[xuyên Việt - Trọng Sinh] Nhật Ký Sau Kết Hôn Của Nàng Dâu Nhỏ Những Năm 80 - Chương 114

Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:21

Nhưng đối với Văn Tú Tú - một người đã từng trải qua thời kỳ kinh tế bùng nổ mà nói, việc thiết kế phòng ốc đơn giản này chỉ là chuyện nhỏ như lòng bàn tay.

Dù cô không phải dân chuyên nghiệp nhưng xem nhiều nên cũng biết, chỉ cần suy nghĩ một chút là ra được ý tưởng hòm hòm.

"Chị cả, cái quầy thu tiền này thì đặt ở ngay bên phải cửa vào, đúng lúc dựa vào vách ngăn căn phòng trong. Lắp một chiếc bàn dài cao một chút, trên mặt bàn này phải làm cho thật đẹp vào. Tốt nhất là ở phía sát tường dựng một ít sách vở, sau đó chúng mình có thể làm một ít b.úp bê vải thật nhỏ, rồi mặc cho chúng những bộ đồ nhỏ đang bán chạy của tiệm mình. Làm thành một dãy như vậy đặt ở trước bàn, khách nhìn thấy là thích ngay."

Cái chiêu mặc đồ cho mô hình này thời này vẫn chưa có. Thu nhỏ theo tỷ lệ để làm mấy con b.úp bê vải chắc chắn cũng sẽ thu hút được ánh nhìn của người khác.

"Cả căn phòng này chúng mình đều phải quét vôi trắng. Phía sau quầy thu ngân này cũng phải trang trí cho t.ử tế, trước tiên là phải treo tên cửa hàng của chúng mình lên." Cô quay đầu nhìn Lâm Lệ đang nghe rất chăm chú: "Chị cả, tên cửa hàng chị đã nghĩ ra chưa?"

Lâm Lệ vẫn chưa kịp nghĩ tới: "Chị đã nghĩ gì đâu, hay cứ gọi là Cửa hàng quần áo nhà họ Lâm? Chị thấy người ta toàn gọi là Quán ăn nhà họ Triệu, Tiệm đậu phụ nhà họ Vương đấy thôi."

Làm Văn Tú Tú cười không chịu được: "Thế không được đâu chị cả, chúng mình bán quần áo mà, là đồ thời trang đấy. Cái tên này của chị phổ thông quá, quay về chúng mình sẽ cùng nghĩ kỹ lại, giờ nói tiếp chuyện căn nhà này đã."

"Tên cửa hàng treo lên không thể chỉ là một cái tên trơ trọi được. Quay về em sẽ suy nghĩ xem sao, hay là em bảo Lâm Chấn Võ mua ít màu vẽ về, em xem rồi vẽ một ít hình lên tường, dù sao thì cũng phải làm cho nó trông thật thanh tân và rạng rỡ."

Đầu óc cô đang nghĩ xem nên vẽ cái gì, lại nói tiếp chuyện quần áo nên đặt thế nào: "Quần áo chúng mình cũng không thể treo quá dày đặc được. Bức tường đối diện này có thể treo quần áo so le nhau, nhưng cũng không thể chỉ đơn thuần là treo lên, chúng mình phải phối đồ thật đẹp rồi mới treo."

Văn Tú Tú buột miệng nói ra mấy cách phối đồ: "Ví dụ như quần ống rộng phối với áo hoa nhí, áo len dệt phối với chân váy xòe lớn, váy liền thân thì phối với khăn lụa và túi đeo vai, áo khoác dạ phối với một chiếc khăn quàng cổ thật to ấm áp. Để khách hàng nhìn thấy là muốn mua cả bộ luôn. Còn cả màu sắc nữa, đậm nhạt cũng phải chia ra mà treo, không được lòe loẹt quá mà cũng không được đơn điệu quá, màu sắc phải tương xứng với nhau."

Lâm Lệ nghe mà hào hứng vô cùng: "Em xem kìa Tú Tú, chị đã bảo là vẫn phải tìm em mà. Nếu em không nói thì chị chắc chắn chỉ đóng một hàng đinh rồi cứ thế treo ào ào lên thôi, sao mà nghĩ ra được nhiều chiêu trò như em chứ. Chẳng giấu gì em, lúc đầu chị còn thấy một tháng sáu đồng là không hề ít đâu, nhưng nghe em nói thế này, niềm tin của chị bỗng chốc tăng vọt luôn."

Chị hớn hở vô cùng, hận không thể để cửa hàng quần áo này khai trương ngay lập tức.

Cửa hàng quần áo sắp khai trương, Văn Tú Tú cũng vui lây, cô cũng chẳng khiêm tốn: "Chị, cách sắp xếp này của em là có một không hai đấy nhé?"

Lâm Lệ giơ ngón tay cái lên: "Chuyện đó còn phải nói. Những mặt bằng quần áo trên huyện chị đã đi xem hết lượt rồi, đều treo đồ theo kiểu chị vừa nói đấy, chẳng có ai có cách như em cả. Chỉ riêng điều này thôi chúng mình đã là nhất rồi."

Hai chị em người tung kẻ hứng nói chuyện rôm rả, thấy mặt trời sắp lặn mới nói đến chuyện sẽ lắp hai phòng thử đồ, ai nấy đều có chút chưa thỏa lòng.

Cuốn sổ Văn Tú Tú dùng để ghi chép đã lật qua trang mới.

Lâm Lệ cầm lấy, vui sướng nhìn ngắm: "Được rồi, hôm nay nói thế thôi, chúng mình về nhà đi. Chị bảo mẹ chồng chị hầm gà rồi, thơm lắm, chúng mình về nhà ăn thịt gà thôi."

Chị dâu em chồng vui vẻ về nhà. Buổi tối lúc đi ngủ Văn Tú Tú lại càng không để chân tay nghỉ ngơi, trước tiên kể cho hai đứa nhỏ một câu chuyện thỏ con thú vị, đợi trẻ con ngủ rồi lại cùng Lâm Lệ hào hứng nói chuyện đến tận khuya.

Còn về phần Lâm Chấn Võ, cô chẳng mảy may nhớ tới chút nào.

Ngược lại là chính Lâm Chấn Võ, trằn trọc mất nửa đêm mới ngủ được, ngày hôm sau tinh thần uể oải.

Khổng Xuân Liên còn tưởng anh bị mệt: "Chấn Võ, mẹ thấy hôm nay con đừng đi nữa. Nhà chú Tống con cũng chỉ còn phần hoàn thiện thôi, cứ để bố con với mọi người bận rộn là được rồi."

Lâm Chấn Võ lắc đầu. Bố anh và chú Tống tuổi tác đều không còn nhỏ, leo cao leo thấp rốt cuộc không ổn, anh cũng không yên tâm: "Mái nhà còn sót lại một chút, con đi nốt một ngày nữa."

Đi được hai bước anh lại khựng lại, buông một câu như có như không: "Chiều nay làm xong con qua nhà chị cả."

Để lại Khổng Xuân Liên ngẩn người, hóa ra không phải mệt mà là nhớ vợ rồi.

Bà không khỏi bật cười, gọi với theo một câu: "Được, con muốn đi thì cứ đi."

Vì hôm nay có thể gặp được vợ nên Lâm Chấn Võ làm việc cực kỳ hăng hái, chỉ mong đến tối có thể gặp mặt, được ôm một cái cho thật đã.

Ở phía bên kia, Văn Tú Tú cũng bùng nổ cảm hứng. Qua buổi trưa cô đã sắp xếp rõ ràng rành mạch toàn bộ căn nhà nên bài trí ra sao.

Lâm Lệ lật xem cuốn sổ đã ghi ba bốn trang giấy, đối với chị điều nào cũng rất quan trọng, chị trân trọng vỗ vỗ: "Được rồi, có cái này chị yên tâm rồi. Đi, chúng mình tìm một quán ăn ăn cơm, sau đó đi dạo tòa bách hóa, ngày mai để anh rể em và chú dượng Minh Nguyệt thu dọn căn nhà trước rồi làm theo những gì em nói."

Văn Tú Tú lúc này mới nhớ tới Lâm Chấn Võ: "Chị cả, bảo Lâm Chấn Võ qua giúp một tay đi."

Lâm Lệ xua tay: "Chẳng phải đang sửa nhà cho chú Tống sao, cứ để nó làm đã. Đợi hai ngày nữa nó được nghỉ, lúc nào sơn vôi trắng căn nhà hãy để nó tới. Còn nữa, cái quầy thu tiền em nói, rồi cả cái bàn dài với ghế tròn nhỏ, rồi cả mấy cái giá gỗ kia nữa, em về bảo bố mình một tiếng, chị đều đặt làm ở chỗ bố cả."

Chị cười hì hì: "Em bảo bố là con gái ruột cũng phải tính toán rạch ròi, bố nhận đơn hàng này chị phải trả tiền đấy."

Một câu nói làm Văn Tú Tú cũng vui lây: "Thế thì chắc chắn bố sẽ tức đến mức không thèm làm cho chị nữa mất."

Đúng là vậy thật, Lâm Lệ nghĩ một lát: "Bố mẹ mình vẫn bảo Chấn Võ tính tình bướng bỉnh, thực ra đều là giống bố cả. Bố cũng là người cứng nhắc lắm, không lấy tiền là không lấy đâu. Quay về chị sẽ mua ít đồ tốt để hiếu kính bố sau."

Hai người ăn cơm xong đi dạo khu quần áo của tòa bách hóa. Từ khi Lâm Lệ định mở cửa hàng quần áo là chị cứ rảnh lúc nào là lại tới đây dạo, mỗi chỗ đặt loại quần áo nào chị đều nắm rõ.

Chị chỉ vào sau một quầy hàng: "Em xem, nửa bức tường này đều treo quần áo dệt len do thím Hai đan đấy. Đừng nói nhé, trước đây len chúng mình toàn đan thành áo len to sụ, từ lúc em đưa ra mẫu áo len ngắn tay dệt đó, mẹ chị với thím Hai như được khai sáng vậy. Em xem cái váy len này, thím Hai bảo cũng là do em nói đấy, thím ấy đan cả mùa hè được mấy bộ rồi, chị thấy đẹp thật."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.