[xuyên Việt - Trọng Sinh] Nhật Ký Sau Kết Hôn Của Nàng Dâu Nhỏ Những Năm 80 - Chương 197
Cập nhật lúc: 07/01/2026 08:01
Cô ấy nghiến răng: "Vậy... vậy cậu cứ làm cho tớ trước đi, tiền tớ sẽ để dành đủ rồi trả cậu sau."
Đủ thấy quyết tâm của cô ấy.
Văn Tú Tú trước tiên làm cho trái tim cô ấy thắt lại, sau đó liền bồi thêm một câu: "Đó là đối với người ngoài, còn đối với mấy người bọn mình thì không cần đến năm phần giảm giá đâu, một phần giảm giá cũng không cần, yên tâm đi, tớ làm miễn phí cho cậu."
Hác Trân Trân có chút không dám tin: "Thật không?"
Văn Tú Tú "ừ" một tiếng, nháy mắt với cô ấy một cái: "Dĩ nhiên rồi. Cậu đi tham gia tụ tập chính là quảng cáo cho tớ, đó chính là thù lao rồi. Nếu có ai hỏi về tạo mẫu của cậu, nhớ giúp tớ làm cầu nối nhé."
Hác Trân Trân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Thật lòng mà nói, để cô ấy không tốn tiền mà có thể trở nên đẹp như thế, trong lòng cô ấy thấy không yên tâm chút nào.
Ngay sau đó cô ấy lại vui mừng hớn hở: "Vậy thì cậu yên tâm đi, nơi tớ đến người giàu có nhiều lắm, những cô gái yêu cái đẹp lại càng nhiều, tớ nhất định sẽ quảng cáo thật tốt cho cậu."
Điều cô ấy nghĩ trong lòng là, dù gì cũng phải khiến Lôi Bội Bội tâm phục khẩu phục mà dâng năm mươi đồng lên.
Trình Ngọc Châu không ngờ tới cô còn chưa đề cập việc đưa Văn Tú Tú đến nhà bác cả chơi thì chuyện này đã được hoàn thành một cách bị động rồi.
Lúc Hác Trân Trân nói chuyện này với cô ấy, cô ấy còn thấy khá ngạc nhiên: "Sao lại nghĩ đến việc đưa Tú Tú đến nhà em chơi?"
Bây giờ Hác Trân Trân đã hoàn toàn coi việc quảng cáo cho Văn Tú Tú là sứ mệnh của mình, nghe vậy liền lập tức trả lời: "Tú Tú muốn mở một phòng thiết kế tạo mẫu, em là khách hàng đầu tiên của cậu ấy, hơn nữa em còn phải quảng cáo cho cậu ấy để cậu ấy kiếm được nhiều tiền hơn."
Cô ấy nói một cách đắc ý, có ý muốn khoe rằng "tớ và Tú Tú có mối quan hệ tốt nhất". Trình Ngọc Châu dĩ nhiên không ngốc, cô ấy có thể nghe ra được, bèn "ồ" một tiếng: "Em còn chưa biết đâu nhỉ, Tú Tú là nhà thiết kế tạo mẫu cá nhân của chị đấy, tất cả quần áo của chị đều là do Tú Tú chọn cho đấy nhé."
Câu nói này lại khiến Hác Trân Trân sửng sốt không hề nhẹ. Chẳng trách, chẳng trách cô ấy cứ thấy người chị họ này không chỉ đẹp vào ngày khai giảng mà tất cả những lần gặp sau đó đều mặc rất đẹp. Cô ấy thực sự thực sự ghen tị ngay tức khắc: "Vậy cậu ấy lấy chị bao nhiêu tiền?"
Trình Ngọc Châu giơ ngón tay trỏ lên lắc lắc: "Không lấy tiền."
Nhìn khuôn mặt bỗng chốc đờ đẫn của Hác Trân Trân, Trình Ngọc Châu không nhịn được mà cười rộ lên. Lúc ba người cùng nhau đến nhà Hác Trân Trân, Trình Ngọc Châu đã đem chuyện này ra nói cho Văn Tú Tú nghe, nói xong lại cười nhìn Hác Trân Trân: "Cảm giác khoe khoang không thành mà lại bị khoe khoang ngược lại này không tệ chứ hả?"
Trình Ngọc Châu còn có chút đắc ý: "Đừng có so bì với chị. Bất kể là ai thì cũng không có ai thân thiết với Tú Tú bằng chị đâu, đừng quên là bọn chị đã quen nhau từ trước kỳ thi đại học rồi đấy."
Văn Tú Tú nghe mà dở khóc dở cười, cảm thấy Trình Ngọc Châu bây giờ có chút dáng vẻ "chỉ hận thiên hạ chưa đủ loạn". Cô an ủi Hác Trân Trân: "Phối đồ đơn giản thôi mà, nếu sau này cậu có nhu cầu cũng có thể tìm tớ, tớ giúp cậu."
Hác Trân Trân nhìn cô: "Vậy mỗi bộ quần áo của tớ cậu cũng đều xem qua một lượt rồi giúp tớ phối đồ nhé?"
Văn Tú Tú gật đầu: "Dĩ nhiên rồi, nếu cậu bằng lòng."
Ai mà chẳng bằng lòng chứ, Trân Trân lập tức sướng phát điên.
Đến nhà Hác Trân Trân, Văn Tú Tú mới có cảm nhận thực tế về gia cảnh của cô ấy. Nhà cô ấy ở trong một căn nhà nhỏ hai tầng. Hác Trân Trân sống trong một căn phòng lớn nhất trên tầng hai. Tuy không có phòng thay đồ riêng biệt nhưng quần áo lỉnh kỉnh cũng treo đầy mấy chiếc tủ lớn, chỉ có điều cơ bản toàn là váy công chúa.
Trình Ngọc Châu nhìn mà thấy khó bình luận: "Trân Trân, từ nhỏ đến lớn em thực sự vẫn thích loại váy này à?"
Hác Trân Trân thực ra có chút ngại ngùng, cô ấy thực sự từ nhỏ đã thích loại váy trắng tinh như thế này. Nhưng những năm đó vì phong khí thắt c.h.ặ.t nên cô ấy muốn mặc cũng không mặc được, vẫn là hai năm nay khi hoàn toàn mở cửa, các điểm cung ứng ở Bắc Kinh và các trung tâm thương mại mới mở bắt đầu bán loại váy này, cô ấy mới bù đắp bằng việc mua rất nhiều chiếc. Nghĩ đến đây, cô ấy vội vàng kéo một chiếc tủ khác ra: "Bây giờ em thấy sườn xám cũng không tệ."
Nhờ màn biểu diễn tối hôm chào mừng tân sinh viên, nhà cô ấy đặc biệt sườn xám cũng rất đẹp, nhân dịp mùng một tháng mười cô ấy đã nài nỉ người lớn trong nhà mua cho bốn bộ sườn xám.
Văn Tú Tú lại lắc đầu: "Thực ra váy công chúa rất hợp với cậu. Hôm nay cứ nghe tớ đi."
Trong một khách sạn mới mở ở Bắc Kinh, trong đại sảnh trên tầng cao nhất, người đã đến khá đông. Lôi Bội Bội mặc một bộ sườn xám, đang tận hưởng sự ngưỡng mộ của mấy người chị em.
"Oa, Bội Bội, cậu mặc bộ sườn xám này thực sự rất đẹp."
"Trời ạ, tớ đúng là làm thế nào cũng không theo kịp cậu. Trong mấy người bọn mình chỉ có cậu đỗ vào Đại học Bắc Kinh, giờ lại càng ngày càng xinh đẹp, thực sự là ngưỡng mộ cậu quá đi mất."
Lôi Bội Bội cười khẽ: "Làm gì có, Hác Trân Trân năm nay chẳng phải cũng đỗ vào Đại học Bắc Kinh đó sao."
Đều là người cùng một vòng tròn, biết hai người không ưa nhau nên dĩ nhiên chẳng có lời nào tốt đẹp: "Cậu ta á? Cái người ngày nào cũng diện một cây trắng đó á?"
"Cười c.h.ế.t mất, lần nào cũng mặc cái váy công chúa gì đó, còn thực sự tưởng mình là công chúa chắc."
"Chứ còn gì nữa, tớ thấy giống thôn nữ thì đúng hơn."
"Cho dù có mặc váy công chúa vào thì vẫn là vịt con xấu xí thôi."
Vừa nói vừa cười nhạo lẫn nhau.
Đợi đến khi thấy Hác Kiến Quốc bước vào cửa, mấy người càng là đùn đẩy nhau.
"Mau nhìn mau nhìn, thôn nữ sắp vào cửa rồi kìa."
"Lát nữa đừng cười quá to nhé, không lịch sự đâu."
"Thôn nữ ra mắt, tớ sẽ cố nhịn."
Không ai ngờ tới sẽ nhìn thấy một cô gái đẹp như một tinh linh.
Chương 60 Sửng sốt
Rõ ràng là cùng một chiếc váy trắng, nhưng không hiểu tại sao, bộ quần áo vốn dĩ quê mùa bây giờ mặc trên người Hác Trân Trân lại mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt cho mọi người.
Cô mặc chiếc váy trắng tinh xảo, cổ đeo một vòng ngọc trai, phối hợp hài hòa với chiếc váy trắng. Mái tóc dài được b.úi lên, phần tóc mái trước trán được tết thành b.í.m tóc xương cá bồng bềnh uốn lượn ra sau tai, điểm xuyết vài bông hoa hướng dương nhỏ màu vàng phấn giữa kẽ tóc. Chỉ nhìn một cái là không thể nào quên được.
Văn Tú Tú đã vẽ cho cô ấy một lớp trang điểm rất hài hòa. Tuy không có quá nhiều công cụ trang điểm nhưng việc đó không hề cản trở cô phát huy. Son môi được đ.á.n.h mỏng, vẽ ra đôi gò má ửng hồng nhè nhẹ và đuôi mắt mang sắc hồng nhạt. Một bên đuôi mắt đính hai viên kim cương nhỏ, mỗi khi xoay người hay ngoảnh đầu đều phản chiếu ra những sắc màu lộng lẫy.
