiên rất cạn lời: “Ai coi thường em chứ?”

Liễu Tĩnh Tĩnh ấm ức nói.

“Thím anh lúc rót nước sôi cho em bên trong đều không cho đường đỏ.”

Lục Thiên Thiên giải thích: “Đó là trước kia điều kiện gia đình không tốt, lúc có khách đến mới rót đường đỏ, giờ ai còn làm cái trò đó nữa? Hơn nữa, trà là do anh rót, liên quan gì đến thím anh chứ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.