[xuyên Việt - Trọng Sinh] Nhật Ký Sau Kết Hôn Của Nàng Dâu Nhỏ Những Năm 80 - Chương 238
Cập nhật lúc: 07/01/2026 08:06
Tống Bão thấy cô không nói gì, liền hỏi một câu: "Có muốn đi không?"
"Muốn."
"Vậy thì đừng nghĩ ngợi gì nữa, chúng ta đi."
Nếu để người khác nhận xét về Tống Bão, có lẽ sẽ nói là anh chàng to xác ngốc nghếch, không có não. Nhưng để Mễ Anh nói thì Tống Bão là một người có trí tuệ. Anh ấy nghĩ ít nhưng cũng chính vì nghĩ ít nên một khi đã nhận định chuyện gì là sẽ làm cho bằng được, không bao giờ cân nhắc những chuyện khác.
Không chỉ anh ấy, dường như cả nhà chồng cô đều có bản lĩnh này.
Đúng vậy, do dự cái gì chứ, đã muốn thì hãy cứ làm đi.
Sáng sớm hôm sau sau khi ăn tối xong, Mễ Anh bị Phùng Thúy giục đi nói với Văn Tú Tú một tiếng: "Cái con bé Tú Tú này đúng là luôn nghĩ cho chúng ta. Nó coi trọng con đấy, nếu không đã chẳng lặn lội về chuyến này. Mau đi nói với nó một tiếng đi, ở nhà thu xếp đồ đạc rồi quay đầu cả nhà cùng đi một chuyến."
Đợi khi Văn Tú Tú nghe Mễ Anh nói xong những lời này, cô không kìm được cảm thán: "Em thật sự đã coi thường thím Phùng rồi. Em không ngờ thím ấy lại ủng hộ chị đến vậy."
Càng trải qua nhiều chuyện, Mễ Anh càng biết cuộc sống của mình hạnh phúc nhường nào: "Trong lòng bà ấy tự có một cái cân. Mẹ em nói đúng, em là người có phúc."
Nói xong chuyện người nhà, Mễ Anh lại nhìn Văn Tú Tú: "Tú Tú, tuy em luôn bảo là khách sáo nhưng chị vẫn muốn nói một câu cảm ơn em đã luôn nghĩ đến chị."
Văn Tú Tú thấy đôi mắt cô có thần, biết cô đang rất mong đợi: "Vui chứ chị?"
"Ừm!" Mễ Anh nặng nề gật đầu, rồi lại cười như một đứa trẻ: "Em biết mà, thứ duy nhất chị thích chính là cái này."
Văn Tú Tú gật đầu: "Em biết mà. Mấy chị em mình ai nấy đều có việc để bận rộn, chỉ có chị là nhìn cái gì cũng không động lòng. Em cứ nghĩ mãi là sớm muộn gì cũng phải tìm cho chị một việc chị thích, chẳng thế mà lúc huấn luyện viên Vương đến trường em là người đầu tiên em nghĩ tới chính là chị."
Mắt Văn Tú Tú cũng sáng lấp lánh: "Em cảm thấy chị chắc chắn sẽ được thôi. Em mong chờ một ngày cả mấy gia đình chúng ta cùng xem chị tham gia Olympic, đứng trên bục nhận giải Olympic. Em không dám tưởng tượng anh Tống và Phúc Bảo sẽ tự hào đến mức nào đâu."
Mễ Anh đầy vẻ khao khát, một khung cảnh như vậy chỉ cần nghĩ thôi đã khiến lòng người ấm áp vô cùng.
"Chị sẽ cố gắng." Nói xong câu này, Mễ Anh lại cười rộ lên, giọng nói cô hơi cao, mang theo sự nhẹ nhõm: "Tú Tú, chị cảm thấy cái cảm giác này cứ như là được tái sinh vậy."
Chính là tái sinh mà. Trong những năm tháng sau này, Mễ Anh khoác trên mình bộ đồ thể thao, oai phong lẫm liệt trên sân đấu b.ắ.n ra từng mũi tên, nghe tiếng hò reo của vô số người, điều cô nghĩ đến luôn là ngày hôm nay.
Văn Tú Tú mang theo tờ báo, gió bụi dặm trường quay về làng Nam Sơn, rồi dẫn cô đi hướng về phía cuộc đời mới.
Chương 73 Trúng tuyển
Lúc Mễ Anh đi tham gia tuyển chọn, lòng ai nấy đều căng thẳng. Văn Tú Tú tuy đang lên lớp nhưng lòng vẫn cứ nghĩ về chuyện này. Vừa tan học, cô không thể đợi thêm được nữa, muốn đi hội quân với Lâm Chấn Võ để đến chỗ Mễ Anh đợi tin tức.
Không ngờ lại bị Chủ nhiệm Triệu chặn đường ngay giữa lối đi.
Văn Tú Tú tưởng ông có chuyện gì khác, lách qua ông định đi tiếp: "Chủ nhiệm Triệu ơi, hôm nay em không có thời gian nói chuyện với thầy đâu ạ, em phải đi hỏi xem chị Mễ Anh có được nhận không."
Chủ nhiệm Triệu "ấy" một tiếng chặn cô lại: "Em đi ra ngoài hỏi chi cho phiền phức, sao không hỏi tôi đây này."
Văn Tú Tú nghe ý của ông, vui mừng khôn xiết: "Thầy biết tình hình sao ạ?"
Triệu Toàn Học chắp tay sau lưng, nghe Văn Tú Tú hỏi câu này, nụ cười trên mặt không kìm nén nổi, cả khuôn mặt cười như một đóa hoa cúc lớn: "Chứ còn gì nữa! Tôi và lão Vương là chỗ thâm giao, vả lại Mễ Anh lại là người chúng ta đề cử qua đó, có kết quả chắc chắn ông ấy phải báo cho tôi rồi."
Văn Tú Tú nhìn biểu cảm của ông là biết ngay chuyện tốt: "Thế nào ạ, chị Mễ Anh được nhận rồi phải không thầy?"
Triệu Toàn Học cười hớ hờ: "Con bé này, lần này em đúng là lại lập được một công lớn rồi đấy. Em không biết đâu, lão Vương cái anh chàng đó phấn khởi lắm, bảo là Mễ Anh đứa trẻ này có thiên phú, là một hạt giống tốt, chỉ cần đào tạo t.ử tế thì tuyệt đối không vừa đâu. Trúng tuyển ngay tại chỗ luôn."
"Tuyệt quá!" Văn Tú Tú lập tức cười rộ lên, cô biết mà, chị Mễ Anh chắc chắn sẽ được.
Chủ nhiệm Triệu còn định nói gì đó nhưng Văn Tú Tú đã không kịp chờ thêm nữa: "Chủ nhiệm Triệu, có chuyện gì để lúc về em nói sau ạ, em phải mau đi chúc mừng chị ấy đây. Chuyện vui lớn thế này còn phải báo cho người nhà chúng em biết nữa."
Triệu Toàn Học nhìn cái bóng dáng vui vẻ của Văn Tú Tú, trước tiên là phàn nàn một câu: "Chậc, cái con bé này thường ngày trầm ổn lắm cơ mà, lần này lại tăng động thế không biết, lời tôi còn chưa nói xong nữa."
Nói đoạn ông lại cười rộ lên: "Đúng là có mắt nhìn thật, không tồi không tồi. Sau này có chuyện gì đúng là có thể lắng nghe ý kiến của con bé."
Văn Tú Tú không biết những dự định này của Chủ nhiệm Triệu, cô đi thẳng đến lớp của Lâm Chấn Võ tìm người. Cô cứ ngỡ trong lúc nói chuyện với Chủ nhiệm Triệu thì anh đã phải ra khỏi lớp rồi, không ngờ Lâm Chấn Võ vẫn đang ở trong lớp nói chuyện với mấy người bạn cùng học.
Anh đang hơi nhíu mày, có vẻ đang suy tư, thỉnh thoảng nói vài câu. Tuy không nghe thấy anh nói gì nhưng chắc là rất có lý vì mấy người xung quanh đều đang gật đầu.
Văn Tú Tú cảm thấy nhìn Lâm Chấn Võ như vậy rất thú vị. Lúc Lâm Chấn Võ ở bên cô tuy không nói nhiều nhưng luôn dịu dàng, nhưng lúc này nhìn anh lại có thể nhận ra sự xa cách.
Cô đang mải mê xuất thần thì nghe thấy hai bạn nữ đang bàn tán.
"Cậu nhìn kìa, Lâm Chấn Võ đang nói chuyện với họ đấy."
"Đúng là thế thật, chẳng phải trước đây cứ tan học là anh ấy thu dọn đồ đạc đi ngay sao, thoắt ẩn thoắt hiện như thần long thấy đầu không thấy đuôi ấy."
"Nghe nói là anh ấy đi tìm người yêu đấy, anh ấy đối xử với người yêu tốt lắm."
"Haiz, cậu nói xem, người đẹp trai thế này sao lại có người yêu rồi nhỉ, cũng chẳng biết người yêu anh ấy trông thế nào."
"Chắc chắn cũng phải đẹp chứ, nếu không Lâm Chấn Võ có thể để tâm thế sao."
Hai người vừa đi vừa nói, tuy tiếng nhỏ nhưng cũng lọt hết vào tai Văn Tú Tú. Cô khẽ cười một tiếng, chứ còn gì nữa, người yêu của Lâm Chấn Võ đẹp lắm đấy nhé.
