[xuyên Việt - Trọng Sinh] Nhật Ký Sau Kết Hôn Của Nàng Dâu Nhỏ Những Năm 80 - Chương 21

Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:04

Vào khoảnh khắc ấy, nỗi hối hận trào dâng, choán lấy tâm trí cô ta.

Trong nhà, Lưu Hồng Thúy đang ra sức an ủi Đường Vân Vân: "Cái con đĩ con đó, bình thường im như thóc, không ngờ lại đợi đúng ngày này để làm mình nhức mắt."

Đường Vân Vân nghiến răng nghiết lợi: "Mẹ, con đã bảo là chị ta thay đổi rồi mà. Lần trước chị ta còn mắng con, bảo con biến đi, thế mà bố mẹ cứ không tin con."

Lưu Hồng Thúy sửa lại bông hoa trên đầu cho con gái: "Thôi được rồi, ngày đại hỷ thì phải vui lên. Có một bộ quần áo thì đã sao, không có của hồi môn thì về nhà chồng mặc nhiên thấp kém hơn người ta một bậc. Đời chị ta sau này không khá khổng gì đâu. Nói về thể diện thì vẫn cứ là Vân Vân nhà mình."

Nghĩ đến sáu mươi đồng trong túi áo và mớ đồ đạc ngoài sân, Đường Vân Vân mới nở nụ cười: "Lúc nãy con nhìn qua khe cửa thấy rồi, cái hòm rách nát kia bị khiêng lên xe đạp, buộc túm lại rồi chở đi, đúng là cười c.h.ế.t mất."

Thấy Đường Vân Vân cười, Lưu Hồng Thúy cũng cười theo: "Chứ còn gì nữa, của hồi môn của con là phải dùng xe kéo mới chở hết được."

Hai mẹ con còn định nói thêm vài câu thì nghe thấy bên ngoài lại rộn ràng hẳn lên.

"Ái chà, Thắng Lợi đến rồi kìa." "Cậu đúng là cưới được vợ đảm, nhìn xem, của hồi môn nhiều chưa kìa." "Thắng Lợi tốt số thật, con bé Vân này đúng là có phúc!"

Đường Vân Vân mừng rỡ: "Mẹ, anh Thắng Lợi đến rồi."

Vẫn là quy trình ấy nhưng khung cảnh náo nhiệt hơn nhiều, bởi vì Đường Vân Vân có của hồi môn, và quan trọng hơn, nhà trai là nhà ông Bí thư.

Đường Vân Vân vừa ra khỏi cửa, những người đang ở nhà họ Đường liền túa ra đi theo.

Trên chiếc xe kéo lớn, bàn ghế được buộc dải lụa đỏ, ai nhìn cũng thấy thèm thuồng.

"Chậc chậc, nhìn xem, của hồi môn này đúng là độc nhất vô nhị trong làng hai năm nay." "Đúng thế, tôi nhớ dạo ấy chị cả của Chấn Võ đi lấy chồng, của hồi môn cũng nhiều thế này." "Hồi đó còn nhiều hơn bây giờ ấy chứ. Bố cô ấy là thợ mộc mà, đồ đạc làm đầy đủ cả bộ luôn." "Tôi nghe nói vì trong nhà có thằng em lưu manh nên sợ nhà chồng khinh thường mới chuẩn bị nhiều như vậy." "Ai mà biết được, nhà họ Lâm cưới gả toàn chơi lớn, càng nghèo càng thích sĩ diện, sống với nhau thế nào còn phải xem sau này đã." "Thôi thôi, đừng nói nữa, đi nhanh lên chút, lát nữa đến nơi đứng lên phía trước, biết đâu lại nhặt được một hai xu tiền lẻ, dù sao cũng là nhà Bí thư mà." "Phải đấy, tôi bảo đứa nhỏ bên nhà mình hễ thấy họ tung hỷ quả là về ngay, vậy mà nó vẫn chưa thấy đâu."

Bên này không ai nỡ rời đi, bên kia người cũng chẳng thấy tới, khiến người ta sốt ruột không thôi.

Kết quả là, những người bên phía nhà họ Triệu hối hận đến xanh cả ruột.

Chương 12 Chơi lớn

Bên này, Lâm Chấn Võ đón được Văn Tú Tú, đi vòng quanh làng một vòng, chưa đầy nửa tiếng đã về đến nhà họ Lâm.

Nhà họ Lâm thường ngày đã sạch sẽ, hôm nay lại càng tươm tất hơn. Nhà cửa được trang hoàng mới tinh, khắp nơi dán chữ "Hỷ" đỏ ch.ói, một bầu không khí vui tươi rạng rỡ.

Lâm Lệ và Lâm Phương – hai người chị gái – thấy em trai đón được vợ mới về thì ai nấy đều cười không ngớt.

Lúc kết hôn, nhà trai luôn là nơi náo nhiệt nhất. Người trong họ nhà họ Lâm đã đến từ sớm, mấy người bạn thân của Lâm Chấn Võ cũng tới chung vui.

Vừa nhìn thấy Văn Tú Tú, ai nấy đều kinh ngạc.

"Mẹ ơi, vẫn biết Tú Tú xinh đẹp nhưng nhìn thế này thì đúng là quá đẹp, sao lại có cô gái tuấn tú đến nhường này."

Lâm Lệ cười đến híp cả mắt: "Chứ còn gì nữa, Chấn Võ nhà tôi vốn bướng bỉnh, nếu nó không thích thì có khi chẳng thèm liếc mắt một cái. Thế mà lúc mẹ tôi vừa nhắc đến Tú Tú, nó mới gặp một lần đã không nói thêm nửa lời phản đối."

Điều này chứng tỏ anh cực kỳ ưng ý. Mọi người cũng nhận ra không chỉ Lâm Chấn Võ ưng Văn Tú Tú mà cả nhà họ Lâm đều thích cô gái này, cứ nhìn phòng cưới là biết.

Ban đầu mọi người còn thầm nghĩ Tú Tú số khổ, có mẹ kế lại có bố dượng, của hồi môn chỉ có một cái hòm nhỏ, thật sự không được thể diện cho lắm.

Nhưng chẳng ai ngờ được, trong phòng cưới ở gian phía Tây nhà họ Lâm, đồ đạc lại đầy ắp cả phòng.

Người chứng hôn đứng phía trên, dùng giọng địa phương hào hùng đọc bài diễn văn đã chuẩn bị sẵn.

Đám trẻ con vây quanh mắt sáng rực lên, người lớn thì kích động thì thầm bàn tán.

"Trời đất ơi, nhìn trong phòng kìa, bàn bát tiên, tủ năm ngăn, tủ quần áo lớn, ghế tựa, lại còn một chiếc giường mới, chơi lớn thật đấy." "Nhìn cái chăn hỷ trên giường kìa, trông mềm mại quá, bông chắc chắn là dùng loại mới rồi." "Nồi niêu xoong chảo đủ cả, thế này là về ở cái là ra dáng gia đình ngay."

Ai cũng từng trải qua cảnh nghèo khó nên người thời này rất có chấp niệm với việc tích trữ đồ đạc. Nhìn thấy nhiều đồ tốt thế này, ai mà chẳng thèm muốn.

Đám trẻ con kích động cũng phải, đồ đạc nhiều thế này, lát nữa cô dâu vào phòng, chúng sẽ được vào tìm hỷ quả, lấy may.

Lần đầu tiên trải qua quy trình kết hôn trong cả hai kiếp người, Văn Tú Tú thấy khá thú vị.

Cô và Lâm Chấn Võ đứng trước một chiếc bàn dài phủ vải đỏ, trên bàn đặt hai chậu cây cảnh lá dài. Trên những chiếc lá ấy, người ta kẹp vào những hạt lạc đã nhuộm xanh đỏ trông như thể lá cây mọc ra lạc vậy, nhìn rất đẹp mắt.

Cô quay sang lén nhìn Lâm Chấn Võ, không ngờ anh cũng đang nhìn cô trân trân.

Ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm túc.

Không còn cái vẻ bất cần đời lúc rảnh rỗi, cũng chẳng còn sự hung dữ lúc nổi giận, hàng mày anh dịu lại, mang theo vài phần thanh tú, dường như có thể nhìn thấu vào tận tim người khác.

Mình kết hôn rồi, Văn Tú Tú nghĩ, với người đàn ông này.

Cảm giác này, kỳ lạ là cô không hề thấy bài trừ.

Sau khi xong xuôi các thủ tục, Văn Tú Tú được dìu ngồi xuống giường mới, cuộc vui của đám trẻ con bắt đầu.

Lâm Lệ và Lâm Phương một người ngồi ghế, một người ngồi mép giường, cười nói vui vẻ với Văn Tú Tú.

Lâm Lệ cười không khép được miệng: "Tú Tú, mệt không em? Có đói không?"

Lâm Phương trông có vẻ thanh tú hơn, cũng cười rạng rỡ: "Nếu đói để chị nấu cho em bát mì, em ăn trước đi."

Văn Tú Tú nhìn hai người chị chồng có diện mạo hiền hậu. Cô đã gặp Lâm Lệ rồi, chị ấy rạng rỡ phóng khoáng; còn Lâm Phương là lần đầu cô gặp, chị có vẻ ngoài rất dịu dàng, nhìn là biết tính tình ôn hòa.

"Chị cả, chị hai, em không mệt cũng không đói đâu ạ. Anh Chấn Võ chở em bằng xe đạp chứ có phải đi bộ đâu. Ở nhà em đã ăn bánh quy rồi, lúc nãy lại ăn mấy miếng mì, không đói chút nào ạ."

Cô nói chuyện rất chân thành, ấm áp khiến Lâm Lệ và Lâm Phương càng thêm vui mừng. Mấy người vốn định nói chuyện nhỏ nhẹ nhưng chỉ một lát sau, tiếng reo hò của đám trẻ đã át hết tiếng họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.