[xuyên Việt - Trọng Sinh] Nhật Ký Sau Kết Hôn Của Nàng Dâu Nhỏ Những Năm 80 - Chương 257
Cập nhật lúc: 07/01/2026 08:09
“Đổi người á? Sao thế, tôi thấy mấy nhà đó làm ăn tốt lắm mà, nói không làm là không làm nữa à?”
“Làm gì có chuyện không làm, người ta là chuyển việc làm ăn tới tận Bắc Kinh rồi, thế nên mấy gia đình mới dời tới Bắc Kinh ở đấy!”
“Mẹ ơi, thật hay giả vậy?”
Tự nhiên có người đi hỏi đến tận mặt Khổng Xuân Liên.
Khổng Xuân Liên rất hào phóng, nghĩ đến chuyện có thể đoàn tụ với con trai con dâu là khuôn mặt bà rạng rỡ hẳn lên: “Chứ còn nói điêu được chắc, chẳng phải sao, sau này Chấn Võ và Tú Tú nhà tôi chắc là sẽ làm việc ở Bắc Kinh luôn, ông bà bảo ở xa quá cũng nhớ nhung, sau này chúng tôi tính kỹ lại, thôi thì dời qua đó luôn, lễ tết thì về thăm, cả hai bên đều không lỡ dở.”
Phùng Thúy cũng đầy mặt vui vẻ: “Đúng thế, con cháu tự ở một mình, người lớn sao mà không lo cho được. Cứ nói như tiểu Phúc Bảo nhà tôi đây này, tôi xa nó một ngày là không chịu nổi. Cả đại gia đình chúng tôi ở với nhau quen rồi, ở xa cứ thấy nó thiếu thiếu thế nào ấy, nên cùng dời đi luôn, đến Bắc Kinh mở một cửa tiệm nhỏ, kiếm miếng cơm ăn qua ngày thôi.”
Hai người họ nói chuyện rất thản nhiên, có sao nói vậy, chẳng chút khoe khoang. Nhưng chính vì cách nói nhẹ tênh ấy mới khiến dân làng kinh ngạc đến ngẩn người. Nhà cửa đâu phải nói dời là dời được ngay, một đồng tiền bẻ đôi cũng làm khó anh hùng, không có tiền thì bước chân ra cửa cũng khó. Muốn mấy gia đình cùng chuyển đi, nội tiền mua nhà thôi đã không phải là ít, chưa nói đến việc còn tiếp tục mở cửa tiệm kinh doanh.
Cứ phải nói là người so với người chỉ có nước c.h.ế.t thôi. Buổi tối mọi người tụ tập nói chuyện, tự nhiên có người cảm thán: “Chao ôi, mọi người xem kìa, đúng là cùng người mà khác mệnh nhỉ. Vợ thằng Chấn Võ với vợ thằng Thắng Lợi còn là chị em cơ mà, các bà nhìn xem, vợ thằng Thắng Lợi hồi trước cứ lải nhải suốt chuyện dời lên huyện ở, sau này ở nhà lầu to.”
“Thế mà thấm thoát mấy năm trôi qua, chẳng phải vẫn cứ quanh quẩn ở cái làng Nam Sơn này, bán mặt cho đất bán lưng cho trời đó sao, tôi nhìn mà thấy cô ta già hẳn đi rồi. Các bà lại nhìn con bé Tú xem, chẳng nói chẳng rằng mà cả nhà dời thẳng lên Bắc Kinh. Đặt vào ngày xưa thì đó là chân thiên t.ử đấy nhé, không so được, thật sự không thể so được đâu.”
Có người lập tức tiếp lời: “Đúng là không thể so được, bà còn nói vợ thằng Thắng Lợi già, tôi nhìn cũng thấy thế. Nhưng bà nhìn vợ thằng Chấn Võ mà xem, lần này về tôi thấy da dẻ cứ gọi là mướt rượt, lại còn càng ngày càng xinh ra. Nhìn thoáng qua là biết cái số cô ấy sướng rồi, ai mà chẳng bảo cô ấy vượng gia vượng phu chứ.”
“Ai bảo không phải nào, nhìn nhà họ Lâm ngày càng phất lên như diều gặp gió ấy. Cứ nhìn cái tiệm của người ta xem, khách khứa ra vào nườm nượp, các bà cứ chờ mà xem, người ta chuyển đến Bắc Kinh thì ngày tháng sau này chắc chắn cũng không kém cạnh đâu.”
Lời này đương nhiên chẳng ai nghi ngờ. Trước khi khai giảng, mọi thứ trong nhà đều đã thu dọn gần xong. Lâm Chấn Võ đi gửi hàng vận chuyển trước phần lớn đồ đạc, số còn lại là đồ cá nhân chỉ cần vài chiếc vali là đủ.
Chỉ không ngờ là trước lúc khởi hành, đoàn người lại tăng thêm một thành viên.
Chương 82 Đồ nhà quê
Chuyện này kể ra cũng coi như là duyên số, mà khởi đầu lại chính là từ Vương Ni.
Hiện giờ Vương Ni ở trong làng có thể coi là một nhân vật “hot”. Nhà họ Lâm, nhà họ Tống dù giàu thật đấy nhưng vì hai nhà này không có thanh niên tới tuổi lập gia đình nên mọi người cùng lắm cũng chỉ ngưỡng mộ chút thôi, nhưng nhà Vương Ni thì khác.
Lúc mới đầu khi chưa làm nghề thắt dây thừng, hễ trong làng có ai nhắc đến Vương Ni là ngoài mặt hay sau lưng đều cười nhạo. Hồi đó gả cho một thanh niên tri thức, nhìn thì có vẻ tốt thật đấy, nhưng không ngờ gã đó lại là hạng cặn bã, vứt bỏ vợ con mà chạy lấy người. Vương Ni từ đó trở thành góa phụ trẻ mang theo đứa con nhỏ, chẳng phải là số khổ sao, bao nhiêu người cười nhạo cô muốn trèo cao mà trèo không tới.
Nhưng giờ mà nhắc đến Vương Ni thì ai nấy đều phải giơ ngón tay cái thán phục. Tuổi còn trẻ mà đã gây dựng được việc kinh doanh lớn đến vậy. Đừng nói là huyện Hà Tân này, ngay cả huyện bên cạnh cũng đều nhập hàng thắt dây thừng từ nhà cô. Tiền kiếm được nhiều vô kể, quan trọng là từ thời con gái Vương Ni đã là một người xinh đẹp, giờ cuộc sống tốt lên thì nhan sắc lại càng mặn mà, chẳng còn gì để chê, đẹp hơn hẳn mấy năm trước. Có một đứa con trai thì sao chứ, người ta dư sức nuôi nổi.
Giống như trước đây Khổng Xuân Liên đã nói với Văn Tú Tú, số người đến dạm hỏi Vương Ni nhiều không đếm xuể. Dân làng đa phần vẫn có chút tự tri minh triệt, biết con cái nhà mình không xứng, nhưng người trên thị trấn thì lại khác. Cái vị trí địa lý khiến họ tự thấy mình cao hơn dân nông thôn một bậc. Vương Ni tuy kinh doanh kiếm được chút tiền, nhưng trong mắt người thị trấn thì như vậy mới là môn đăng hộ đối.
Cho nên một hai năm nay, nhà họ Vương thật sự đón tiếp không ít bà mai. Mẹ Vương Ni cũng đã gặp qua nhiều chàng trai trẻ, nhưng giờ bà cũng đã rút ra bài học, biết chuyện gì cũng phải nghe theo ý con gái. Bất kể ai nói gì, dù bà có ưng ý đến mấy cũng không bao giờ thay con gật đầu, nhưng sau lưng thì không ít lần lải nhải với Vương Ni. Trong mắt thế hệ già, tuổi còn trẻ, ngày tháng sau này còn dài, vẫn nên tìm một người bạn đời để nương tựa.
Lúc đầu Vương Ni cũng không nghĩ nhiều đến chuyện cá nhân. Cô giờ có tiền có sự nghiệp, lại chẳng cần dựa vào đàn ông để nuôi thân, có hay không cũng chẳng quan trọng. Như cô từng nói với Văn Tú Tú, gặp được người phù hợp thì cô cũng sẵn lòng tìm cho Tiểu Long một người cha, còn nếu không gặp được thì cứ ở vậy một mình cũng chẳng có gì không tốt.
Chỉ không ngờ duyên phận lại đến bất thình lình như vậy, cô thật sự đã gặp được một người thấy khá phù hợp.
Người này không phải ai khác, chính là con trai thứ ba nhà họ Võ - Võ Tam Vận.
Ba nhà Lâm, Tống, Vương giao đất cho nhà họ Võ canh tác, ngay từ đầu đã thỏa thuận là không bao ăn. Tuy tiền công trả cao hơn một chút nhưng quan trọng là gia đình bớt việc, cùng lắm là lúc rảnh rang ra đồng xem qua một chút.
Dù sao thì cũng là đất nhà mình, là những nông dân chính gốc, mấy gia đình tuy đang kinh doanh nhưng đối với ruộng đất vẫn không nỡ rời bỏ. Cứ như Vương Ni, lúc vào mùa vụ, cứ cách vài ba ngày lại ra đồng xem thử, rảnh rỗi còn có thể phụ giúp một tay.
Ban đầu, Vương Ni không nhận ra dấu hiệu gì cả, chỉ thấy người nhà họ Võ ai nấy đều thật thà, làm lụng cũng hết sức mình, đặc biệt là anh ba nhà họ Võ này, sức làm việc thì khỏi phải bàn. Nhà khác cô không biết, nhưng công việc trên ruộng nhà cô thì Võ Tam Vận luôn là người đến đầu tiên và về sau cùng.
Có một lần cô thấy Võ Tam Vận vẫn còn đang bận rộn trên đồng khi trời đã muộn, bèn gọi anh về nhà sớm, không ngờ đối phương cứ ấp úng mãi, chẳng nói ra được câu nào ra hồn.
