Xuyên Việt Thập Niên 60: Vẽ Bánh Nướng Cho Cả Làng Ăn No - Chương 55: Đây Là Thần Thú Sao?
Cập nhật lúc: 08/04/2026 09:05
Sau khi đến xưởng đón hai đứa nhỏ, ba anh em ríu rít trò chuyện suốt dọc đường về thôn. Đưa chúng về nhà cũ an toàn, Lý Hữu Tài liền tất tả đi tìm Đại đội trưởng.
"Hữu Tài, lại có chuyện gì nữa thế?"
Cảm giác sợ hãi khi bị "sai sử" lại ùa về trong lòng Đại đội trưởng, bây giờ ông chẳng muốn nuôi trồng thêm bất cứ thứ gì nữa.
"Ông ba, ông không muốn không ngừng tiến bộ sao? Giờ bà con trong thôn đã được ăn no, ngày nào cũng có thịt cá rồi."
Đại đội trưởng khẽ thở dài bất lực.
Lý Hữu Tài bắt đầu màn diễn thuyết của mình. Từ việc đào ao, dẫn nước, mua cá giống, nuôi giòi bọ làm thức ăn, cho đến khâu tiêu thụ, cậu phân tích rành mạch, hợp tình hợp lý từ đầu đến cuối. Nếu không phải Đại đội trưởng đã quá hiểu cậu, suýt chút nữa ông đã tin rằng mọi việc thực sự dễ dàng như thế. Thằng nhóc này chỉ giỏi múa mép, nói xong là vứt đó quên luôn. Giờ mà hỏi nó chuyện nấm, chuyện mật ong hay nhái hương, khéo nó còn chẳng nhớ nổi. Nhưng ông lại chẳng có cách nào từ chối.
Đại đội trưởng gật đầu: "Đào ao xong, ông sẽ báo cho cháu." Nói rồi, ông quay lưng bước đi.
"Cái ông lão này, dạo này bay bổng quá rồi, đến tiền mà cũng không màng nữa." Cậu lẩm bẩm rồi quay về nhà nấu cơm.
Buổi tối, nằm trên giường lò, Lý Hữu Tài chợt nhớ đến Thần thú của mình. Hôm nay chắc là ngày nó phá vỏ rồi nhỉ?
Ý thức vừa tiến vào Không gian Trang trại, cậu bỗng giật mình. Quả trứng biến mất rồi, cả trang trại trống trơn chẳng có gì. Cậu hốt hoảng tìm kiếm khắp nơi. Đi đâu mất rồi? Tốn bao nhiêu là điểm tích lũy của cậu! Chẳng lẽ nó bỏ trốn rồi?
Cậu lục lọi từng ngóc ngách, vẫn không thấy tăm hơi. Lý Hữu Tài tức muốn phát điên, cậu muốn khiếu nại! Dám lừa gạt của cậu bao nhiêu là điểm!
Đột nhiên, danh sách bạn bè lóe sáng.
Một bàn chân nhỏ xíu, trắng trẻo mũm mĩm thò ra. Lý Hữu Tài dụi dụi mắt, vô dụng thôi, ở trong này chỉ có ý thức thể. Tiếp đó là bàn chân thứ hai, một khúc cắp chân tròn lẳn, rồi đến bắp đùi mập mạp. Cuối cùng là một cái m.ô.n.g nhỏ tròn xoe.
Ừm? Là một bé trai!
Mọi việc sau đó diễn ra suôn sẻ hơn. Một em bé đáng yêu đứng giữa trang trại. Thân hình mũm mĩm, chân tay nhiều ngấn thịt, cái bụng tròn vo, trên người không mảnh vải che thân, mái tóc tơ mềm mại. Đôi mắt to tròn, trong veo, chớp chớp nhìn cậu ngập tràn sự ngây thơ vô số tội!
"Nhóc là ai?"
"Mẹ ơi!" Một giọng nói non nớt, ngọt ngào cất lên, dường như có thể làm tan chảy mọi thứ trên đời.
Lý Hữu Tài vẫn giữ thái độ lạnh lùng: "Nhóc đến đây làm gì?"
"Mẹ ơi!"
"Nhóc từ đâu tới?"
"Mẹ ơi!"
"Ta không phải mẹ của nhóc."
"Mẹ ơi!"
Đứa bé chạy lon ton về phía ý thức thể của Lý Hữu Tài, dang hai tay ôm chầm lấy chân cậu: "Mẹ ơi!"
Bàn tay nhỏ xíu, cơ thể mềm mại, dáng vẻ đáng yêu vô đối, lại thêm đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm... Lý Hữu Tài hoàn toàn bị đ.á.n.h bại: "Ta là đàn ông."
"Ba ơi!" Giọng nói lại càng thêm phần nũng nịu.
Được rồi, nhóc đáng yêu nên nhóc có quyền, làm ba của nhóc cũng không tệ. Dễ thương thế này, ai mà nỡ từ chối chứ!
Chợt nhìn thấy trán cậu bé hơi nhô lên, tim Lý Hữu Tài đ.á.n.h thót một nhịp: "Nhóc đừng bảo với ta... nhóc chính là Thần Long của ta nhé?"
Không phải đâu, không phải đâu, chắc chắn không phải đâu...
"Đúng rồi nha ba ơi!" Đôi mắt to tròn chớp chớp.
Lý Hữu Tài suy sụp thực sự. Thứ này mà đòi sáng thế, kiến tạo vạn vật hay hủy diệt thế giới sao? Lợi hại thế cơ mà, sao lúc nhỏ lại trông như thế này?
"Chẳng phải con nên mang hình dáng của một con rồng sao?"
"Ở đây con là con của ba mà, đương nhiên phải có hình dáng giống ba rồi." Cậu nhóc phấn khích nhảy nhót.
Thôi được rồi, lỗi tại cậu. Nhìn tiểu bảo bối trần truồng chạy nhảy, cũng thật đáng yêu!
"Lúc nãy con vừa đi đâu đấy?" Lý Hữu Tài chỉ tay về phía danh sách bạn bè.
Tiểu bảo bối xoắn hai ngón tay trỏ vào nhau: "Lúc con chui ra không thấy có đồ ăn, bụng đói meo nên con qua đó tìm thử."
"Thế có tìm được không?"
"Dạ không, nó không cho con ăn." Bé con tủi thân, nước mắt lưng tròng.
Tiểu bảo bối ngước khuôn mặt tràn trề hy vọng lên hỏi: "Ba ơi, ba mang đồ ăn đến cho con đúng không?"
Lý Hữu Tài hắng giọng: "Đi, dẫn ba qua đó xem kẻ nào dám không cho con ăn."
Nói đoạn, cậu trang bị đầy đủ vật phẩm bảo hộ cho bé con.
"Con tên là gì?"
"Ba vẫn chưa đặt tên cho con mà."
"Bảo bối, gọi con là Long Cửu được không?"
"Ba ơi, nghe chẳng oai phong chút nào!" Cậu nhóc bĩu môi, tỏ ý không thích cái tên này.
"Thế tự con nghĩ đi, ba cứ gọi con là 'con trai'." Nhìn bộ dạng đó, một kẻ dở tệ trong việc đặt tên như cậu đành bỏ cuộc, sau này có dịp tính tiếp. Lý Hữu Tài bỗng dưng vớ được một cậu con trai hờ, thôi thì cứ làm tròn vai, trải nghiệm cảm giác làm cha, cho đứa nhỏ một tuổi thơ trọn vẹn.
"Con trai, dẫn ba vào trong xem nào."
Cậu nhóc vui sướng khua tay múa chân. Mở danh sách bạn bè, hàng trăm cái tên hiện ra. Bé con phấn khích nhảy chồm lên, chỉ vào hình đại diện có tên "Bá Thiên", phía sau có chữ (Linh): "Là cái này nè ba."
Linh thú thì làm sao có cửa so sánh với Thần thú chứ.
Lý Hữu Tài lập tức tỏ rõ khí thế: "Được, chúng ta cùng vào."
Toàn bộ trang trại bỗng chốc bị sương mù trắng xóa bao phủ!
Cậu con trai lớn vừa bước vào liền biến hình. Một chú rồng nhỏ toàn thân đỏ rực như lửa, vươn cao chiếc đầu kiêu hãnh với hai bướu sừng nhú lên, đôi mắt thon dài toát ra uy nghiêm bễ nghễ chúng sinh, sau lưng là đôi cánh nhỏ tựa ngọn lửa đang rực cháy. Chú rồng tĩnh lặng lơ lửng trên bầu trời nông trại. Quá đỉnh! Còn biết bay nữa! Hình dáng lúc này chẳng có chút gì liên quan đến cậu bé đáng yêu ban nãy.
Còn Lý Hữu Tài thì t.h.ả.m hại hơn, chỉ là một luồng ý thức, ngay cả hình thể cũng không có.
"Con trai, Linh thú đâu rồi?"
"Ba ơi, ở ngay bên dưới."
"Con trai, dịch chuyển qua đó."
Tiểu Long mang theo ý thức của Lý Hữu Tài lướt tới. Phía trước là một chú cáo nhỏ lông đỏ rực.
"Khống chế nó, mang đi."
"Ba ơi, khống chế kiểu gì?"
Lý Hữu Tài cũng ngớ người, cậu làm sao mà biết được.
"Bắt nó đi theo con, nó không chịu thì c.ắ.n nó."
Chỉ thấy Tiểu Long há chiếc miệng nhỏ xíu, đớp thẳng một cái vào chú cáo. Chú cáo nhỏ biến mất tăm.
"Ăn rồi sao?"
"Dạ, nó đã nằm gọn trong bụng con rồi. Nhưng mà... con vẫn chưa no."
"Được rồi, ra ngoài thôi." Hai cha con thuận lợi trở về trang trại của mình, không hề tốn sức như lúc Tiểu Long đi một mình.
"Con trai, sao lúc nãy con không thử khống chế nó?"
"Ba ơi, lần đầu vào con đã thử rồi nhưng không được, chắc là phải có ba dẫn đi mới được. Vừa nãy đói quá con không kìm lòng nổi." Tiểu Long thè lưỡi, đáng yêu muốn xỉu!
"Đi, chúng ta đi thêm chuyến nữa, lần này để con tự chọn."
"Ba ơi, cái này." Một kẻ tên là "Hắc Sơn Lão Yêu", cũng là Linh thú. Tiểu Long đối phó với Linh thú chắc chắn nắm chắc phần thắng.
"Vào đi."
Lần này hai cha con phối hợp ăn ý hơn, trực tiếp dịch chuyển đến sát bên cạnh Linh thú. Đó là một con trăn đen khổng lồ. Vừa nhìn thấy Tiểu Long, con trăn đã run rẩy sợ hãi, đây là sự áp chế tuyệt đối từ huyết mạch.
Tiểu Long há to miệng, một nhát gặm c.h.ặ.t con trăn.
Hai cha con thoát ra ngoài, con trăn khổng lồ trong miệng Tiểu Long bị chuyển vào kho lưu trữ tạm thời.
Tiểu Long tủi thân vô cùng, nước mắt chực trào rơi, khẩu phần ăn lại bị cướp mất rồi.
Lý Hữu Tài vội vàng đưa bé con đến kho lưu trữ, Tiểu Long đớp một cái, con trăn lớn cũng đi chầu Diêm Vương!
Hai cha con trở lại trang trại.
"Ba ơi, con buồn ngủ quá! Con muốn đi ngủ!" Nói rồi, chú rồng thu mình cuộn tròn lại, nằm thiếp đi trên mặt đất.
Lý Hữu Tài xót xa vô cùng, nằm ngủ trên nền đất lạnh lẽo, lại chẳng có chăn đắp. Cậu mở mục trang bị xem thử, có món mới: "Thần Khí Tráo", có thể thay đổi hình dạng tùy ý, tự động hấp thụ thần khí, hỗ trợ tu luyện! Giá hai trăm triệu điểm.
Cắn răng một cái, mua! Phải để con trai thắng ngay từ vạch xuất phát! Ngủ cũng phải tu luyện, cạnh tranh đến cùng, không c.h.ế.t thì cứ liều mạng mà vươn lên!
Thần Khí Tráo nâng Tiểu Long lên lơ lửng giữa không trung. Chú rồng nhỏ ngủ say sưa, thỉnh thoảng lại chu chu cái mỏ nhỏ. Lý Hữu Tài nhìn con với nụ cười hiền từ, mãn nguyện. Cậu đã thấu hiểu nỗi lòng của những bậc cha mẹ, thà bản thân chịu kham khổ cũng muốn dành cho con những điều tốt đẹp nhất, không nỡ để con phải chịu chút thiệt thòi nào!
Thoát khỏi Không gian Trang trại, cậu chuyển sang xem Không gian Nông trại. Một vùng biển bao la bát ngát, giữa biển sừng sững ngọn núi Đại Hoang, Thần thụ được trồng ngay trên đỉnh núi. Cậu mua thêm một luồng Hồng Mông T.ử Khí truyền vào núi Đại Hoang.
Nhìn lại điểm số trong Trung tâm thương mại, hai "Ngọa Long Phượng Sồ" này đúng là cỗ máy đốt tiền.
Doanh thu giao dịch hôm nay: 300.000.000 điểm.
Tổng doanh thu giao dịch: 4.615.555.855 điểm.
Điểm còn lại: 1.540.346.900 điểm.
Xếp hạng: Tạm thời chưa mở.
